Trang tiên sinh không nói với chúng quá nhiều. Ông có vô số đạo lý muốn giảng, nhưng cũng cần hai đứa trẻ có thể nghe hiểu, nghe thấm.
Dù sao hai đứa còn nhỏ, ông có khối thời gian để dạy dỗ, chẳng việc gì phải vội.
Trang tiên sinh bèn quay sang khảo bài Bạch Thiện Bảo. Vì là học trò mới nên ông phải nắm rõ trình độ của cậu bé để tiện sắp xếp việc học.
Bạch Thiện Bảo đã thuộc lòng hết cuốn 《 Luận Ngữ 》, chỉ là phần sau chưa được học giảng nghĩa.
Trang tiên sinh hỏi thăm, biết cậu bé học từ tiên sinh cũ và Lưu thị thì hài lòng gật đầu, rồi bảo cả hai trò nhỏ về chỗ nghe giảng.
Lần đầu tiên Mãn Bảo cảm thấy có đứa trẻ còn lợi hại hơn mình, cô bé lẽo đẽo theo bên cạnh cậu, nói: “Ngươi đọc sách còn nhanh hơn cả ta. Ta một tuổi đã bắt đầu học rồi mà mới thuộc mỗi 《 Thiên Tự Văn 》 thôi đấy.”
Bạch Thiện Bảo liền nghĩ cô bé này quả là ngốc thật, bèn nói: “Ta hai tuổi mới bắt đầu đọc sách, chỉ mất ba tháng đã thuộc lòng 《 Thiên Tự Văn 》 rồi.”
Dĩ nhiên, Bạch Thiện Bảo không nói cho cô bé biết, cậu chỉ thuộc lòng chứ chưa biết chữ, mãi đến ba tuổi mới bắt đầu nhìn sách nhận mặt chữ, tập viết.
Vì có một bạn học thông minh ngồi cạnh, Mãn Bảo sợ mình thua kém nên lúc nào cũng chăm chú nghe giảng, lại đặc biệt hay suy ngẫm, vì thế mà nảy ra rất nhiều câu hỏi.
Ví như, khi Trang tiên sinh giải thích hàm nghĩa của năm chữ ôn, lương, cung, kiệm, nhượng là: Ôn hòa, chính trực, trang trọng, tiết kiệm và khiêm nhường.
Mãn Bảo bèn hỏi, hành vi như thế nào thì được gọi là ôn hòa, chính trực, trang trọng, tiết kiệm và khiêm nhường ạ?
Bởi vì cô bé nghĩ đi nghĩ lại, thấy mình đều có đủ cả năm đức tính ấy, vậy chẳng phải bây giờ mình đã là thánh nhân rồi sao?
Nhìn cô học trò nhỏ đang dõng dạc, Trang tiên sinh còn chưa kịp nói gì, Bạch Thiện Bảo ngồi bên đã chen vào: “Những cái khác không nói, riêng chính trực, ôn hòa, trang trọng và khiêm nhường là ngươi không có rồi.”
Bạch Thiện Bảo nói: “Hôm qua ngươi bênh cháu trai, đó là không chính trực. Ngươi đ.á.n.h nhau với ta, là không ôn hòa, không trang trọng. Ngươi còn c.ắ.n ta, lại càng không thể gọi là khiêm nhường.”
Mãn Bảo trợn mắt: “Thế ta cũng không thể để ngươi bắt nạt cháu trai và bắt nạt cả ta chứ. Ta muốn làm thánh nhân như Khổng phu t.ử, chứ đâu phải muốn làm kẻ ngốc.”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thấy hai đứa trẻ sắp cãi nhau, Trang tiên sinh liền gõ bàn: “Hai con có muốn nghe giảng nữa không?”
Bạch Thiện Bảo và Chu Mãn Bảo lúc này mới ngồi ngay ngắn, ngoan ngoãn đặt tay lên đầu gối, ngẩng đầu nghe Trang tiên sinh giảng bài.
