Vừa về đến phủ, cả bọn xúm xít quanh chiếc bàn đá, dán mắt vào chiếc hộp. Mãn Bảo suy đoán: "Liệu có giống trong mấy quyển tiểu thuyết, bên trong giấu ám khí, vừa mở ra là ám khí phóng vèo vèo, rồi có người vong mạng không?"
Đại Cát cũng nghĩ đến khả năng đó, nên không dám để Mãn Bảo cầm.
Trang tiên sinh chau mày, tìm một cây gậy dài: "Mọi người lùi ra xa một chút, dùng cái này mở xem sao."
Cả nhóm vội vã lùi lại.
Khoa Khoa: ...
Thật xui xẻo, hệ thống chính vừa mới tạt qua đây kiểm tra xem ký chủ của nó đã tìm thấy viên đá mới nào chưa, nên nó hiện tại đang im lặng, chẳng hé nửa lời.
Trang tiên sinh dùng gậy chọc chọc vào chiếc hộp nhưng không mở được. Đại Cát cầm lấy cây gậy, nhẹ nhàng nạy lên, nắp hộp bật mở, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra, mọi thứ tĩnh lặng như tờ.
Cả bọn thấy lạ, rón rén bước tới mấy bước, nhón chân ngó vào, chỉ thấy một con d.a.o găm dính m.á.u nằm yên vị trong hộp.
Mãn Bảo sững sờ, bước lên nhìn con d.a.o đẫm m.á.u, quay sang hỏi Đại Cát với vẻ ngờ vực: "Đây là m.á.u người sao?"
Đại Cát mặt mày sa sầm, cầm con d.a.o lên ngửi thử rồi gật đầu với Mãn Bảo: "Máu người."
Trang tiên sinh cũng nghiêm mặt lại: "Đây là lời đe dọa trắng trợn."
Hướng Minh Học nhíu mày: "Thái hậu, Bệ hạ và Hoàng hậu đều đã ban thưởng cho muội, kẻ nào lại dám to gan lớn mật đến thế?"
Trang tiên sinh quay sang hỏi Mãn Bảo: "Mấy hôm trước đã xảy ra chuyện gì?"
Con d.a.o găm đã phơi bày trước mặt Trang tiên sinh, Mãn Bảo đành gãi mũi, trả lời chống chế: "Có kẻ ném một bọc tim gan cật lợn vào xe để hù dọa con."
Tam Nha đứng bên cạnh chen vào: "Sau đó tiểu cô đem ninh ăn sạch rồi."
Mọi người: ...
Chu Lập Học và Chu Lập Cố ban đầu còn phẫn nộ, nhưng nghe Tam Nha nói vậy, đồng loạt quay sang nhìn con d.a.o găm trong tay Đại Cát, hỏi: "Con d.a.o này trông sắc bén quá, có đắt tiền không?"
Đại Cát: "... Không hề rẻ."
Chu Lập Học hậm hực nói: "Được, chúng ta sẽ rửa sạch nó rồi đem bán, lấy tiền!"
Mãn Bảo gật gù: "Ý kiến hay, nhưng trước đó ta phải đem cho vài người xem qua đã."
Nàng đưa chiếc hộp ra, Đại Cát liền đặt con d.a.o găm vào trong.
Mãn Bảo đóng nắp hộp, hừ giọng nói: "Tưởng ta là tượng đất nặn chắc. Ta sẽ mang con d.a.o này vào cung, cho Thái t.ử xem trước, rồi trình cho Hoàng đế, cuối cùng đưa cho Đường học huynh xem. Ta muốn xem kẻ nào ác ôn đến vậy, có giỏi thì đi mà đe dọa Thái t.ử, à không, đe dọa Hoàng đế ấy. Chuyện phế lập Thái t.ử đâu phải do đám thảo dân chúng ta quyết định được?"
Nàng tiếp tục: "Chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu. Loại người như thế, dẫu có làm Trữ quân cũng chẳng làm nên trò trống gì."
