Tiền thị cũng đang kề vai nhỏ to với Lão Chu đầu về chuyện của Mãn Bảo và Bạch Thiện. Bà hạ giọng thuật lại những lời Lưu lão phu nhân đã nói ban ngày, rồi thêm vào: "Theo ý của Lão phu nhân, là bà ấy có ý định muốn kết thân với nhà chúng ta."
Lão Chu đầu cau mày vạch lá tìm sâu: "Gia đình họ neo người quá phải không?"
Tiền thị lườm ông một cái, chậc lưỡi: "Tôi định ngày mai ướm hỏi thử ý tứ của Mãn Bảo xem sao. Ông so đo gia thế làm gì, nhà chúng ta làm sao bì kịp nhà họ. Nhưng điều đáng quý ở đây là hai đứa nó vốn là sư tỷ đệ, lại thanh mai trúc mã từ thuở để chỏm, tình cảm vô cùng khăng khít. Lưu lão phu nhân và Bạch phu nhân lại hết mực cưng chiều Mãn Bảo..."
Thực ra khi Lưu lão phu nhân vừa đ.á.n.h tiếng, trong lòng Tiền thị đã ưng thuận đến tám phần rồi.
Bà cũng từng làm dâu, nên bà thấu hiểu hơn ai hết nỗi gian truân cực khổ của một nữ t.ử khi bước chân vào gia đình hoàn toàn xa lạ.
Trong khi đó, Bạch Thiện và Mãn Bảo là đồng môn, hai đứa lớn lên cùng nhau, còn ai hiểu rõ nhau hơn chúng nữa. Gia phong nhà họ Bạch thì khỏi phải bàn, bà cũng đã quá quen thuộc rồi.
Thêm nữa, Lưu lão phu nhân và Trịnh thị đều quý mến Mãn Bảo. Nàng bước qua cửa sẽ lập tức trút bỏ được hai mối lo lớn nhất: phu quân không thấu hiểu, và mẹ chồng không hòa hợp.
Nhưng Lão Chu đầu lại ôm ấp nỗi niềm riêng. Ông do dự nói: "Nhà họ Bạch, quả thực quá đỗi vinh hoa phú quý. Liệu họ có bằng lòng để một đứa trẻ mang họ Hạ không?"
Tiền thị nhướng cao đôi mày, ngạc nhiên hỏi: "Chẳng phải là mang họ Chu sao?"
Lão Chu đầu chống tay ngồi bật dậy, đưa tay gãi đầu rồi thở dài não nuột: "Khoảng thời gian này, nhìn gia đình đông đúc sum vầy, tôi cũng đã suy nghĩ thấu đáo rồi. Lão Nhị và thê t.ử đều được chôn cất bên cạnh cha mẹ, tương lai khi chúng ta quy tiên cũng sẽ an nghỉ tại mảnh đất đó. Tôi đã bàn bạc với Lão Đại rồi, sau này sẽ mua đứt mảnh đất ấy để làm khu mộ gia tộc."
Ông bộc bạch: "Đến lúc đó, người nhà chúng ta đều được chôn cất ở đó, cùng lắm cũng chỉ là dịp Thanh Minh hương khói tảo mộ, không lo thiếu người phụng tự. Nhưng bên họ Hạ thì tuyệt tự mất rồi. Lão Nhị năm xưa đã chấp nhận ở rể, chúng ta không thể để đoạn tuyệt hương hỏa của nhà họ được."
Đến lượt Tiền thị sửng sốt: "Ông chẳng phải trước đây sống c.h.ế.t không chịu cho Mãn Bảo đổi họ sao?"
Lão Chu đầu cả quyết: "Mãn Bảo đương nhiên không thể đổi họ được rồi. Con bé là do một tay chúng ta nuôi nấng khôn lớn, nó bắt buộc phải mang họ Chu. Nhưng chúng ta cũng không thể làm đứt đoạn hương hỏa của nhà họ Hạ được chứ? Bằng không sau này Lão Nhị xuống suối vàng biết ăn nói ra sao với nhạc phụ nhạc mẫu? Tương lai khi tôi nhắm mắt xuôi tay cũng không còn mặt mũi nào xuống gặp mặt nó nữa."
Chính nhờ chuyến đi xa vừa rồi của Mãn Bảo, Lão Chu đầu mới thực sự cởi bỏ được khúc mắc trong lòng. Giờ đây nỗi oan khuất của Chu Ngân đã được rửa sạch, ông có thể đường hoàng quang minh chính đại viếng thăm mộ phần của hắn, không còn phải nơm nớp lo sợ khi nhắc lại chuyện năm xưa nữa.