Bấy giờ, Trang tiên sinh mới bắt đầu kể một vài ví dụ về Khổng T.ử để minh chứng cho việc ngài đã ôn, lương, cung, kiệm, nhượng như thế nào.
Hết một buổi sáng, bọn trẻ cũng chỉ học được một bài. Trang tiên sinh dặn chúng tự nhận mặt chữ và đọc thầm, sau đó ông quay sang dạy các học trò lớn hơn.
Hệ thống dù đã xem qua rất nhiều lần nhưng vẫn không khỏi thán phục trí tuệ của người xưa. Nếu xét về tài nguyên giáo d.ụ.c, thời cổ đại quả thực lạc hậu hơn tương lai rất nhiều.
Nhưng oái oăm thay, chính trong thời đại lạc hậu này, sự uyên bác của các bậc tiên sinh và phương pháp dạy học tùy theo năng lực của mỗi người lại là điều mà rất nhiều thế hệ sau này không thể sánh bằng.
Nhất là sau này, khi văn bát cổ thịnh hành, thống nhất quy chuẩn văn chương, đã khiến cho giáo d.ụ.c trở nên rập khuôn máy móc.
Dĩ nhiên, những lời này hệ thống đều không nói với Mãn Bảo, mà chỉ lặng lẽ nhìn cô bé khoác lác với Bạch Thiện Bảo, rằng mình đã thuộc lòng bài học ban nãy, lại còn nhớ kỹ cả kinh nghĩa mà tiên sinh đã giảng.
Bạch Thiện Bảo hừ một tiếng: “Ta thuộc từ lâu rồi, cũng nhớ kỹ từ lâu rồi, ta thuộc cả bài luôn rồi.”
Cảm nhận được sự kiêu ngạo của Bạch Thiện Bảo, Mãn Bảo bỗng sục sôi ý chí chiến đấu: “Sau này ta nhất định sẽ vượt qua ngươi.”
Cô bé không chỉ nói suông mà còn làm thật. Mãn Bảo mở lại sách giáo khoa, bắt đầu đọc bài tiếp theo.
Cô bé đã nhận được rất nhiều mặt chữ nên có thể tự mình đọc được.
Huống hồ, cuốn sách này khi Trang tiên sinh chép cho cô đã ngắt câu sẵn, cô bé không cần phải tự chấm câu nữa, cứ thế rung đùi đắc ý mà đọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lần đầu đọc còn thấy khó khăn, lần thứ hai đã trôi chảy hơn, đến lần thứ ba thì lưu loát, đọc thêm một lần nữa là Mãn Bảo đã có thể ê a đọc thuộc lòng.
Mãn Bảo tự tin tràn đầy, cảm thấy mình đã nhớ kỹ, bèn lật sang bài tiếp theo để học thuộc. Chẳng mấy chốc, cô bé đã thuộc được ba bốn bài.
Bạch Thiện Bảo kinh ngạc đến há hốc miệng, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà lén lút đi chơi nữa, vội vàng mở sách ra học.
Cậu không thể để cô bé này vượt mặt được.
Tiếng chuông giữa trưa vừa vang lên, lũ trẻ đã ào ào chạy ra ngoài, cầm bát của mình chạy tới nhà bếp xếp hàng lấy cơm.
Mãn Bảo tuổi nhỏ, chân ngắn nên chạy phía sau. Còn Bạch Thiện Bảo vì là ngày đầu tiên đến nên vẫn chưa quen, đợi mọi người chạy hết cả ra ngoài rồi mà cậu vẫn còn ngơ ngác.
May mà Mãn Bảo chạy đến cửa thì nhận ra điều không đúng, cô bé quay lại tìm giúp cậu cái bát lớn rồi kéo cậu đi cùng.
Thế là hai đứa nhỏ tuổi nhất lại xếp hàng cuối cùng.
