Nông Gia Tiểu Phúc Nữ

Chương 990: Tìm đến tận cửa



 

Bạch Thiện đem ống t.h.u.ố.c cất đi, nhân lúc nghỉ giải lao liền đến hỏi Bành Chí Nho và Lư Hiểu Phật: "Hai người có biết Trương Kính Hào không?"

 

Bành Chí Nho và Lư Hiểu Phật ngẩn người một thoáng rồi lắc đầu: "Chưa từng nghe qua, hắn là giám sinh Quốc T.ử học chúng ta sao?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Không phải, là người bên Thái học."

 

"Ồ, Thái học thì ta chỉ từng nghe danh Phùng Thần Tường và Nhậm Khả vài người, những người khác không quen thuộc lắm. Hắn làm sao vậy?"

 

Bạch Thiện lắc đầu: "Không có gì, chỉ hỏi thăm một chút thôi."

 

Bành Chí Nho ngừng một lát rồi khuyên: "Huynh muốn nghe ngóng tin tức của ai, tốt nhất vẫn là nên hỏi các đồng song khác trong lớp. Bọn họ đa phần nhờ ân ấm mà vào học, quen biết rất nhiều người."

 

Bạch Thiện gật đầu, nhưng lại không tùy tiện đi hỏi người khác. Giám sinh Quốc T.ử học kiêu ngạo hơn đồng môn ở phủ học nhiều, hắn và bọn họ lại không thân thiết, giao tình nông cạn không tiện nói lời sâu xa, hắn mới không đi hỏi bọn họ.

 

Tuy nhiên, lúc nghỉ trưa đi dùng bữa, Bạch Thiện tình cờ đi cùng Ân Hoặc, liền cất tiếng hỏi: "Ngươi có biết Trương Kính Hào không?"

 

Ân Hoặc lộ vẻ mờ mịt lắc đầu, hỏi lại: "Hắn là ai?"

 

"Không có ai cả," Đã không biết thì thôi vậy, Bạch Thiện nói: "Đi thôi, đi ăn cơm."

 

Ân Hoặc khẽ mím khóe môi.

 

Bạch Thiện lấy cơm nước xong, thuận thế ngồi xuống cùng Ân Hoặc. Những đồng môn lớp khác đi cùng đều kinh ngạc đến ngây người.

 

Lưu Hoán bưng khay cơm suýt chút nữa đã úp thẳng lên người đồng môn phía trước.

 

Hắn nhìn đi nhìn lại mấy bận, cuối cùng vẫn không nén nổi tò mò, bưng cơm đến ngồi cạnh Bạch Thiện, rồi đăm đăm nhìn Ân Hoặc đang ngồi chéo đối diện.

 

Ân Hoặc ngước lên nhìn hắn một cái, rồi lặng lẽ cúi đầu dùng bữa.

 

Lưu Hoán khẽ hích Bạch Thiện một cái, hạ giọng thì thầm: "Này, huynh với hắn là thế nào đây, đây là... làm hòa rồi sao?"

 

Bạch Thiện không mảy may bận tâm đáp: "Bọn ta vốn dĩ đâu có cãi vã, là các vị tỷ tỷ của hắn hiểu lầm thôi."

 

Lưu Hoán ngẩn người: "Vậy nên huynh tha thứ cho các tỷ tỷ của hắn rồi à?"

 

Bạch Thiện ngẩng lên: "Không hề, nhưng chuyện đó thì can hệ gì đến hắn?"

 

Bạch Thiện nói tiếp: "Hôm qua hắn đã sai người mang đồ đến phủ ta." Thế nên hắn mới đại nhân đại lượng tách bạch hai chuyện này ra.

 

Lưu Hoán sững sờ, lẩm bẩm: "Hồi trước lúc bị các tỷ tỷ của hắn chặn đường, hắn cũng từng tặng đồ cho ta..."

 

Ân Hoặc ngồi đối diện bất giác siết c.h.ặ.t đôi đũa trong tay.

 

Bạch Thiện gật đầu, dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng đoán ra kết cục chắc chắn không êm đẹp gì, nên hắn không hỏi xoáy vào nữa, mà chuyển đề tài: "Ngươi có biết Trương Kính Hào bên Thái học không?"

