Nông Môn Bà Bà: Con Đường Trở Thành Cáo Mệnh

Chương 1277: Muốn ta nợ ân tình ư, không có cửa đâu!



Dung Xuyên nghĩ một lát rồi nói thêm: “Trong phủ thần đệ cũng có rất nhiều băng. Tần vương phủ chỉ có ba chủ tử, dùng không hết. Hôm khác thần đệ sẽ cho người đưa vào cung.”

 

Hắn không phải vì Vinh Dụ Đãng tặng băng mà làm theo, mà là tự mình thật sự muốn tặng. Hắn đã vài lần thấy băng trong thư phòng của Hoàng thượng đều phải dùng rất tiết kiệm.

 

Hoàng thượng đối với đệ đệ ruột thịt của mình cũng không khách sáo: “Được, trẫm sẽ không khách khí với ngươi.”

 

Kỳ nghỉ của Chu Thư Nhân thoáng cái đã qua. Thời gian sao lại trôi nhanh như vậy, mấy ngày thanh nhàn còn lại đều phải cống hiến cho Thái tử điện hạ. Haiz, vốn định khảo bài cháu gái cũng chưa làm được.

 

Chu Thư Nhân trở lại Hộ Bộ, liền cảm nhận được ánh mắt của Vương đại nhân nhìn mình mang theo một chút sùng bái. “Hửm?”

 

Vương đại nhân là tâm phúc của Hoàng thượng, không ít lần nghe Hoàng thượng nói Chu Thư Nhân lợi hại thế nào. Đều là những người đi lên từ đấu tranh, ai cũng có ngạo khí của riêng mình. Tuy công tích của Chu Thư Nhân quả thực không ít, nhưng cũng có không ít người cho rằng Chu Thư Nhân có được ngày hôm nay, phần lớn là nhờ vào quan hệ bên ngoại.

 

Nhưng trong những ngày Chu đại nhân vắng mặt ở Hộ Bộ, Vương đại nhân đã cảm nhận sâu sắc được rằng, dù Thượng thư không có ở đó, Hộ Bộ vẫn vận hành một cách trơn tru. Ông tự hỏi, thật không có mấy người có thể làm được như Chu Thư Nhân.

 

Chu Thư Nhân đợi Vương đại nhân ra ngoài rồi mới nhỏ giọng hỏi Khâu Duyên: “Ông ta bị sao vậy?”

 

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác

Khâu Duyên khẽ cười: “Là khâm phục ngài đấy.”

 

Chu Thư Nhân cũng cười, lòng hư vinh được thỏa mãn ghê!

 

Sở Vương bước vào Hộ Bộ, ừm, mặt Sở Vương đen như đ.í.t nồi. Chu Thư Nhân nhìn tấu chương rồi trực tiếp duyệt chi ngân lượng. Sở Vương muốn đi Giang Nam thu mua d.ư.ợ.c liệu cho Thái Y Viện.

 

Chu Thư Nhân rất nghi hoặc. Hàng năm Thái Y Viện đều có thương nhân chuyên cung cấp d.ư.ợ.c liệu đưa đến kinh thành. Nếu không phải do chính tay Hoàng thượng viết tấu chương, ông thật sẽ không nhanh nhẹn cấp bạc như vậy. Thôi được, cũng là vì ông biết d.ư.ợ.c liệu của Thái Y Viện không thể chậm trễ, nên đối với việc thu mua d.ư.ợ.c liệu, ông luôn duyệt chi rất nhanh chóng.

 

Sở Vương dĩ nhiên nhìn ra sự nghi hoặc của Chu Thư Nhân, nhưng sắc mặt vẫn không tốt. Cái gì việc bẩn thỉu cũng đến tay hắn, hừ hừ, bề ngoài là đi thu mua d.ư.ợ.c liệu, nhưng ngầm là điều tra các thế gia. “Bổn vương có được việc tốt như vậy, đều là nhờ Tần vương cả đấy!”

 

Chu Thư Nhân giả ngu, dứt khoát đóng dấu: “Có thể đi lĩnh bạc rồi.”

 

Sở Vương nghiến răng, phì, Dung Xuyên nhất định là do con cáo già này dạy dỗ. Hắn cầm tấu chương xoay người rời đi, thật cứ như hắn muốn nhìn thấy bộ mặt của Chu Thư Nhân lắm vậy.