Nhưng Mãn Bảo chẳng hề lo lắng, còn tự hào nói với Bạch Thiện Bảo: “Người nấu cơm và chia thức ăn là đại tẩu của ta đó, ngươi cứ đi theo ta, chắc chắn sẽ được ăn nhiều hơn.”
Vốn dĩ Bạch Thiện Bảo chẳng thấy việc này có gì đáng tự hào, nhưng nghe Mãn Bảo nói vậy, lại thấy dáng vẻ kiêu hãnh của cô bé, cậu cũng bất giác có chút ngưỡng mộ.
Quả nhiên, đến lượt hai đứa, tiểu Tiền thị mỉm cười với cả hai rồi múc cho chúng rất nhiều thức ăn.
Học trò có thể về lớp ăn cơm, nhưng phần lớn đều không thích quay lại, chúng thích đứng hoặc ngồi ăn ngoài sân hơn, thậm chí có đứa còn chạy sang bụi cỏ bên kia đường vừa chơi vừa ăn.
Bạch Thiện Bảo cũng ngồi xổm cạnh Mãn Bảo và cơm, cảm thấy đồ ăn ở trường cũng rất ngon, chí ít là cậu ăn rất ngon miệng.
Ăn cơm xong, học trò có thể chơi đùa quanh trường, nhưng tuyệt đối không được đến gần bờ sông. Mỗi ngày vào giờ này, Trang tiên sinh đều sẽ ngồi trước cổng viện trông chừng, nếu ai đến gần bờ sông, không những bị đ.á.n.h vào lòng bàn tay mà còn bị phạt học thuộc lòng và chép chữ.
Vì vậy, dù ai cũng thèm thuồng nhìn con sông cách đó không xa, nhưng cho đến nay, vẫn chưa có học trò nào to gan dám chạy ra bờ sông chơi.
Mãn Bảo dĩ nhiên cũng không đi, cô bé chạy về lấy hộp đựng sâu ra, muốn cùng Bạch Thiện Bảo luyện gan. Cô bé đã quyết định, đợi đám sâu này không còn tác dụng với mình nữa thì sẽ đem cho Khoa Khoa.
Khoa Khoa: ...
Sau đó, Mãn Bảo và Thiện Bảo đã đùa cho mười mấy con sâu ấy c.h.ế.t hết.
Mãn Bảo có chút áy náy, quyết định đem sâu về cho gà ăn để nó đẻ nhiều trứng hơn, sau này cô bé sẽ bắt cho Khoa Khoa một ít con khác.
Mãn Bảo nghĩ vậy, và cũng nói với Khoa Khoa như vậy.
Hệ thống có thể làm gì hơn chứ, nó chỉ đành đồng ý. Chẳng lẽ nó lại có thể ép Mãn Bảo đi bắt sâu cho mình sao?
Thế là Thiện Bảo và Mãn Bảo hẹn nhau ngày mai sẽ cùng đi bắt sâu.
Hai đứa trẻ đều nhất trí rằng chúng đã không còn sợ sâu nữa. Nếu vậy, dĩ nhiên phải đi bắt sâu rồi, quan trọng nhất là, bị người ta ném sâu vào người, sao chúng có thể không ném trả lại chứ?
Cả hai dường như đã quên mất chuyện đ.á.n.h nhau ngày hôm qua, lên kế hoạch cho việc ngày mai, rồi đều ngấm ngầm liếc nhìn Bạch nhị lang đang thao thao bất tuyệt trong lớp học.
Bạch Thiện Bảo còn mách tội với Mãn Bảo: “Hắn hư lắm, ta vừa đến gần là hắn đòi cướp con ngựa gỗ của ta. Ta không cho, hắn liền lăn ra đất ăn vạ.”
Mãn Bảo tò mò: “Rồi sao nữa, nương ngươi có cho hắn không?”
“Không cho,” Bạch Thiện Bảo kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Tổ mẫu ta định cho, nên ta cũng lăn ra đất ăn vạ. Thế là hắn bị đường thúc đ.á.n.h cho một trận, hừ!”