Mấy ngày sau đại điển của Hoàng hậu, Thái Thượng Hoàng và Hoàng thái hậu liền dọn vào Tần vương phủ. Từ khi Thái Thượng Hoàng ra khỏi cung, Chu Thư Nhân đã phòng bị kỹ càng.
Trúc Lan cũng nhận được lời mời của Hoàng hậu. Mấy ngày gần đây, tân nhiệm Hoàng hậu rất bận. "Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm", Hoàng thượng bận rộn triều chính, Hoàng hậu thì tiếp kiến các nữ quyến.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác
Lần này không giống như đại điển chỉ đi qua cho có lệ, Hoàng hậu đều mời riêng.
Trúc Lan thuộc vào nhóm đầu tiên được mời. Lúc vào cung, Triệu thị sắp sinh, Lý thị không vào cung được, vẫn là Tô Huyên đi cùng.
Tẩm cung của Hoàng hậu, Trúc Lan cũng đã quen, bà đã đến rất nhiều lần. Chỉ là người bà thấy đã thay đổi, ngay cả tiểu cung nữ dẫn đường cũng là người lạ. Một đường đi qua, không có một ai là quen mặt.
Trúc Lan cảm thấy hẳn là Hoàng thái hậu đã chủ động mang đi tất cả cung nữ. Nói đến, Hoàng thái hậu cũng là một bà mẹ chồng không tồi.
Lúc Trúc Lan đến, Hoàng hậu nương nương đã đến rồi. Rất hiển nhiên, Hoàng hậu nương nương rất coi trọng bà.
Trúc Lan chào hỏi: “Thần phụ Dương thị ra mắt Hoàng hậu nương nương.”
Tô Huyên cũng đi theo chào hỏi.
Giọng của Hoàng hậu mang theo sự thân mật, cười nói: “Mau mau đứng dậy.”
Sau khi Trúc Lan đứng dậy, Hoàng hậu ban cho ngồi. Trúc Lan cũng thấy được khí sắc của Hoàng hậu, vô cùng tốt. Nghĩ cũng phải, sau khi vào cung, Thái hậu đã dọn ra ngoài, trong cung bà là lớn nhất, các phi tần khác thân phận lại không cao, khí sắc của Hoàng hậu tự nhiên tốt.
Hoàng hậu nói: “Hôm kia bổn cung gặp em dâu, còn nhắc đến phu nhân. Bổn cung vẫn luôn biết phu nhân là hiền nội trợ của Chu đại nhân, sự trí tuệ của ngài làm bổn cung kính nể.”
Hoàng hậu thật ra không nói dối. Bà từ tay Hoàng thượng nhận được một số bản nháp tính toán của Dương thị liền sinh lòng bội phục. Rất ít có nữ nhân nào có thể làm được đến trình độ của Dương thị.
Trúc Lan khiêm tốn nói: “Hoàng hậu nương nương quá khen, thần phụ chỉ là làm hết bổn phận của mình.”
Hoàng hậu cười cười. Dương thị thật sự khiêm tốn. Nếu Dương thị không phải là nữ tử, tài hoa của bà cũng có thể làm quan.
Hôm nay chủ yếu là trò chuyện, Hoàng hậu cũng không đến mức vội vàng có động thái lôi kéo ngay bây giờ. Rất nhanh liền ban thưởng tiễn khách.
Trúc Lan liếc mắt nhìn chiếc hộp được mang lên, trong lòng nghĩ, Hoàng hậu muốn gặp các nữ quyến cũng không ít. Một đợt ban thưởng này đi xuống, cần không ít tiền bạc!
Đang suy nghĩ, Trúc Lan thấy cung nữ dẫn đường phía trước dừng lại, sau đó liền nhìn thấy Lưu phi và một phi tần khác.
Cung nữ chào trước: “Ra mắt Lưu phi nương nương, ra mắt Đỗ chiêu nghi.”
Trúc Lan kinh ngạc nhìn Đỗ chiêu nghi. Trúc Lan không cho rằng đây là ngẫu nhiên gặp được. Hoàng cung cũng không nhỏ, hậu phi đi dạo cũng sẽ không dạo đến con đường sắp ra khỏi cung.
Lưu phi kéo tay Đỗ chiêu nghi, cười nói: “Ta và muội muội đang chuẩn bị về cung, không ngờ lại gặp được phu nhân. Nhiều ngày không gặp, phu nhân vẫn khỏe chứ?”
Trúc Lan trong lòng suy tính, trả lời: “Thần phụ mọi việc đều tốt, phiền nương nương nhớ thương.”
Lưu phi nói: “Ta và muội muội đi trước một bước.”
Trúc Lan nhìn theo Lưu phi và Đỗ chiêu nghi rời đi. Đợi ra khỏi hoàng cung, ngồi vào xe ngựa của nhà mình, Tô Huyên mới mở miệng: “Mẹ, Lưu phi nương nương hôm nay có ý gì vậy?”
Trúc Lan mở hộp ra, lấy ra chiếc vòng tay mà Hoàng hậu nương nương ban thưởng: “Bà ta đang thể hiện với ta rằng quan hệ của bà ta và Đỗ chiêu nghi rất tốt, ý là họ đã liên hợp, cũng có hai hoàng tử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Huyên chớp mắt. Nàng cảm thấy mình rất thông minh, trừ việc không yêu đọc sách ra, từ nhỏ cũng lớn lên trong sự lừa dối nhau. Kết quả vẫn là không bằng mẹ. Nàng cảm thấy đó là một cuộc gặp mặt rất bình thường, mẹ thế mà lại nhìn ra được nhiều như vậy!
Tô Huyên tò mò: “Mẹ, sao người lại thấy được?”
