Trên đường lên Kinh, hai huynh đệ đã được tiểu cô và nhóm Bạch Thiện phổ cập kiến thức về tầm quan trọng của sáu bậc học tại Quốc T.ử Giám, nay nghe vậy lại càng thêm kích động.
Thi đỗ vào Quốc T.ử Giám, xem như đã đặt một chân vào chốn quan trường. Mà thi đỗ từ Tứ Môn Học trở lên, thì cái chân đặt vào quan trường ấy chắc chắn sẽ có phẩm trật đàng hoàng.
Làm quan ư, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy mồ mả tổ tiên Lão Chu gia đang bốc khói xanh rồi.
Phong Tông Bình nhìn biểu cảm của bọn chúng, cảm thấy mấy đứa trẻ này thật đáng yêu. Khí thế tự tin ngút ngàn, quả không hổ danh là người chung một nhà với Chu Mãn.
Trong mắt hắn xẹt qua ý cười. Dịch T.ử Dương cũng thấy thú vị, bèn đề xuất: "Đã quyết định nán lại Kinh thành đèn sách, chi bằng nhân lúc giá nhà cửa đang hạ nhiệt, sắm lấy một căn. Sau này cũng tiện bề an cư lạc nghiệp."
Mãn Bảo tặc lưỡi: "Nhà cửa ở Kinh thành đắt đỏ đến nhường nào, nhà ta làm sao mà mua nổi?"
Trong số những người ngồi đây, ngoại trừ người nhà họ Chu, cùng với Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang, chẳng ai tin rằng nàng không mua nổi.
Phong Tông Bình hừ mũi: "Muội ra vào hoàng cung như đi chợ, mỗi lần tiến cung đều được ban thưởng hậu hĩnh, vậy mà không mua nổi một căn nhà sao?"
Mãn Bảo lầm bầm: "Thưởng toàn là lụa là gấm vóc, đâu phải vàng bạc vàng ròng..."
Mọi người: ...
Quý Hạo lên tiếng: "Nếu muội dùng không hết đống lụa là ấy, chi bằng bán lại cho ta, muội cũng có thêm chút tiền mặt xoay xở."
Phong Tông Bình nhếch mép hỏi mỉa: "Sao thế, chẳng lẽ phủ đệ của học đệ lại thiếu thốn gấm vóc lụa là hay sao?"
Quý Hạo mang vẻ mặt nghiêm túc: "Đó là đồ của gia tộc. Các tỷ muội trong nhà đến kỳ sinh thần, ta cũng phải có chút quà cáp tặng họ chứ. Hơn nữa, lụa của Chu Mãn chẳng phải đang tồn kho sao? Ta đây rủ lòng từ bi giúp nàng giải quyết vấn đề..."
"Không cần đâu," Bạch Thiện mỉm cười nhẹ nhàng đáp: "Số vải vóc trong tay nàng ấy cũng chẳng còn bao nhiêu, phần giữ lại toàn là hoa văn nàng ấy ưng ý. Qua độ hai tháng nữa là trời chuyển nóng, còn phải để dành may y phục. Vả lại, đây là đồ Ngự ban, ngoài việc tự dùng hoặc đem biếu tặng, sao có thể mang ra mua bán đổi chác được?"
Ba người lớn là Phong Tông Bình liên tục gật gù cho là phải. Ngay cả Lưu Hoán cũng không nhịn được mà thì thầm vào tai Ân Hoặc: "Chuyện mua bán này vốn là việc lén lút, sao huynh ấy có thể oang oang lên giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, lời lẽ lại còn khó nghe. Chu Mãn có ngốc mới đi giao dịch với huynh ấy."
Mãn Bảo dĩ nhiên không ngốc, nhưng nếu Quý Hạo ra giá đủ cao, nàng cũng chẳng bận tâm đến việc lời nói của hắn có ch.ói tai hay không.
Nhưng Bạch Thiện đã lên tiếng cự tuyệt. Dù chưa tỏ tường nguyên do sâu xa, nàng vẫn gật đầu đồng thuận. Bất kể Quý Hạo có ra giá bao nhiêu cũng thành vô nghĩa.
Thể diện của người nhà, lúc nào cũng phải đặt lên hàng đầu.