Có gan thì mang d.a.o đến dâng cho Hoàng đế đi, bảo Hoàng đế rằng: "Ngài mà không phế Thái t.ử, không lập ta làm Thái t.ử, ta sẽ g.i.ế.c ngài."
Toàn một lũ nhát cáy.
Tim Mãn Bảo đập thình thịch, nàng không ngừng tự nhủ trong lòng: "Mi không phải đồ hèn nhát, mi rất có dũng khí, vậy nên hãy dâng con d.a.o cho Hoàng đế đi!"
Mãn Bảo cất chiếc hộp vào hòm t.h.u.ố.c.
Trang tiên sinh nhức đầu, khuyên can: "Con cho Thái t.ử xem thì được, đưa cho Đường đại nhân cũng được, nhưng tuyệt đối không được làm phiền Bệ hạ, hiểu chưa?"
Mãn Bảo mím môi: "Vì sao ạ?"
Trang tiên sinh không giải thích, mà vặn lại: "Theo con thì vì sao?"
Được rồi, nàng đâu dám chuốc lấy cơn thịnh nộ của Thiên t.ử.
Mãn Bảo ấm ức thay y phục, đám Cấm quân đã đến đón đúng giờ. Đại Cát ngẫm nghĩ một lát, quyết định đích thân đ.á.n.h xe đưa nàng vào cung.
Xe ngựa của hoàng cung theo sát phía sau, Cấm quân hộ tống hai bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dạo gần đây, đám Cấm quân cũng đã quen mặt Mãn Bảo. Thấy nàng mặt mày bí xị, có vẻ không vui, một tên lính tươi cười trêu chọc: "Hôm nay Chu tiểu đại phu đi ăn tiệc đầy tháng cơ mà, sao mặt buồn thiu thế kia, bị ai ức h.i.ế.p à?"
Mãn Bảo liếc nhìn hắn, hỏi vặn lại: "Sao anh biết ta đi ăn tiệc đầy tháng?"
"Khà khà, ta nghe mẫu thân kể, nghe đồn nhà họ Lý mời cô nương dự tiệc. Tiếc là hôm nay ta phải trực ban, không thì đã có cơ hội tương ngộ cùng Chu tiểu đại phu ở Lý phủ rồi."
Mãn Bảo nhìn khuôn mặt tròn trịa, trạc tuổi mười bảy, mười tám của hắn, nói thẳng thừng: "Ta đã đính hôn rồi."
Tên lính mặt tròn: ...
Đám Cấm quân bên cạnh ngẩn người giây lát rồi cười ồ lên sảng khoái, suýt nữa ngã lăn khỏi yên ngựa.
Một gã lính khác trên lưng ngựa vỗ vai tên mặt tròn, an ủi: "Nén bi thương đi người anh em."
Tên mặt tròn gạt tay hắn ra, dở khóc dở cười giải thích với Mãn Bảo: "Chu tiểu đại phu, ta không có ý đó..."
Mãn Bảo nở một nụ cười gượng gạo: "Vậy thì tốt, chúng ta có thể làm bằng hữu."
Đại Cát tò mò liếc nhìn Mãn Bảo, hỏi: "Mãn tiểu thư, ngoài thiếu gia ra, còn ai để ý cô nương nữa không?"
Mãn Bảo hừ hừ vài tiếng: "Tất nhiên rồi."
Nhưng nàng tuyệt nhiên không nói ra người đó là ai, Đại Cát cũng không gặng hỏi. Đám Cấm quân bên cạnh lại tò mò vô cùng, nhao nhao hỏi: "Chu tiểu đại phu, cô nương đính hôn với tiểu t.ử nhà họ Bạch thật sao?"
Mãn Bảo gật đầu xác nhận.
Đám Cấm quân cười nói: "Thế thì xứng đôi quá, hai người cũng coi như đã từng vào sinh ra t.ử cùng nhau rồi."