Hai tháng qua, ông đã lén lút đến thăm viếng phần mộ của vợ chồng Chu Ngân không ít lần, và dần dần thấm thía được nhiều điều.
Mãn Bảo dẫu không có mặt ở nhà, thì việc hương khói cho vợ chồng Chu Ngân vẫn luôn do bọn họ chu toàn. Vậy nên, chỉ cần quang minh chính đại, bên nhà họ Chu hoàn toàn không lo thiếu người thực hiện việc này.
Chừng nào việc hương khói phụng tự không bị đứt đoạn, ông cũng chẳng còn cố chấp ôm khư khư ý nghĩ bắt hài t.ử của Mãn Bảo phải mang họ Chu nữa. Chính vì thế, ông mới bắt đầu trăn trở đến những dự định khác.
Tiền thị lúc này cũng đã thông tỏ ý chồng.
Nói cho cùng, Lão Chu đầu chỉ là không nỡ để Mãn Bảo đổi họ. Dẫu sao con bé cũng do chính tay ông ấp ủ nuôi nấng nên người, dù cho tâm lý về việc nối dõi ở thế hệ sau đã thông suốt, thì riêng chuyện của Mãn Bảo ông vẫn chưa đành lòng buông bỏ.
Nhưng ông lại sợ Chu Ngân mang tiếng thất tín, vong linh không được an nghỉ, và chính bản thân ông sau này cũng khó ăn nói với Chu Ngân. Thế nên ông mới muốn Mãn Bảo san sẻ một đứa con mang họ Hạ, như vậy mọi nút thắt đều được gỡ bỏ êm đẹp.
Tiền thị nhìn ông, hỏi: "Vậy ý của ông là sao?"
"Vẫn nên chọn một gia đình nào đó gia thế có phần yếu kém hơn chút đỉnh," Lão Chu đầu hạ giọng: "Như vậy chúng ta cũng dễ bề đề cập đến chuyện này hơn."
Địa vị của nhà họ Bạch rõ rành rành ra đó, Lão Chu đầu thực sự không có đủ tự tin để ra điều kiện.
Tiền thị tuy cũng thấy thiếu tự tin, nhưng không vội đưa ra kết luận ngay, mà chỉ nói: "Ngày mai hỏi qua ý kiến Mãn Bảo rồi hẵng hay."
Người đã khuất dĩ nhiên là quan trọng, nhưng người còn sống cũng quan trọng không kém. Bà luôn đinh ninh rằng nhà họ Bạch chắc chắn sẽ đối đãi vô cùng tốt với Mãn Bảo, nên thực tình không nỡ chối bỏ mối duyên này.
Nếu chọn nhà khác, ai dám chắc họ sẽ đối xử t.ử tế với Mãn Bảo được như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Chu đầu cũng không nói thêm lời nào, ngả lưng xuống giường định nhắm mắt làm ngơ. Chỉ là đêm ấy ông trằn trọc ngủ không yên giấc. Trong mơ, ông gặp lại Chu Ngân. Chẳng phải là Chu Ngân khi trưởng thành, áo gấm về làng, cũng chẳng phải là Chu Ngân bê bết m.á.u me, mà là Chu Ngân của thuở mười ba mười bốn tuổi, khuôn mặt tái nhợt vì đói khát.
Hắn siết c.h.ặ.t dải lưng quần, đứng trước cổng nhà nói với ông: "Đại ca, huynh đệ ta phải giữ chữ tín. Đệ đã hứa mang lương thực về rồi sẽ quay lại hầu hạ Lão gia, thì nhất định phải quay lại. Đệ đã bằng lòng ở rể, thì phải truyền nối hương hỏa cho nhà họ Hạ. Huynh từng nói sẽ để hài t.ử của Mãn Bảo mang họ Hạ cơ mà..."
Vừa dứt lời, trên người Chu Ngân bắt đầu rịn ra những vệt m.á.u tươi, phút chốc biến thành bộ dạng thê t.h.ả.m đầy m.á.u và vết đao c.h.é.m như cái ngày hắn được cáng về nhà. Đứng bên cạnh hắn là một nữ t.ử, người cũng bê bết m.á.u me, đang trân trân nhìn Lão Chu đầu.
Lão Chu đầu giật b.ắ.n mình, tung chân đạp mạnh một cái rồi choàng tỉnh.
Ông thở dốc hồng hộc, lồm cồm bò dậy thì thấy trời đã sáng bảnh. Tiền thị nằm ngủ phía trong chẳng biết đã dậy rời giường từ thuở nào.