 

Chu Thư Nhân gọi Cẩn Ngôn tới. Mấy ngày nghỉ ở nhà, Dung Xuyên bận rộn cũng ít khi qua, thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì. “Ngươi đi hỏi thăm tin tức xem.”

 

Tiếc là Cẩn Ngôn cũng không hỏi thăm được gì. Loại điều tra ngầm này, dĩ nhiên sẽ không tiết lộ tin tức. Ngay cả Dung Xuyên cũng kín miệng như bưng. Thái Thượng Hoàng và Hoàng thái hậu đang ở Giang Châu, chuyện liên quan đến an nguy của hai vị, một chữ cũng không thể nói ra.

 

Chu Thư Nhân vuốt râu, Dung Xuyên không nói, chỉ có thể chứng tỏ sự việc rất lớn. Nghĩ đến Thái Thượng Hoàng đang ở Giang Nam, Sở Vương lại đi Giang Nam, trong mắt Chu Thư Nhân ánh lên vẻ hâm mộ, đây mới là làm việc lớn.

 

Sở Vương lấy được bạc liền chặn Tần vương lại: “Ngươi được lắm nhóc con! Lúc ngươi cần giúp đỡ, ngươi chỉ cần nói với ca một tiếng, ca chưa bao giờ từ chối giúp ngươi.”

 

Kết quả là thằng nhóc này lại hại hắn như vậy. Trời nóng đi công tác đã đành, Giang Nam là nơi dễ điều tra lắm sao?

 

Dung Xuyên cười làm lành: “Chẳng phải tam ca là người rõ nhất sao, trong mấy huynh đệ chúng ta, chỉ có tam ca là có kinh nghiệm nhất.”

 

“Tứ ca ngươi Lương vương còn có kinh nghiệm hơn ta. Năm đó Tề thị nhất tộc chính là bị đ.á.n.h cho tàn phế dưới tay hắn.”

 

Dung Xuyên giật giật khóe miệng: “Tam ca nói đùa, tứ ca không thể ra khỏi kinh thành được.”

 

Mà cho dù có thể ra khỏi kinh thành, tứ ca cũng sẽ không ra ngoài. Nếu không phải thỉnh thoảng gặp được tứ ca, kinh thành này đã sắp quên mất Lương vương rồi, có thể thấy Lương vương phủ kín tiếng đến mức nào.

 

Sở Vương hít sâu một hơi: “Bổn vương không cần biết, lần công tác này, ngươi nợ bổn vương một ân tình.”

 

Dung Xuyên: “...”

 

Đang đợi mình ở đây đây mà, phì, ân tình đâu có dễ trả.

 

Dung Xuyên cười chân thành: “Nếu tam ca không muốn, đệ đệ sẽ thay ca hồi bẩm Hoàng thượng.”

 

Sở Vương: “...Thằng nhóc nhà ngươi nợ ca một ân tình khó đến vậy sao?”

 

“Đệ đệ sợ trả không nổi. Hơn nữa, ta cũng là đang giúp tam ca mà.”

 

“Giúp ta?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dung Xuyên lùi lại hai bước mới nói: “Trong phủ tam ca dạo này náo nhiệt lắm, tam ca trong ngoài đều khó xử. Đệ đệ chẳng phải là đang giúp tam ca một tay sao, tam ca không ở trong phủ, trong phủ cũng sẽ yên tĩnh hơn.”

 

Sở Vương: “...Thằng nhóc nhà ngươi đừng chạy, ta bảo đảm sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”

 

Dung Xuyên chạy càng nhanh hơn, đ.á.n.h c.h.ế.t ta, ta mà không sợ thì ngốc quá!

 

Hôm nay Trúc Lan đến Tần vương phủ. Con gái bụng đã lớn, lại ở một mình trong vương phủ. Hôm nay trời nhiều mây, nhiệt độ cũng dễ chịu, Trúc Lan liền đến thăm con gái.

 

Trúc Lan còn dẫn theo mấy đứa cháu gái nhỏ tuổi, vừa hay có thể chơi cùng Lâm Hi.

 

Đến Tần vương phủ, bà thấy trước cổng lớn đã có xe ngựa của Tề Vương phủ đậu sẵn. Hôm nay thật trùng hợp, Tề Vương phi thế mà cũng đến.