Quý Hạo nhận ra mình lại vừa làm hỏng chuyện, trong lòng không khỏi não nề, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ tĩnh tại.
Bạch Nhị Lang nhìn người này, ngó người kia, nhất thời có chút hoang mang.
Chẳng biết có phải vì dạo gần đây liên tiếp chứng kiến cảnh định thân của đại ca và Bạch Thiện hay không, mà hắn lờ mờ cảm thấy Quý Hạo có gì đó là lạ.
Bạch Thiện đã sớm nhìn thấu, nên dưới gầm bàn, hắn âm thầm đá nhẹ Bạch Nhị Lang một cước.
Bạch Nhị Lang giật mình đau điếng, quay sang trừng mắt lườm Bạch Thiện: Đang yên đang lành đá người ta làm gì?
Bạch Thiện lướt mắt nhìn Mãn Bảo, rồi lại nháy mắt ra hiệu với hắn.
Tiếc thay, Bạch Nhị Lang não bộ chưa load kịp, cứ thế trợn trừng mắt nhìn lại.
Lưu Hoán ngồi cạnh thắc mắc: "Hai người bị sao thế?"
Sao trông cứ như sắp lao vào đ.á.n.h nhau đến nơi vậy?
Ân Hoặc đang chăm chú gọi món, ngoái đầu lại thấy cảnh đó không khỏi phì cười. Vừa nãy tuy gọi món nhưng hắn vẫn để mắt đến nhất cử nhất động trên bàn tiệc. Hắn nâng ấm rót một chén trà, hướng về phía Bạch Thiện và Mãn Bảo nói: "Lúc hai người định thân ta cũng không có mặt. Tuy chưa thành thân, nhưng thân thể ta yếu ớt, cũng xin được mạn phép đòi hai người một chén rượu mừng, dính chút phúc khí. Ta mượn trà thay rượu, được chứ?"
Nụ cười trên môi Bạch Thiện bừng sáng. Hắn nhấc ấm trà rót đầy chén của mình, rồi lại rót cho Mãn Bảo, cười đáp: "Bọn ta cũng không giỏi t.ửu lượng, đành mượn trà thay rượu vậy."
Mãn Bảo vội vàng bưng chén trà, cùng Bạch Thiện tạ ơn Ân Hoặc, không quên chúc hắn thân thể an khang.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đám Phong Tông Bình đều sững sờ kinh ngạc. Quý Hạo thì như hóa đá, hốc mắt thoáng chốc ửng đỏ, nghẹn ngào mãi mới thốt nên lời: "Hai... hai người đã định thân rồi sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Thiện liếc nhìn hắn một cái, khẽ gật đầu đáp với vẻ kiêu hãnh: "Đúng vậy. Chỉ là lúc đó tổ chức ở quê nhà nên không tiện mời các vị. Nhưng đến khi thành thân, nhất định sẽ gửi thiệp mời."
Còn việc các người có đến dự hay không thì tùy tâm.
Phong Tông Bình năm nay đã mười tám tuổi xuân mà vẫn chưa có ý trung nhân. Trong lòng hắn len lỏi một cảm giác khó tả, không rõ là hâm mộ hay ghen tị. Hắn cũng tự rót cho mình một chén trà, nói: "Vậy chúng ta cũng kính hai người một chén. Thôi, vẫn là nên dùng rượu đi. Ân học đệ, rượu của Trạng Nguyên Lâu nức tiếng gần xa, đệ thực sự không định khao bọn ta một vò sao?"
Ân Hoặc không nhịn được bật cười, quay người rung chuông gọi tiểu nhị, phân phó mang lên một vò hảo t.ửu.
Nhóm Bạch Thiện hiện tại chưa đủ tuổi để thưởng thức dư vị tuyệt hảo của rượu, nên họ vẫn uống trà. Chỉ có ba người Phong Tông Bình là nhận lấy vò rượu, tự rót cho mình mỗi người một chén.
Khóe mắt Quý Hạo đỏ hoe không kiểm soát được. Hắn cũng vươn tay lấy vò rượu, rót đầy chén của mình.
Phong Tông Bình thấy vậy khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên chút thương hại dành cho hắn.
