Trở lại cỗ xe kéo phía sau, vì đường xá gồ ghề xóc nảy lên xuống, Bạch Nhị Lang định mộng du nhắm mắt ngủ nướng bù thì bị xóc đến mức lòi tói tỉnh rụi.
Hắn ngáp dài một tiếng, rặn ra một giọt lệ sinh lý mờ mịt, chằm chằm dòm đối tác đang phùng má nhai ngấu nghiến cái bánh bao đậu, trầm mặc một đỗi rồi xỉa xói: "Sáng đệ bị bỏ đói à?"
Tam Đầu gật đầu: "Ăn lòi rốn rồi, nhưng mồm vẫn nhai nổi. Bánh nhà huynh ngọt gắt ngon nhức nách."
Liếc dòm bộ tóc bù xù rơm rạ của Bạch Nhị Lang chưa kịp chải chuốt, nó lắc đầu ngán ngẩm, tiện tay quăng tuệch cái ống tre đựng nước của mình qua cho hắn: "Nè, nương sai cha ta còng lưng xay chắt từ tinh mơ mờ sáng đó. Nước đậu đun sôi kỹ lưỡng pha thêm mớ đường cát. Huynh nốc tạm làm ấm tỳ vị lót dạ đi."
Bạch Nhị Lang đón lấy ngửa cổ tu cái ực. Vị ngọt đậm đà đ.á.n.h thức gai vị giác, lại thòm thèm ngửa cổ nốc thêm mấy phát liên tù tì...
Tam Đầu xớn xác dòm chớp nhoáng hắn đã hốc cạn khô ống nước, đành ngậm ngùi ngó xuống cái bánh bao đậu mơn mởn nó định phần xén để dành.
Bạch Nhị Lang sượng sùng toe toét cười xòa, thò tay quơ vội cái bánh đậu nhai rộp rộp: "Nương đệ tay nghề nấu nướng siêu quần vô địch."
Tam Đầu thở dài não nuột rên rỉ than vãn, đành khoan dung độ lượng cho lỗi lầm nốc cạn nước của y: "Còn phải nói. Tối qua xơi cơm xong, tiểu cô sụt sùi nước mắt bám rịt lấy nương khóc rống rền rĩ bảo lâu lắm không được nếm lại mỹ vị của nương. Nương mủi lòng lôi tuột nốt vại chao (đậu phụ nhự) xó bếp tống lên xe cho tiểu cô. Gia gia đứng dòm há hốc mồm mà vuột miệng không dám đòi lại nửa vại..."
Cái món chao thối um đó Bạch Nhị Lang cũng từng hốc qua. Ấy là năm ngoái Tiểu Tiền thị mở quán trên huyện thành, táy máy thử nghiệm chế tạo theo công thức bí truyền của Mãn Bảo.
Lão Chu gia hào phóng chia chác sang cho Bạch phủ vài lọ. Hồi đầu thấy màu mè nhầy nhụa Bạch Nhị Lang còn chê ói mửa bịt mũi không thèm ngó ngàng. Thế quái nào nếm ráng vài đũa lại nghiện mê mẩn, nhất là món đậu hũ xào chao ăn kèm cháo loãng thì trôi cơm phè phỡn...
Bạch Nhị Lang tặc lưỡi nuốt ực nước bọt kìm nén cơn thèm, xoa cái bụng đói réo rắt chợt cảm thấy mớ bánh bao đậu ngọt xớt này nhạt nhẽo như nước ốc.
Tam Đầu cũng đồng cảm với triết lý đó, nhai xong cái bánh mọn cuối cùng bèn rụt tay lại không bóc lột nữa. Lần này nó thấm thía sự ưu sầu rầu rĩ: "Sau này biệt ly không được ăn bánh bao nương nặn nữa. Bánh bao nương làm là cực phẩm trần gian, đặc biệt là món bánh nhân thịt băm, c.ắ.n ngập miệng tứa nước dùng chan chứa. Phải húp sạch nước súp trước khi ăn kẻo phỏng rộp mồm phỏng cằm đó..."
Bạch Nhị Lang nhai bánh đậu lờ mờ như nhai sáp, quay sang phũ phàng ném đá Tam Đầu: "Hay là đệ lượn qua xế bên kia cút xuống đi."
Tam Đầu nghe thế nhướn mày láu cá châm ngòi: "Vậy huynh quẳng con tiểu mã cho đệ cưỡi vọc thử vài vòng đi..."
Bạch Nhị Lang thẳng thừng cắt đuôi: "Mơ đi, Lục Nhĩ là bảo bối độc quyền của ta."
Tam Đầu bỉ bôi dè bỉu: "Sao lại đặt cái tên phèn ỉa thế. Ngựa phải đặt tên bão táp như Sấm Sét, Tật Phong nghe mới ngầu lòi chứ?"
"Đệ thì biết cái đinh gì. Lục Nhĩ là giống ngựa thần thoại, danh mã thời thượng cổ đó hiểu không?"
Tam Đầu học thức hạn hẹp chỉ gãi đầu mù tịt: "Chịu c.h.ế.t."
Hai thằng quỷ vừa xế xe vừa đấu võ mồm xì xèo. Chẳng mấy chốc cỗ xe kéo chầm chậm hòa vào đường quan lộ thênh thang.
Đường quan lộ rải nhựa êm ru, lốp xe lăn nhẹ tênh không bị tưng xóc lên bờ xuống ruộng nữa. Bạch Nhị Lang ló đầu ra rèm cửa sổ dò xét hướng tiền trạm, đứt bóng chả dòm thấy cái bóng ngựa Bạch Thiện Mãn Bảo đâu, y lẩm bẩm: "Hai đứa ranh vọt đi xó xỉnh nào rồi?"
Tam Đầu cũng thò cổ hóng gió hớt chuyện, mộng mơ hoang tưởng phán bừa: "Ngựa phi nước đại thế khéo lủi tới tận thành Miên Châu rồi cũng nên?"
Bạch Nhị Lang: ...
Hắn thút cổ lườm Tam Đầu bằng ánh mắt chê bai: "Não đệ úng nước hả? Tụi ta đang du ngoạn xế kiểng chứ có phải tống đạt thánh chỉ khẩn cấp đâu mà chính ngọ trưa nay chạm mốc Miên Châu?"
Hắn sửa lưng: "Đã vậy còn phải vòng qua huyện thành rước tiên sinh đi cùng nữa chứ."
Bên này, Trang tiên sinh tinh mơ gà gáy đã nai nịt gọn gàng tươm tất đợi chờ. Mãn Bảo và Bạch Thiện cưỡi ngựa thần tốc băng băng vào thành lôi đình áp sát thẳng vào cửa ngõ Trang gia.
Trang tiên sinh vừa lót dạ xong xuôi, đang bưng chậu rửa tay lau mặt thì đụng độ hai tiểu quỷ, y mỉm cười trêu đùa: "Phi lẹ hơn ta tiên liệu nhiều đấy."
Mãn Bảo ríu rít trả lời: "Tụi trò phi ngựa thần tốc xé gió mà, đội hậu cần xe cộ vẫn đang lết tít mù tắp ngoài kia."
Trang tiên sinh gật gù hài lòng, phẩy tay sai hai nhi t.ử phụng mệnh lôi hành lý ra ngoài.
Trang Kỷ An sốt sắng dắt hai tiểu đệ xông ra tiếp ứng bưng vác phụ họa. Hôm nay Trang Đại Lang cũng bẩm báo nghỉ phép ở xưởng, không tạt qua tiệm cày cuốc.
Hắn và nhi t.ử ì ạch khênh chiếc rương bự xự cồng kềnh ra đầu ngõ cắm chốt. Đám Mãn Bảo cũng góp tay xách lỉnh kỉnh đồ lặt vặt tống ra nốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trang tiên sinh ý thức chuyến này đảo về quê cũng phải lộn lại Kinh kỳ nên chẳng gom góp khuân đồ mệt nhọc. Đem dăm ba pho sách quý biếu xén ba tên tôn t.ử, phần còn vương lại chỉ là dăm bộ xiêm y thay giặt và mớ vàng bạc lộ phí dắt lưng.
Ngặt nỗi Trang Đại Lang hiếu thảo quá mức, đặt may khâu vá cho phụ thân mấy bộ đồ xịn xò, thêm vài tảng thịt lạp sấy khô đặc sản nhồi nhét chật ních rương. Dọn dẹp sơ sơ mà lỉnh kỉnh cả núi đồ.
Vừa chuyển đồ cắm chốt chờ đợi chẳng bao lâu thì đại quân xe cộ rần rần kéo vào cửa quan. Men qua đầu hẻm, cỗ xe chầm chậm khựng lại tập kết.
Chiếc xe ngựa thiết kế riêng cho Trang tiên sinh thắng ké trước mặt ngài. Đám hạ nhân lật đật hốt gọn mớ hành lý tống vô xe tải hậu cần siết dây chằng léo chắc nịch rồi mới cung thỉnh ngài thăng tòa.
Đám Bạch Nhị Lang từ mạn thùng xe bốc đuôi rần rần nhảy phốc xuống, hối hả lăng xăng xông lên thi lễ thỉnh an phu t.ử, đoạn lùi về bọc lót khoanh tay đứng chầu một bên nghiêm cẩn hầu hạ.
Trang Đại Lang dặn dò gửi gắm Bạch Thiện và Mãn Bảo chăm sóc phụ thân chu toàn, đoạn thoái lui chầu rìa nhường lối tiễn ngài.
Trang tiên sinh vừa tọa vững trên xe, nhẹ tay vén rèm dặn dò: "Ta đã đ.á.n.h tiếng với Lê phu t.ử ở Huyện học rồi, qua Rằm tháng Giêng, con cứ tự dắt Kỷ An nhập học đi."
