Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 1382: Tính Năng Mới Bổ Sung (Phần 2)



Khoa Khoa trầm mặc một lát rồi mới lên tiếng: "Vì Bách Khoa Quán nhận định cái này được phép truyền tống, cái kia thì không."

 

Mãn Bảo đảo tròng mắt, vân vê cằm vẻ đăm chiêu, hồi lâu sau mới hỏi lại: "Mạc lão sư có biết luật ngầm này không?"

 

Khoa Khoa thả một câu đầy ẩn ý: "Ông ấy phải tự gánh chịu rủi ro."

 

Mãn Bảo lập tức vỡ lẽ. Ranh giới giữa "được phép" và "không được phép" hoàn toàn phụ thuộc vào cách Mạc lão sư lách luật.

 

Mà ở đời, rủi ro luôn đi kèm với lợi ích. Nàng dán mắt vào viên đá đa sắc đang xoay vòng ba trăm sáu mươi độ trước mặt, thắc mắc: "Hòn đá này quan trọng với Mạc lão sư đến vậy sao?"

 

Khoa Khoa lần này im bặt, thậm chí cả tiếng rè rè của dòng điện cũng như biến mất vào không trung.

 

Tim Mãn Bảo đập thình thịch, nơm nớp lo sợ Khoa Khoa lại "bốc hơi" biệt tăm mấy ngày như lần trước. Mãi một lúc lâu sau, tiếng rè rè quen thuộc mới vang lên trong đầu, Mãn Bảo mới thở phào nhẹ nhõm, biết rằng Khoa Khoa vẫn còn ở đó.

 

Nàng âm thầm buông một tiếng thở dài, không gặng hỏi thêm về vấn đề này nữa.

 

Nàng đã hiểu, Khoa Khoa không phải thần tiên toàn năng, trên nó còn có Hệ Thống Chủ chi phối, vô số bí mật nó không được phép hé môi.

 

Nếu nàng lỡ biết được những điều cấm kỵ, Khoa Khoa sẽ gặp nguy hiểm.

 

Thế nên Mãn Bảo ngoan ngoãn giữ mồm giữ miệng.

 

Phòng học trực tuyến bỗng rung chuyển nhè nhẹ. Trong lúc Mãn Bảo còn đang hoang mang, một bóng hình nho nhã quen thuộc từ từ hiện ra giữa không trung.

 

Người đó dường như đang an tọa trên ghế, vừa xuất hiện đã mỉm cười hiền từ với Mãn Bảo.

 

Mãn Bảo thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là Mạc lão sư! Nàng vỗ n.g.ự.c, quay sang hỏi Khoa Khoa: "Sao lần này video của Mạc lão sư lại quay cảnh ông ấy ngồi trên ghế, chứ không phải trong phòng học vậy?"

 

Khoa Khoa chưa kịp đáp lời thì người đối diện đã lên tiếng: "Đây không phải video quay sẵn đâu, đây là kết nối trực tiếp đấy."

 

Mãn Bảo trừng lớn đôi mắt, ngơ ngẩn một lúc mới phản ứng kịp: "Vậy... vậy nghĩa là ta đang nhìn thấy Mạc lão sư bằng xương bằng thịt sao?"

 

Mạc lão sư bật cười: "Cũng không hẳn là bằng xương bằng thịt, vì cô đâu có chạm vào ta được. Đây là cuộc gọi video trực tuyến."

 

Ông đảo mắt nhìn Mãn Bảo từ đầu đến chân, khẽ cảm thán: "Cô còn nhỏ tuổi hơn ta tưởng tượng nhiều."

 

Suốt bao lâu nay, Mạc lão sư chỉ quay sẵn video bài giảng tải lên phòng học, Mãn Bảo cứ thế xem rồi tự học.

 

Gặp chỗ nào khúc mắc, ban đầu nàng hì hục viết tay từng chữ gửi cho Mạc lão sư. Mạc lão sư rảnh rỗi sẽ phản hồi bằng tin nhắn văn bản, hoặc quay hẳn một đoạn video giải đáp cặn kẽ.

 

Sau này Mãn Bảo phát hiện ra tính năng chuyển đổi giọng nói thành văn bản, thế là nàng toàn nói rồi nhờ hệ thống chuyển chữ gửi đi.

 

Thỉnh thoảng, vì cần làm mẫu các bài thực hành châm cứu, khâu vá... nàng cũng có tự quay video. Tuy nhiên, để bảo vệ danh tính ký chủ, Khoa Khoa luôn tự động làm mờ khuôn mặt nàng trong mọi video gửi đi, người xem chỉ có thể nhìn rõ các thao tác trên đôi bàn tay.

 

Mạc lão sư từng đoán tuổi nàng qua đôi bàn tay nhỏ bé ấy, sau này chính nàng cũng đã thừa nhận tuổi thật của mình.

 

Biết là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác biệt hoàn toàn.

 

Mạc lão sư không kìm được lời khen ngợi: "Trí tuệ của cô cực kỳ nhạy bén, dẫu đặt ở thế giới của ta cũng thuộc hàng kiệt xuất. Vận may của cô lại càng đáng nể hơn."

 

Không chỉ vớ được hệ thống bám thân, mà còn tình cờ nhặt được hòn đá kỳ diệu này.

 

Mãn Bảo lúc này đã bình tĩnh lại, liếc nhìn viên đá đang lơ lửng, hỏi dò: "Mạc lão sư, từ nay chúng ta có thể gọi video trò chuyện như vầy mãi được không?"

 

Mạc lão sư gật đầu cười: "Đúng vậy, đây là tính năng mới mở ở phía ta. Cô thấy xài ổn chứ?"

 

Mãn Bảo gật đầu lia lịa: "Tốt lắm, tiện lợi vô cùng."