 

Ngọc Điệp và mấy đứa bé mới đến Tần vương phủ hai lần, lần đầu là lúc Tuyết Hàm dọn nhà, lần thứ hai là sau Tết. Vì Thái Thượng Hoàng và Hoàng thái hậu ở Tần vương phủ, nên Trúc Lan vẫn chưa dẫn mấy đứa cháu gái đến.

 

Ngọc Điệp đến Tần vương phủ, nhỏ giọng nói với Ngọc Nghi: “Lần nào đến cũng thấy nhà tiểu cô cô lớn thật, lần nào cũng phải đi rất lâu.”

 

Ngọc Nghi bất đắc dĩ với Ngọc Điệp, tỷ tỷ quá hoạt bát. Cô bé nhanh chóng liếc nhìn nữ quan đang dẫn đường phía trước: “Vì đây là vương phủ mà.”

 

Ngọc Điệp “ồ” một tiếng, lẩm bẩm: “Dù sao sau này lớn lên ta cũng không muốn ở trong một ngôi nhà lớn như vậy, lớn quá.”

 

Nhà mình cô bé đã thấy lớn rồi, huống hồ là vương phủ.

 

Ngọc Nghi thầm nghĩ, sau này ở nhà lớn bao nhiêu còn phải xem gả cho nhà nào, cho dù nhà của hồi môn có lớn cũng không thể ở trong nhà của hồi môn được.

 

Ngọc Văn thì lại vươn bàn tay mập mạp của mình đột nhiên kéo lấy tay áo của tỷ tỷ Ngọc Nghi. Có tỷ tỷ dẫn đi, ừm, tiết kiệm được rất nhiều sức lực.

 

Ngọc Nghi: “...”

 

Nàng cảm thấy mình nên là con thứ ba mới đúng, sao nàng cứ có cảm giác mình đang dắt theo hai đứa em gái vậy?

 

Đến chủ viện của vương phủ, Tuyết Hàm thấy mẹ liền đứng dậy chào đón: “Mẹ.”

 

Tiếng “mẹ” này chất chứa bao nỗi nhớ mong của Tuyết Hàm.

 

Trúc Lan thấy sắc mặt con gái tốt, liền yên tâm, rồi lại nói với Tề Vương phi: “Gặp qua Tề Vương phi.”

 

Tề Vương phi: “Phu nhân khách khí rồi. Đây là các cháu gái của phu nhân sao?”

 

Trúc Lan cười: “Phải, là mấy đứa cháu gái nhỏ tuổi trong nhà.”

 

Tề Vương phi đ.á.n.h giá ba cô bé, liếc mắt một cái là có thể nhận ra tính cách khác nhau. Một đứa mắt lanh lợi hoạt bát, một đứa điềm tĩnh, còn một đứa thì có chút ngây thơ lười biếng.

 

Tề Vương phi có hai thằng con trai nghịch ngợm, nên rất thích các cô bé gái. “Phu nhân thật có phúc.”

 

Trúc Lan thích nghe người khác khen con cháu nhà mình: “Tạ vương phi quá khen.”

 

Ngọc Điệp và mấy đứa trẻ lễ nghi rất tốt, chào hỏi vương phi xong liền ngoan ngoãn đứng yên.

 

Tuyết Hàm rất hiểu mấy đứa cháu gái của mình, chúng ở đây cũng không tự nhiên. Trúc Lan liền nói với nữ quan: “Ngươi dẫn các cháu đi chơi đi.”

 

Ngọc Điệp vui mừng nháy mắt với tiểu cô cô, Tuyết Hàm cũng cười theo.

 

Ánh mắt Tề Vương phi dừng trên người cô bé hoạt bát một lúc, rồi lại nhìn sang cô bé có khí chất điềm tĩnh.

 

Trúc Lan dĩ nhiên chú ý tới, liền lên tiếng: “Lần trước con nói muốn ăn dưa muối của đại tẩu con làm, đại tẩu con đã làm cho con một ít, ta đều mang đến đây rồi.”

 

Tuyết Hàm mùa hè có chút chán ăn, ăn không được bao nhiêu, nên mới thèm dưa muối của đại tẩu. “Vậy phải cảm ơn đại tẩu rồi.”

 

Tâm trí của Tề Vương phi cũng được kéo trở về.