Trang Đại Lang cung kính dạ ran.
Trang tiên sinh ngước mắt phóng tầm nhìn qua vai Đại Lang lườm chằm chằm Trang Kỷ An đang lấp ló phía sau, nghiêm giọng nhắc nhở: "Kỷ An, vùi đầu vào sách vở dùi mài nhé con."
Trang Kỷ An vâng lời dạ ran ngoan ngoãn.
Bấy giờ Trang tiên sinh mới vung rèm khép kín cửa xe lăn bánh từ biệt.
Bạch Thiện và Mãn Bảo xoay vòng cúi người bái biệt Trang Đại Lang, lững thững kéo ngựa dạt sang một bên lề nhường lối cho đoàn xe lăn bánh rầm rập. Tiện tay chèo kéo Bạch Nhị Lang dấn thân: "Qua xế với tụi này đua ngựa cho sướng, tiết trời hôm nay gió thổi mây bay phê lắm."
Vừa dứt câu, Bạch Nhị Lang đang lừng chừng phân vân thì một trận gió bấc rít vù qua cắt da cắt thịt. Mặc vội vàng nên không xỏ theo áo choàng, hắn run rẩy lập cập, hơi lạnh thấu xương luồn lách xói mòn vào xương cổ.
Y cương quyết khước từ cái rụp: "Miễn bàn, ta thà rúc vô xe kéo, hai vị tự phi đi."
Nói xong, hắn túm cổ Tam Đầu lủi tuốt vào xe ngựa đóng sập cửa.
Tam Đầu gào vọng ra ngoài van nài Mãn Bảo: "Tiểu cô ơi, đệ khoái phi ngựa mà."
Đám Tam Nha Tứ Đầu thì phán xét khinh bỉ. Hồi trào cưỡi lên ngựa cũng chỉ lóc cóc dạo kiểng vài bước xí đú, trình độ cưỡi ngựa là số không tròn trĩnh. Hú hét với tiểu cô dăm ba câu bái biệt cũng ùa vào xe rúc nốt.
Mãn Bảo chờ cho lố xe cộ kéo qua rần rần rồi mới tung cước bay lên ngựa thúc đuổi theo. Chớp mắt đã rẽ sóng lướt gió bỏ xa đoàn xe phi nước đại ra khỏi thành.
Ra khỏi phạm vi cửa thành lại là con đường quan lộ phẳng lỳ thênh thang. Hai đứa nhỏ buông cương thả lỏng cho ngựa thỏa sức phi nước đại điên cuồng, bỏ tít đoàn xe ở hậu phương mờ mịt.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lưu lão phu nhân được tâm phúc bấm báo, hé cửa sổ rà mắt dòm chừng, thu trọn vào nhãn quan đôi tà áo choàng bay phấp phới ngạo nghễ của hai đứa trẻ ranh. Hai tên vệ sĩ cũng vắt kiệt sức thúc ngựa bám đuôi mất tăm mất tích.
Bà khẽ mỉm cười độ lượng lắc đầu: "Cho bọn nhóc tung hoành tự do đi. U uẩn mấy bữa rày, ngày nay là thời cơ vàng để chúng xả sạch hỏa khí kìm nén."
Lưu ma ma tủm tỉm gật đầu bẩm dạ, không hô hoán vệ quân chặn đường lôi kéo cấm túc.
Bạch Thiện và Mãn Bảo bứt tốc kinh hoàng bỏ xa đội hậu cần rồi thả xích cho lũ ngựa tự do phi tung trời. Hai đứa còn m.á.u ch.ó ăn thua ganh đua rượt đuổi tỷ thí tốc độ, gió gầm rú lướt ngang tát chan chát rát buốt mặt mày.
Nhưng m.á.u liều nổi lên đâu màng giảm tốc. Nếu Bạch Thiện không chơi ác phi vượt mặt hất nguyên đống bụi mù mịt vào mặt nàng, Mãn Bảo đã phấn khích hét váng lên như heo chọc tiết rồi.
Trò rượt bắt diễn ra khốc liệt miên man cho tới khi vệ sĩ bám đuôi thúc giục cắm chốt dừng bước để lố xe cộ hậu phương bắt kịp thì hai tiểu tổ tông mới chịu gò cương thắng lại.
Thâm niên bôn ba lặn lội xa xứ, kinh nghiệm xê dịch đầy mình, thêm mớ tuyệt chiêu sinh tồn dọc đường được Đại Cát truyền thụ dạo trước giúp tụi nhóc lão luyện rành rẽ bực mình.
Cả hai chia nhau rà soát định vị xung quanh. Phát hiện ra bãi cỏ mơn mởn bằng phẳng rộng thênh thang, mặt cỏ dập dềnh dấu vết xế kéo in hằn quen thuộc.
Bạch Thiện đưa ngón tay chỉ đích danh: "Chốt đơn ở đây dựng trại nghỉ trưa."
Hộ vệ vòng tay dạ ran thi hành mệnh lệnh.