 

Ánh mắt Mạc lão sư lại rơi vào viên đá, ánh lên vẻ trầm ngâm. Ông hỏi: "Thứ này ở thế giới của cô có nhiều không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Lần đầu tiên ta thấy đấy."

 

Nàng ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Người mắc bệnh là Hoàng Thái t.ử của triều đại chúng ta. Lão sư có biết chức danh Thái t.ử không?"

 

Mạc lão sư cau mày suy nghĩ: "Là con trai trưởng của Hoàng đế trong các truyền thuyết phải không?"

 

Mãn Bảo: "... Nói vậy cũng không sai, nhưng thực chất chưa chắc đã là con trai trưởng, mà là người kế vị hợp pháp của ngai vàng. Hòn đá này là do kẻ khác dâng tặng, chẳng rõ là cố tình hãm hại, hay chỉ đơn thuần thấy nó quý giá nên muốn lấy lòng ngài ấy."

 

Mạc lão sư phân tích: "Độc tính phóng xạ của thứ này cực kỳ mạnh, vô cùng nguy hiểm. Nếu có khả năng, tốt nhất cô nên thu gom toàn bộ chúng lại..."

 

Ông nhìn Mãn Bảo bằng ánh mắt sâu thẳm: "Cô hiểu ý ta chứ?"

 

Mãn Bảo nhìn thẳng vào mắt ông, sự ăn ý gắn bó bấy lâu khiến nàng không cần gặng hỏi lý do, chỉ đáp: "Thu gom lại giao cho Mạc lão sư sao?"

 

Mạc lão sư mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, cô có thể yêu cầu ta trao đổi bằng những món đồ có giá trị tương đương."

 

Ông tỏ vẻ tiếc nuối: "Tiếc thay, hệ thống của cô chuyên về thu thập sinh vật, chứ không phải khoáng sản, nếu không..."

 

Nếu không, chỉ với một hòn đá này thôi cũng đủ để hệ thống tích lũy đủ điểm năng lượng cho chuyến hành trình trở về, và Mãn Bảo cũng có thể dùng số điểm đó để đổi lấy vô vàn báu vật.

 

Thậm chí, việc yêu cầu Liên minh cấp thẻ cư dân cho nàng cũng nằm trong tầm tay.

 

Tất nhiên, những lời này ông không được phép nói với Mãn Bảo, Hệ Thống Chủ của Bách Khoa Quán tuyệt đối cấm tiết lộ những bí mật này.

 

Mạc lão sư còn một điều nữa không thể nói: Tính năng gọi video trực tuyến này cũng nhờ hòn đá kia mà được mở khóa.

 

Ông luôn khao khát được trực tiếp chỉ dạy Mãn Bảo, nhưng quyền hạn của ông không đủ. Bao năm qua, số lượng học trò theo học ông qua Bách Khoa Quán quá ít ỏi, điểm tích lũy của ông không hề dồi dào.

 

Dẫu những luận văn ông đăng tải đều được đ.á.n.h giá cao, nhưng bên trên ông còn biết bao bậc trưởng bối lão làng, tài năng của họ đâu phải dạng vừa.

 

Trong cái thời đại mà con người dễ dàng sống thọ đến ba trăm tuổi, những y giả biết bảo dưỡng sức khỏe lơ đễnh sống thêm dăm ba chục năm là chuyện bình thường. Ở một môi trường như thế, việc tích lũy đủ điểm để mở khóa quyền hạn chẳng phải chuyện dễ dàng.

 

Với tư cách là một nhà nghiên cứu trẻ tuổi, thâm niên trong giới còn hạn chế, ông chưa đủ tư cách để vươn tới những đặc quyền đó.

 

Thế nhưng, chỉ với một bức ảnh chụp dữ liệu quét do Mãn Bảo gửi đến, ông vừa nộp báo cáo nghiên cứu lên cấp trên, ngay lập tức đã được phê duyệt mở khóa tính năng này.

 

Quả nhiên, đối với Bách Khoa Quán, không có gì hấp dẫn bằng tiềm năng của những khám phá khoa học mới mẻ.

 

Mãn Bảo bắt đầu nhẩm tính: "Vậy ta có thể dùng hòn đá này đổi lấy thứ gì?"

 

Mạc lão sư nhún vai, cười đáp: "Ta cũng không biết cô đang cần gì."

 

Ông phân tích: "Ở thế giới của ta có vô số thứ tốt đẹp, nhưng những món đồ đắt giá bên này chưa chắc đã hữu dụng đối với cô. Đồ vật thì phải dùng được mới gọi là tốt."

 

Mãn Bảo vẫn kiên trì ôm mộng về khoang y tế: "Thế còn khoang y tế thì sao..."

 

Mạc lão sư: ...

 

Ông đau đầu day trán: "Thứ đó dù có đưa cho cô, cô cũng đâu xài được. Khoang y tế cần đá năng lượng hoặc điện năng để hoạt động. Chỗ cô làm gì có những thứ đó, xin về cũng chỉ để ngắm thôi."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Khoa Khoa, nãy giờ vẫn phản đối ý tưởng này, bỗng bí mật thì thầm với Mãn Bảo: "Thế giới của cô có năng lượng mặt trời, có thể chuyển hóa thành điện năng được đấy."

 

Cuộc trò chuyện ngầm giữa Khoa Khoa và Mãn Bảo, Mạc lão sư đương nhiên không hay biết.

 

Mãn Bảo trừng mắt ngạc nhiên, thầm vặn lại Khoa Khoa: "Sao lần trước ngươi không nói cho ta biết?"

 

Khoa Khoa đáp gọn lỏn: "Vì lần trước cô đâu có đủ tiền mua!"