Ông đưa tay quệt những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, tự nhủ chắc hẳn hôm qua quá chén nên mới sinh ra mộng mị.
Nhưng Lão Chu đầu vốn là người tin vào quỷ thần. Dù miệng lẩm nhẩm tự trấn an bản thân, nhưng vừa dậy ông vẫn lững thững đi đến trước bức họa Thiên Tôn lão gia vái lạy vài cái, thầm phát nguyện trong lòng rằng mình tuyệt đối sẽ không quên lời hứa.
Bên ngoài, người lớn nhà họ Chu đều đã thức giấc. Mọi người đang xúm xít dọn dẹp tàn cuộc của ngày hôm qua. Dẫu hôm qua đã đại khái dọn dẹp qua một lượt, nhưng hôm nay vẫn còn bề bộn bao nhiêu là việc không tên.
Phải rửa sạch bát đũa đã thu dọn, phân loại để mang trả lại cho từng nhà. Bàn ghế cũng phải đem trả. Đồ ăn thừa hôm qua phần nào chia được đã chia cho làng xóm, phần còn lại cũng phải sắp xếp lại cho ngăn nắp...
Lúc này, Tiền thị đang ngồi trong phòng Mãn Bảo, vừa chải tóc cho nàng vừa nhỏ to tâm sự.
Đã lâu lắm rồi Tiền thị chưa tự tay chải tóc cho Mãn Bảo. Bà đổi cho nàng một kiểu tóc mới, chọn hai đóa hoa lụa từ hộp trang sức cài lên, cười mỉm: "Mãn Bảo nhà ta thực sự đã thành thiếu nữ rồi."
Mãn Bảo bật cười, ngoảnh đầu lại nhìn mẫu thân: "Nương, nương có chuyện gì muốn nói với con sao?"
Bằng không cớ sao mới sáng sớm đã tìm đến phòng nàng.
Tiền thị vốn đang do dự không biết mở lời ra sao, nhưng khi bắt gặp ánh mắt trong veo thấu suốt của nàng, những lời rào trước đón sau bà dày công chuẩn bị cả đêm coi như đổ sông đổ biển.
Bà mỉm cười, kéo chiếc ghế lại gần ngồi đối diện nàng, vươn tay vuốt ve mái tóc mây: "Mãn Bảo à, hôm qua Lưu lão phu nhân có đề cập với nương về chuyện của con và Bạch Thiện."
Mãn Bảo chớp chớp mắt, vẻ mặt hoang mang ngơ ngác.
Tiền thị tiếp lời: "Bà ấy bảo, hai đứa tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, nên muốn dạm hỏi con cho Bạch Thiện."
Mãn Bảo thoáng sững người, đôi gò má phút chốc ửng hồng.
Tiền thị tinh ý bắt trọn phản ứng trên nét mặt nàng, trong lòng đã ngầm đoán được đôi phần, nhưng vẫn dịu dàng hỏi: "Ý con thế nào?"
Mãn Bảo toan mở miệng nói "mọi chuyện do cha mẹ định đoạt", nhưng khi thấy vẻ mặt trịnh trọng của Tiền thị, nàng bất giác hỏi ngược lại: "Thế ý của nương thì sao?"
Tiền thị mỉm cười ân cần: "Nhà họ Bạch đương nhiên là gia đình danh giá. Hai nhà chúng ta lại biết rõ gốc gác của nhau, cha mẹ ruột của con và phụ thân của Bạch Thiện lại có mối sâu xa như vậy. Con và Bạch Thiện từ nhỏ lớn lên cùng nhau, chỉ là..."
Bà ngập ngừng một lát rồi tiếp lời: "Chỉ là cha con e ngại nhà họ Bạch neo người, bên nhà ngoại của con lại không có người nối dõi. Ông ấy nhất quyết không đành lòng để con phải đổi họ, nên chỉ tâm nguyện để một đứa con của con mang họ ông ngoại, coi như hoàn thành di nguyện và trọn vẹn nghĩa tình với cha mẹ ruột của con."
Mãn Bảo ngẩn tò te: "Cha con vẫn còn ý định bắt con chiêu tế sao?"
"Cũng không hẳn là chiêu tế, cứ giống như Lục ca của con ấy, sinh con ra có một đứa mang họ nhà mình là được."
Sở dĩ Lão Chu đầu có suy nghĩ này thay vì khăng khăng bắt chiêu tế, âu cũng là vì đã kinh qua chuyện của Chu Lục Lang.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