 

Lưu Hoán nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi, lắc đầu: "Không quen, ai vậy?"

 

Bạch Thiện khẽ gật đầu: "Ngươi quen biết nhiều người bên Thái học chứ?"

 

"Cũng nhiều, như Hàn Hạo, Lang Hạ, Tiêu Quân vài người đều khá nổi danh, sao vậy?"

 

"Không có gì, vậy là không ai từng nghe nói về Trương Kính Hào sao? Ngươi giúp ta nghe ngóng thử xem."

 

"Không vấn đề gì," Lưu Hoán rất sảng khoái, vỗ n.g.ự.c cam đoan rồi lại liếc mắt sang Ân Hoặc đang yên lặng dùng bữa. Hắn khẽ ho khan một tiếng, rốt cuộc vẫn không nhịn được sấn tới hỏi: "Này, ngươi hay khóc thực sự là vì mang bệnh, chứ không phải do tính tình kiều khí sao?"

 

Ân Hoặc ngẩng phắt lên nhìn hắn, khóe mắt đã hơi ửng đỏ.

 

Lưu Hoán chỉ sợ hắn khóc òa lên lại rước họa vào thân, bèn bưng khay cơm quay người bỏ chạy.

 

Bạch Thiện ném cho hắn một ánh mắt khinh bỉ, rồi cúi đầu tiếp tục dùng bữa.

 

Ăn xong, Bạch Thiện đi dạo một vòng trong thực đường, tìm thấy Phong Tông Bình đang cùng dăm ba hảo hữu ngồi tránh ở một góc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Phong học trưởng," Bạch Thiện chắp tay thi lễ rồi nói: "Tại hạ muốn nhờ huynh đài hỏi thăm một người."

 

Phong Tông Bình cười hỏi: "Là ai vậy?"

 

"Trương Kính Hào bên Thái học."

 

"Trương Kính Hào?" Phong Tông Bình ngẫm nghĩ, không có chút ấn tượng nào, y quay sang hỏi Vân Tín Huyễn và Dịch T.ử Dương: "Các đệ từng nghe qua chưa?"

 

Vân Tín Huyễn dở khóc dở cười: "Huynh còn chẳng biết, bọn đệ làm sao mà biết được."

 

Dịch T.ử Dương nói: "Thái học có hơn ngàn rưỡi giám sinh, ai mà nhớ hết được ngần ấy người?"

 

Bạch Thiện lập tức thấu hiểu, gật đầu nói tiếng tạ ơn.

 

Phong Tông Bình vội gọi giật lại hỏi: "Đệ hỏi hắn làm gì thế?"

 

"Không có gì, chỉ là chiều nay tìm hắn có chút chuyện cần bàn. Các vị học trưởng cứ thong thả dùng bữa, đệ đệ xin đi tản bộ một lát."

 

Rồi hắn cứ thế tản bộ sang tận Thái học. Bạch Nhị Lang cũng đang dùng bữa tại một thực đường gần đó.

 

Bởi bàn tay phải băng bó kín mít lại còn đau nhức, cậu đặc biệt xin một chiếc muôi, lóng ngóng múc từng thìa cơm ăn.

 

Nhậm Khả và Kiều Thao ngồi cạnh, vừa ăn vừa nhìn bộ dạng cậu mà phì cười. Không ít đồng song cùng lớp cũng vây quanh cậu, kẻ ăn nhanh đã no bụng cũng chẳng chịu rời đi, cứ tựa vào mép bàn buông lời trêu chọc: "Ta nói này Bạch Thành, vết thương này của đệ rốt cuộc là sao đây, đừng nói là vì muốn trốn làm bài tập mà cố tình tự băng bó giả vờ bị thương đấy nhé?"

 

"Không thể nào, huynh không thấy sáng nay đệ ấy đến lớp với đôi mắt sưng húp đỏ hoe sao?"

 

"Tiến sĩ còn đích thân kiểm tra rồi, vừa ấn xuống một cái, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên, nước mắt nước mũi giàn giụa, tuyệt đối không thể là giả được."

 

Bạch Nhị Lang bực dọc chọc chọc muôi vào khay cơm, ăn một miếng rồi nói: "Các huynh cứ việc cười đi, hừ, đợi sau này xem ai trốn thoát cho biết mặt."

 

Nhậm Khả biếng nhác hỏi: "Đệ vẫn chưa chịu nói cho bọn ta biết, rốt cuộc vì cớ gì mà bị ăn đòn, và bị ai đ.á.n.h?"

 

"Còn ai vào đây nữa? Chắc chắn là người trong nhà, ngoài đại ca đệ ấy ra thì chỉ có thể là tiên sinh, sư tỷ hoặc sư huynh. Bị đ.á.n.h đòn vào lòng bàn tay thế này... ta đoán không phải đại ca thì chắc chắn là tiên sinh đ.á.n.h, sư huynh mới tốt làm sao!"

 

Bạch Nhị Lang hậm hực liếc xéo: "Huynh gọi ai là sư huynh đấy..."

 

Bạch Nhị Lang chợt nhìn thấy Bạch Thiện đang đứng cạnh bàn, vội nuốt những lời định nói vào bụng, hoảng hốt hỏi: "Sao huynh lại tới đây? Có phải tiên sinh vẫn còn tức giận không?"

 

Bạch Thiện đảo mắt nhìn quanh, nhạt giọng hỏi: "Trương Kính Hào là người nào?"

 

Da đầu Bạch Nhị Lang tê rần: "Huynh tìm hắn làm gì? Ta đã nói là chuyện này không liên quan đến hắn cơ mà."

 

Bạch Thiện liếc cậu một cái: "Ta đâu có hỏi đệ."

 

Một vị đồng song đứng cạnh lập tức nhiệt tình chỉ tay về phía xa: "Hắn ở đằng kia kìa."

 

Bạch Thiện nhìn theo hướng tay, đứng dậy định bước qua. Bạch Nhị Lang hoảng hốt ném phịch chiếc muôi, dùng tay trái lành lặn kéo c.h.ặ.t hắn lại: "Huynh định làm gì?"

 

"Ta không thích sự kiêu ngạo của các tỷ tỷ nhà Ân Hoặc, tự nhiên sẽ không làm ra những chuyện giống như bọn họ, cho nên ta chỉ định qua đó hầu chuyện với Trương Kính Hào dăm ba câu, đệ cứ ăn cơm của đệ đi." Bạch Thiện gạt tay cậu ra, "Đúng rồi, Mãn Bảo cũng nói ý kiến tối qua của đệ rất đúng, nếu đằng nào cũng phải mua ngựa, chi bằng mua qua tay đồng song chẳng phải tốt hơn sao? Vừa rẻ hơn chút đỉnh, lại tiện lợi. Đôi bên cùng có lợi, quả là chuyện tốt đẹp."

 

Thế nhưng nhìn sắc mặt Bạch Thiện lúc này, Bạch Nhị Lang tuyệt nhiên chẳng thấy chuyện này có mảy may "tốt đẹp" ở chỗ nào.

 

Nhưng hiển nhiên, Bạch Nhị Lang vẫn chưa có bản lĩnh cản được Bạch Thiện, cậu đành ngồi c.h.ế.t trân tại bàn, trơ mắt nhìn hắn tiến thẳng về phía Trương Kính Hào.

 

Bạch Nhị Lang khóc không ra nước mắt.

 

Đám đồng song vây quanh thấy sự tình không ổn, vội vàng chen chúc ngồi sát lại trên băng ghế dài, nhỏ giọng hỏi: "Có chuyện gì vậy, sao sư huynh đệ lại chủ động tìm đến Trương Kính Hào?"

 

"Hơn nữa trông có vẻ lai giả bất thiện (kẻ đến không có ý tốt)."

 

Phùng Thần Tường nãy giờ vẫn lẳng lặng ngồi ăn ở một góc, lúc này đã dùng xong bữa, thong thả đứng dậy nói: "Thấy chưa, ta đã nói cấm có sai mà. Trương Kính Hào vốn chẳng phải người tốt lành gì, các huynh lại không nghe. Trận đòn này của Bạch Thành, chắc chắn có liên quan đến Trương Kính Hào."