Lúc này, ngay cả Mãn Bảo cũng bắt đầu nhìn Quý Hạo với ánh mắt đăm chiêu. Chỉ có ba huynh đệ Chu Lập Học vì mới đến, chưa thân thuộc với Quý Hạo nên vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng có hề gì, bởi vì tiểu nhị đã bắt đầu dọn thức ăn lên rồi.
Món ăn của Trạng Nguyên Lâu, khoan bàn đến hương vị, chỉ riêng sắc và hương đã thuộc hàng cực phẩm. Nhiều món được trang trí cầu kỳ, lộng lẫy đến mức bọn Chu Lập Học chưa từng được chiêm ngưỡng qua.
Phải biết rằng, những món sơn hào hải vị ngon nhất mà chúng từng được thưởng thức đều do một tay Tiểu Tiền thị nhào nặn.
Nhưng Tiểu Tiền thị nấu ăn có bao giờ rảnh rỗi ngồi tỉa hoa, khắc ngựa, hay tạo hình bắt mắt không?
Dĩ nhiên là không đời nào.
Nên trong khoảnh khắc, ba thiếu niên hoàn toàn bị mê hoặc, ngẩn ngơ ngắm nhìn. Quý Hạo là ai cơ? Chúng suýt nữa quên béng luôn cả sự hiện diện của tiểu cô mình.
Mọi người đồng loạt nâng ly chúc tụng Bạch Thiện và Mãn Bảo. Quý Hạo dẫu trong lòng đắng chát, đầu lưỡi tê rần, cũng đành phải nâng chén hòa chung niềm vui.
Rượu trôi xuống họng, vị đắng ngắt trong miệng dường như càng thêm nồng đậm.
Quý Hạo phải c.ắ.n răng kìm nén mới không bật khóc thành tiếng.
Bạch Thiện chỉ lãnh đạm liếc nhìn hắn một cái. Thấy hắn không còn thốt ra những lời khó nghe, Bạch Thiện cũng khoan dung bỏ qua.
Bữa tiệc này, ngoại trừ ba đứa cháu nhà họ Chu đang say sưa đ.á.n.h chén, bầu không khí của những người còn lại đều có chút gượng gạo, kỳ quái.
Nhưng ai thèm bận tâm chứ. Mọi người vẫn từ tốn "quét sạch" mâm cỗ, rồi thảnh thơi ngồi uống trà, đàm đạo một lúc mới giải tán.
Quý Hạo không nán lại thêm, mượn cớ nhà có việc gấp để rời đi trước.
Lưu Hoán không nhịn được thốt lên: "Ta có cảm giác huynh ấy sắp khóc đến nơi rồi."
Ân Hoặc lườm hắn một cái. Lưu Hoán ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của Bạch Thiện, liền sượng sùng cúi gằm mặt xuống.
Mãn Bảo lờ mờ nhận ra được điều gì đó. Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác khó tin: Quý Hạo thế mà lại có ý với nàng sao?
Rõ ràng những lần chạm trán trước đây giữa hai người đều chẳng mấy vui vẻ gì cho cam.
Bạch Thiện đứng sát bên Mãn Bảo, khoảng cách rất gần. Y phục Mãn Bảo mặc thường ngày để tiện việc chẩn bệnh đều là loại ống tay hẹp, trong khi bộ y phục học giả của Bạch Thiện lại có ống tay rộng thùng thình.
Ống tay áo buông thõng che khuất nửa bàn tay Mãn Bảo. Bạch Thiện mượn sự che chắn của ống tay, khẽ khàng nắm lấy tay nàng, mắt nhìn thẳng vào Phong Tông Bình trước mặt, điềm nhiên nói: "Phong học huynh, bọn đệ xin phép không tiễn mọi người nữa."
Phong Tông Bình mỉm cười nhìn hai người. Vốn định lân la dò hỏi chút đỉnh về bệnh tình của Thái t.ử từ Mãn Bảo, nhưng xem chừng hôm nay không phải lúc thích hợp.
Thế là Phong Tông Bình kéo theo ba người bạn thân thiết cáo từ.
Bạch Thiện quay sang ngỏ ý mời Ân Hoặc đến nhà chơi: "Sẵn dịp để Mãn Bảo bắt mạch cho huynh xem sao. Biết đâu lại cần châm cứu thêm vài huyệt?"