Trúc Lan đã tháo chiếc vòng tay mình đang đeo, thay bằng chiếc mà Hoàng hậu ban thưởng, cười tủm tỉm nói: “Thứ nhất, Đỗ chiêu nghi lúc ở Thái tử phủ vẫn luôn rất kín đáo, hôm nay lại không kiêng dè cùng Lưu phi nương nương đi dạo. Thứ hai, Lưu phi là kéo tay Đỗ chiêu nghi, đây là một hành động vô cùng thân mật. Hai người không thể nào là bạn thân từ thuở nhỏ, vậy chỉ có thể là đồng minh lợi ích.”
Tô Huyên giơ ngón tay cái lên: “Mẹ, người thật lợi hại.”
Trúc Lan giơ tay lên: “Thế nào, đẹp không?”
Tô Huyên nhìn chiếc vòng ngọc. Mẹ vốn dĩ đã trắng, đeo chiếc vòng tay xanh biếc càng đẹp. Chỉ là khoảng trống giữa vòng tay và cổ tay, khụ khụ: “Đẹp ạ.”
Trúc Lan tháo xuống. Bà đã rất ít khi đeo vòng tay, nguyên nhân đơn giản là bà béo, cho nên thường là cổ tay không có gì. Bà cất đi, đợi khi bà c.h.ế.t rồi lại phân chia.
Tại Hộ Bộ, Chu Thư Nhân, vị tân quan này, ba mồi lửa đã đốt xong mồi thứ nhất. Đó chính là phân công công việc rõ ràng hơn. Trước kia không thể động lớn, bây giờ thì không khách khí nữa. Việc đục nước béo cò, kéo dài công việc không còn đất sống.
Kiểm tra hàng năm của Lại Bộ không bao giờ có thể chiếm được tiện nghi nữa. Bây giờ muốn được đánh giá tốt chỉ có thể tự mình dốc lòng làm việc. Làm không xong, Chu Thư Nhân cũng không dạy bảo, cũng không răn dạy. Hai năm đánh giá không cao, tự mình nhanh nhẹn cuốn gói đi.
Chu Thư Nhân có thể cải cách nhanh gọn như vậy, đó là ông đã đào hố, chôn phục bút nhiều năm. Dù sao ông kiểm soát Hộ Bộ, điều ông muốn là hiệu suất. Muốn dựa vào thâm niên chiếm tiện nghi thì đừng đến Hộ Bộ.
Tâm trạng Chu Thư Nhân tốt. Sau đó ông thảnh thơi lấy ra bộ trà cụ và lá trà mà con rể tặng. Ông bây giờ cũng bận, nhưng vị trí khác, trách nhiệm cũng khác. Trước kia ông là phụ tá đắc lực của thượng thư, việc gì cũng phải tự mình theo dõi. Bây giờ ông là lão đại!
Trà vừa mới pha xong, Thái Thượng Hoàng liền đến. Chu Thư Nhân có cảm giác như tảng đá rơi xuống đất. A, cuối cùng cũng đến.
Chu Thư Nhân đứng dậy: “Thần ra mắt Thái Thượng Hoàng.”
Thái Thượng Hoàng mặc thường phục, đã ngồi trước bàn trà. Ngửi mùi hương, lại nhìn bộ trà cụ, bộ này quen mắt, Thái tử đã xin từ tay ông, bây giờ lại thành của Chu Thư Nhân. Ông cười như không cười: “Bảo bối của Thư Nhân thật không ít.”
Cảnh giác của Chu Thư Nhân rất cao, không đ.â.m vào tim Thái Thượng Hoàng bằng cách nói là con rể tặng, mà thành thật nói: “Thần làm gì có bảo bối gì. Ngài còn không biết thần sao, thần vẫn luôn thích bộ trà cụ của Tiêu đại nhân. Tiếc là Tiêu đại nhân không để lại cho thần. Thần liền khoác lác, sau đó đi tìm Tần vương xin. Đây là thần mặt dày xin được.”
Thái Thượng Hoàng hừ hừ. Nếu là Tần vương hiếu kính, ông luyến tiếc không nói Tần vương, nhưng trêu chọc Chu Thư Nhân thì có rất nhiều cách.
Chu Thư Nhân nói: “Thái Thượng Hoàng hôm nay sao lại đến Hộ Bộ?”
Thái Thượng Hoàng: “Trẫm ở Tần vương phủ đều nghe nói Hộ Bộ có động tĩnh lớn, nên đến xem.”
Chu Thư Nhân: “… Thái Thượng Hoàng không phải đã sớm đoán được hôm nay sao?”
Những động tác nhỏ của ông không thể giấu được Thái Thượng Hoàng trước kia, rõ ràng là đã ngầm đồng ý.
Thái Thượng Hoàng “ừ” một tiếng: “Đều nói tân quan nhậm chức tam bả hỏa, trẫm cảm thấy ngươi đốt một mồi là đủ rồi. Ngươi thấy thế nào?”
Chu Thư Nhân hiểu ra. Thái Thượng Hoàng là đại diện cho Hoàng thượng đến. Ông nhỏ giọng nói: “Có người đến trước mặt Hoàng thượng nói thầm?”
Thái Thượng Hoàng: “Ngươi cũng phải nghĩ đến các bộ khác. Ngươi bước đi quá lớn, các bộ khác theo không kịp, như vậy không tốt.”
Chu Thư Nhân vuốt râu: “Thần hiểu rồi.”
Ông vẫn luôn ở Hộ Bộ, tự nhiên muốn cho Hộ Bộ tốt hơn. Nhưng lục bộ thật ra là một thể thống nhất, ông đúng là cần phải từ từ.