Dù vậy, Mãn Bảo vẫn quyết định thoát khỏi cửa hàng hệ thống.
Nàng vẫn muốn tự thân vận động thử sức xem sao. Căn bệnh của Thái t.ử đâu phải vô phương cứu chữa, hơn nữa tình trạng tinh khí suy nhược đến mức độ này, nàng mới chỉ bắt gặp duy nhất ở Thái t.ử.
Bệnh nhân mang chứng bệnh hy hữu này thật hiếm có khó tìm. Nếu y thuật của nàng thực sự bất lực thì mới tính đến chuyện móc hầu bao mua d.ư.ợ.c tễ, dẫu sao cứu người vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Khoa Khoa nãy giờ vẫn im ắng, bỗng ném thẳng một tờ báo giá vào tâm trí Mãn Bảo, ép nàng phải đọc lại rành rành từng con số.
Tích phân để tậu một lọ d.ư.ợ.c tễ còn dư sức trả công cho nó túc trực giám sát Thái t.ử biết bao nhiêu ngày, cớ sao phải vung tay quá trán lãng phí thế?
Đó là những lời Khoa Khoa không hề thốt ra.
Dạo này nó đã học được cách ăn nói thận trọng hơn. Nhưng nhờ sự ăn ý được bồi đắp bấy lâu giữa nó và Mãn Bảo, dẫu nó chẳng hé răng nửa lời, Mãn Bảo vẫn thấu hiểu tường tận ý đồ của nó.
Mãn Bảo lướt qua tờ báo giá, cảm thấy Khoa Khoa nói chí lý vô cùng. Thế là tinh thần nàng phấn chấn hẳn lên, lòng ngập tràn niềm tin phơi phới.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nàng mở hòm t.h.u.ố.c, lấy ra bộ kim châm cứu của riêng mình. Vút một tiếng, nàng rút ra vài cây kim châm dài ngoằng. Thái t.ử phi vừa định cất tiếng hỏi tại sao nàng cứ đăm đăm nhìn Thái t.ử mà ngẩn người, vừa nhìn thấy cảnh tượng đó liền vội vàng nuốt ngược lời vào trong, còn lén lút quay mặt đi chỗ khác.
Chẳng biết có phải do nàng hoa mắt hay không, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Thái t.ử phi cảm nhận được khí chất bao quanh Chu Mãn chợt thay đổi hoàn toàn. Nàng có thể thấy rõ mồn một sự hồ hởi toát ra từ cô nương ấy, dường như còn phấn khích đến độ khó kìm nén.
Nhưng Thái t.ử phi lại thấy tim mình đập thót lên một nhịp sợ hãi.
Thái t.ử lúc này đã gục đầu chìm vào giấc ngủ. Mãn Bảo sai Ngô công công đỡ ngài nằm ngay ngắn trên giường. Đợi trong phòng đốt thêm chậu than cho ấm áp, nàng mới cởi y phục của ngài ra và bắt đầu châm cứu.
Mãn Bảo đã hạ quyết tâm, sau khi hồi phủ sẽ bám sát mọi động tĩnh của Thái t.ử. Chỉ cần ngài manh nha ý định dấy binh tạo phản, nàng sẽ lập tức bấm bụng mua d.ư.ợ.c tễ cho ngài uống, rồi thúc giục ngài và Thái t.ử phi mau ch.óng động phòng sinh quý t.ử.
Đến lúc đó dẫu có không bắt mạch ra hỷ mạch cũng chẳng hề hấn gì, cùng lắm tốn thêm chút tích phân nhờ Khoa Khoa quét hệ thống. Tóm lại, chỉ cần xác định Thái t.ử phi đã mang thai, nàng sẽ báo tin mừng cho họ ngay tắp lự.
Nghĩ đến viễn cảnh tươi sáng, bế tắc được khai thông, tâm trạng Mãn Bảo phơi phới lạ thường. Động tác châm cứu cho Thái t.ử vì thế mà cũng nhanh như chớp, dứt khoát dị thường. Thái t.ử phi ngồi bên cạnh, chứng kiến cảnh nàng nhoay nhoáy găm kim vào người Thái t.ử mà trên môi lại nở một nụ cười rạng rỡ đến lạ lùng, không kìm được mà rùng mình một cái.
Mãn Bảo vừa châm kim xong, tay mới vê kim vòng đầu tiên, Thái t.ử đã ngáy o o, hiển nhiên là đã ngủ say như c.h.ế.t.
Mãn Bảo nghe tiếng ngáy liền ngớ người, hỏi: "Mũi của Điện hạ có vấn đề sao?"
Thái t.ử phi chưa kịp mở miệng, Mãn Bảo đã vê thêm vài cây kim nữa găm phập vào người Thái t.ử, rồi quay sang cười tươi rói với Thái t.ử phi: "Không sao, bệnh này ta trị được tuốt."
Thái t.ử phi đưa mắt nhìn mấy cây kim vừa mới cắm thêm, lặng lẽ ngậm miệng lại.
Thái t.ử ngáy khò khò một chốc, dần dần im ắng, nhưng vẫn chìm sâu vào giấc mộng.
Mãn Bảo túc trực bên giường canh chừng ngài. Canh đúng thời gian, nàng vê kim thêm một vòng rồi mới bắt đầu rút kim.
Thái t.ử vẫn say sưa trong mộng đẹp.
Mãn Bảo bắt mạch cho ngài rồi dặn dò: "Dạo gần đây Thái t.ử bị mất ngủ lại thêm tính khí cuồng táo, giấc ngủ này e rằng sẽ kéo dài khá lâu. Phiền nương nương lấy thêm chăn đắp cho ngài, cứ để ngài thong thả ngủ."
Thái t.ử phi hỏi: "Ngày mai Chu tiểu đại phu có tiến cung nữa không?"
Mãn Bảo ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: "Có ạ. Hai hôm nay ta sẽ châm cứu dày đặc hơn một chút, để tiện bề theo dõi chuyển biến bệnh tình của ngài ấy."
Đồng thời cũng để nghe ngóng động tĩnh trong cung.
Nhờ ngọn lửa hy vọng được nhen nhóm lại trong tim, Thái t.ử phi đối đãi với Mãn Bảo cũng thêm phần thân thiết.
Tuy nhiên, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, nàng quyết định không ban thưởng đồ đạc gì cho Mãn Bảo nữa, khi có người ngoài cũng không tỏ ra quá đỗi thân cận.
Mãn Bảo hoàn toàn có thể cảm nhận được điều đó, nhưng nàng tuyệt nhiên không nói ra. Cất gọn bộ kim châm cứu xong, nàng hỏi: "Nương nương, nghe đồn Điện hạ không cho phép chúng ta thực hành châm cứu trong Đông Cung nữa. Vậy chúng ta có thể chuyển sang cung khác để luyện tập không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thái t.ử phi nghĩ đến tình hình hậu cung dạo này cũng chẳng mấy sóng yên biển lặng, bèn lên tiếng khuyên can: "Chu tiểu đại phu mới hồi Kinh chưa lâu, chi bằng nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian. Đợi vài tháng nữa tiết trời sang xuân ấm áp rồi hẵng hay?"
Mãn Bảo gật đầu đồng ý. Nàng xách hòm t.h.u.ố.c vừa định quay bước thì Ngô công công khom người tiến vào, hạ giọng bẩm báo: "Nương nương, Hoàng hậu nương nương phái người đến đón Chu tiểu đại phu qua đó ạ."
Mãn Bảo liền đưa mắt nhìn Thái t.ử phi.
Thái t.ử phi cũng hướng ánh mắt về phía Mãn Bảo, trầm giọng dặn dò: "Chu tiểu đại phu, sức khỏe của nương nương dạo này không được tốt, chuyện của Thái t.ử xin người hãy liệu bề giấu giếm."
Mãn Bảo gật đầu. Bản thân nàng cũng chẳng hề muốn tiết lộ với Hoàng hậu.
Bệnh tình của Hoàng hậu e rằng còn trầm trọng hơn cả Thái t.ử. Nếu bà mà lo lắng phát bệnh nặng thêm, chắc chắn Thái t.ử sẽ càng thêm điên loạn. Thế nên, giữ kín bí mật vẫn là thượng sách.
Mãn Bảo theo chân cung nhân đến cung của Hoàng hậu.
Trong suốt một tháng Mãn Bảo vắng mặt, Tiêu viện chính là người đảm nhận việc chăm sóc sức khỏe cho Hoàng hậu. Hiện tại bà không cần phải châm cứu thường xuyên nữa, thậm chí t.h.u.ố.c cũng ít khi phải uống. Chủ yếu chỉ dựa vào vài món d.ư.ợ.c thiện (món ăn vị t.h.u.ố.c) để bồi bổ cơ thể.
Căn bệnh của bà vốn dĩ không thể trị dứt điểm, nhưng những lúc không tái phát, thần sắc trông vẫn khá ổn.
Lần này bà triệu kiến Mãn Bảo, mục đích chính là để dò hỏi về tình hình sức khỏe của Thái t.ử.
Thái t.ử dạo này tâm tính trở nên cực đoan, đa nghi. Ngài không còn tin tưởng bất kỳ vị thái y nào trong Thái y viện, chỉ cho phép duy nhất một mình Mãn Bảo chẩn trị. Ngay cả Tiêu viện chính đến thăm khám cũng chỉ được phép bắt mạch qua loa, thông tin thu thập được vô cùng ít ỏi.
Thế nhưng Hoàng hậu vốn bản tính thông tuệ. Dù mấy ngày qua Thái t.ử cố ý tránh mặt, bà vẫn tinh ý nhận ra trạng thái của ngài ấy không hề ổn.
Chẳng riêng gì bà, ngay cả Hoàng đế cũng nhìn thấu điều đó.
Ngặt nỗi, hai cha con dạo này cứ hễ giáp mặt là lại khắc khẩu cãi vã. Hoàng đế dẫu trong lòng xót con nhưng sĩ diện không cho phép ngài chủ động nhún nhường, nên đành nhường phần thăm hỏi cho Hoàng hậu.
Mãn Bảo đương nhiên không thể hé lộ chuyện Thái t.ử bị hạ độc. Nàng đành viện cớ: "Áp lực đè nặng lên vai Điện hạ quá lớn, dẫn đến việc gần đây ngài hay bị mất ngủ, tâm tính khó tránh khỏi có phần cáu bẳn."
Hoàng hậu sững người giây lát: "Chỉ vì mất ngủ mà tính tình đ.â.m ra tệ hại vậy sao?"
Mãn Bảo gật đầu: "Nương nương cũng biết đấy, giấc ngủ không tròn thì tâm tính tự nhiên sẽ sinh ra bực dọc, cơ thể cũng vì thế mà suy nhược theo."
Đám thái y chỉ biết múa mép nói Thái t.ử ưu tư quá độ, trong người tích nhiệt hỏa vượng. Nào có ai dám thẳng thừng chỉ đích danh ngài cáu bẳn là do mất ngủ, càng không ai dám vạch trần nguyên nhân mất ngủ là do áp lực quá lớn như Chu Mãn.
Nghe lời giải thích cặn kẽ, thấu đáo như vậy, Hoàng hậu nhất thời chẳng biết phải vặn hỏi thêm điều gì.
Mãn Bảo vẫn cúi gằm mặt, tiếp tục tuôn ra bài ca đã soạn sẵn từ trước: "Khoảng thời gian này Điện hạ chỉ cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi thật tốt, thần sẽ chịu khó lui tới châm cứu thường xuyên hơn. Chắc chắn sau một thời gian, sức khỏe ngài ấy sẽ hồi phục."
Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm, gật đầu, nở nụ cười tán thưởng: "Vậy thì thời gian tới phải làm phiền Chu tiểu đại phu vất vả tới lui rồi."
Bà cất giọng phân phó: "Người đâu, vào khố phòng lấy hộp minh châu do An Đông Đô hộ phủ tiến cống, cùng với mấy xấp vải vóc lụa là kia mang ra đây ban thưởng cho Chu tiểu đại phu."
Hoàng hậu quay sang mỉm cười hiền từ với Mãn Bảo: "Dịp Tết vừa rồi ngươi vắng mặt, phần thưởng ta chuẩn bị sẵn đành phải gác lại. Hôm nay ngươi cứ mang về đi, đó là ân thưởng của ta và Bệ hạ dành cho ngươi."
Mãn Bảo vội vàng quỳ xuống tạ ơn, sau khi đứng lên liền cùng cung nhân lui ra ngoài.
Đợi bóng nàng khuất hẳn, từ sau tấm bình phong mới bước ra một người.
Hoàng hậu lườm Hoàng đế một cái, gắt khéo: "Cuối cùng cũng chịu vác mặt ra rồi hả?"
Hoàng đế đưa tay sờ mũi vẻ tẽn tò, ngồi xuống bên cạnh Hoàng hậu, cau mày hỏi: "Chuyện này mới đến đâu mà áp lực đã lớn tới mức mất ngủ, cáu bẳn rồi?"
Hoàng hậu không kìm được đưa tay nhéo ngài một cái, thở dài rầu rĩ: "Năm nay đã là năm thứ sáu nó thành gia lập thất rồi, vậy mà đến một mụn con vẫn chưa có. Đám quần thần trong triều dăm bữa nửa tháng lại dòm ngó, bóng gió đòi phế truất Thái t.ử, áp lực sao mà không lớn cho được?"