Thế hệ Cấm quân trẻ tuổi hầu hết là con cháu các gia đình quyền quý, họ rất ấn tượng với việc Bạch Thiện và Chu Mãn vào cung cáo ngự trạng. Nhóm thanh niên nhiệt huyết này vừa đồng cảm, vừa ngưỡng mộ họ, nên rất có thiện cảm.
Người trong cung coi Chu Mãn là đại phu, nhưng họ lại coi nàng như một hiệp nữ báo thù cho cha mẹ.
Lúc mới nhận lệnh hộ tống nàng, họ còn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng vì tuổi tác không chênh lệch nhiều, nên sau vài lần tiếp xúc đã trở nên thân thiết, tự nhiên hơn hẳn.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Được đám Cấm quân trêu chọc, tâm trạng Mãn Bảo cũng khá hơn nhiều. Khi đến cổng cung, nét mặt nàng đã trở lại bình thường.
Nàng xách hòm t.h.u.ố.c xuống xe, nói với Đại Cát: "Anh về nhà trước đi, ta chắc phải ở lại đến chiều tối, lúc đó cứ để họ đưa ta về là được."
Đại Cát cười đáp: "Tiểu nhân về cũng chẳng có việc gì làm, chi bằng ở lại đây đợi Mãn tiểu thư."
Hắn hạ giọng nói: "Mãn tiểu thư, lời khuyên của Trang tiên sinh cô nương phải nhớ kỹ đấy."
Mãn Bảo ậm ừ buồn bã: "Ta biết rồi, yên tâm đi, ta sẽ không đi gặp Hoàng đế đâu."
Mãn Bảo không nói thêm lời nào bảo hắn về nữa, xách hòm t.h.u.ố.c quay người bước vào cung.
Mặc dù lính gác nhìn thấy chiếc hộp trong hòm t.h.u.ố.c, nhưng không mở ra kiểm tra, tưởng đó cũng là d.ư.ợ.c liệu gì đó nên cho qua một cách dễ dàng.
Mãn Bảo, người đang bận nghĩ ra đủ lý do để biện minh, bỗng chốc...
Nàng lặng lẽ xách rương t.h.u.ố.c vào cửa, cung nhân của Đông cung đã chờ sẵn từ sớm. Thấy nàng đến, liền tươi cười tiến tới, cùng nàng đi về phía Đông cung.
Đây là đãi ngộ mới kể từ sau vụ t.a.i n.ạ.n lật xe của nàng. Giờ mỗi lần vào cung, Mãn Bảo đều có người hộ tống đến tận Đông cung, cứ như thể sợ nàng sẽ gặp rủi ro ngay cả khi ở trong cung vậy.
Mãn Bảo xách rương t.h.u.ố.c bước vào Đông cung, đắn đo một lúc, quyết định không đề cập đến chuyện kia vội, mà tập trung châm cứu cho Thái t.ử, đợi hắn ngủ một giấc dậy rồi tính sau.
Nàng tự thấy mình là một đại phu chu đáo, mặc dù trong lòng đang sốt ruột như lửa đốt, nhưng nàng hiểu rõ hơn ai hết, nếu nói ra lúc này, Thái t.ử chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, hiệu quả châm cứu sẽ giảm sút nghiêm trọng. Biết đâu hắn lại nổi giận đùng đùng chạy đi tìm Hoàng đế cãi vã, thế thì việc châm cứu cũng đành gác lại.
Mãn Bảo cắm những cây kim xuống, nhận thấy vẻ mặt Thái t.ử phi ngập ngừng như muốn nói lại thôi, liền tò mò nhìn nàng ấy.
Thái t.ử phi cúi nhìn trượng phu, thấy hắn đã nhắm mắt ngủ say, liền kéo tay Mãn Bảo sang một bên, thì thầm: "Chu tiểu đại phu, tháng này ta vẫn chưa thấy kỳ kinh nguyệt đến."
Mãn Bảo bấm ngón tay nhẩm tính, mắt sáng lên: "Đã trễ bảy ngày rồi."
Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé.