Trúc Lan nói: “Vốn dĩ Ngọc Nghi bị nhắm vào là vì nàng nằm trong danh sách ứng cử viên Thái tử phi. Hiện tại đã không còn bị nhắm vào nữa. Chu gia chúng ta chỉ có một Tần vương phi, có nghĩa là sau này sẽ không cùng hoàng thất kết thông gia. Ngọc Nghi xuất chúng, đã có nhiều người hỏi thăm, ta muốn nghe ý của con.”
Đổng thị chỉ cảm thấy lượng thông tin quá lớn, mẹ chồng nói thật sự là con gái nàng sao?
Đổng thị vừa kiêu hãnh, vừa cảm kích sự dạy dỗ của mẹ chồng. Hiện tại lại đau đầu, ý của mẹ chồng là người cầu hôn Ngọc Nghi không ít. “Mẹ, ý của mẹ và cha thế nào ạ?”
Trúc Lan: “Hiện tại là ta đang hỏi con.”
Đổng thị đối với chuyện hôn sự của con gái thật sự không có ý tưởng gì. “Con và Xương Liêm quanh năm ở bên ngoài, đối với kinh thành hiểu biết không nhiều. Chuyện hôn sự của Ngọc Nghi, con và Xương Liêm toàn quyền nhờ mẹ làm chủ.”
Trúc Lan cảm thấy mình hỏi cũng như không, bất lực phất tay: “Được rồi, lòng ta đã rõ. Nếu con đã nói như vậy, ta cũng nói thẳng với con, ý của ta là đợi thêm mấy năm nữa rồi hãy xem xét.”
Hiện tại những người hỏi thăm nhiều, lại đều không phải là người trong sạch, phần lớn là vì lợi ích. Đợi mấy năm nữa Ngọc Nghi lớn hơn một chút rồi đi chọn sẽ tốt hơn.
Thời gian trôi nhanh, mấy ngày sau chính là kỳ thi Hương. Vì Minh Vân thi ở Bình Châu, Lý thị trong lòng lo lắng muốn đến chùa miếu cầu bình an.
Trúc Lan: “Lần trước Minh Vân trở về con không cầu bình an, Minh Vân không phải vẫn tốt sao.”
Lý thị một lời khó nói hết: “Lần trước trở về gấp gáp, chuyện cũng không ít, mẹ quên rồi sao?”
Trúc Lan: “...Không quên, con muốn đi thì cứ đi đi.”
Lý thị hỏi: “Mẹ, mẹ có muốn đi cùng không ạ?”
Trúc Lan phất tay: “Không, không muốn, không đi.”
Toàn thân đều là sự từ chối, bà không muốn leo núi, mệt lắm.
Triệu thị nói tiếp: “Đại tẩu, em đi cùng chị, em muốn cầu bình an cho tướng công.”
Trúc Lan nhìn Triệu thị, Triệu thị đã bị bệnh của Minh Sơn dọa sợ rồi.
Đổng thị cũng sắp rời kinh thành, nàng còn chưa ra khỏi cửa lần nào, liền nói tiếp: “Em cũng đi.”
Hiện tại chỉ còn lại một mình Tô Huyên, Tô Huyên xua tay: “Em không đi đâu.”
Ba người Lý thị trở về chuẩn bị, Tô Huyên ở lại. Trúc Lan hỏi: “Có việc gì sao?”
Tô Huyên gật đầu: “Tướng công ở Hàn Lâm Viện sắp mãn ba năm, mấy ngày nay em gặp không ít người hỏi thăm tin tức. Mẹ ơi, em nghe ý tứ đều cảm thấy tướng công sẽ đi phương nam?”
Trúc Lan kinh ngạc một chút. Phương nam xử lý sạch sẽ gọn gàng, trước kỳ thi Hương tịch thu gia sản, c.h.é.m đầu, hiện tại chỉ còn lại một số người không quan trọng chờ xử lý.
Phương nam trống trải, trống trải chính là lợi ích. Bây giờ mọi chuyện kết thúc sẽ không còn bị liên lụy nữa. Khoảng thời gian trước ai nấy đều im như thóc, bây giờ lại như được tiêm m.á.u gà, ai cũng muốn từ miếng bánh trống này c.ắ.n một miếng.
Trúc Lan không ngạc nhiên khi người ta suy đoán đến Xương Trí: “Nhà chúng ta và hoàng thất không có khả năng kết thông gia, những người này đều có cân nhắc của riêng mình.”
Tô Huyên đã cùng chồng bàn luận qua, chồng nói theo ý của cha chồng, anh sẽ ở lại kinh thành. “Mẹ ơi, bọn họ chắc mẩm rằng nhà chúng ta sẽ có người đi phương nam.”
Trúc Lan gật đầu: “Vì Xương Trí ở kinh thành nổi bật nhất, cho nên đều nhìn chằm chằm vào Xương Trí. Từ đó xem nhẹ Xương Liêm ở Từ Châu. Thực ra như vậy cũng tốt, có Xương Trí làm nhiễu thông tin, Xương Liêm cũng có thể kín tiếng hơn.”
Tô Huyên cũng không có nhiều dã tâm, thực ra sau khi nghe chồng nói, nàng ngược lại yên tâm. Nàng thà rằng chồng cứ từ từ tiến lên.
Còn tam ca, tam ca vốn là người có tâm cơ hơn chồng nàng, lại làm quan ở bên ngoài nhiều năm. Cha chồng đối với tam ca có lòng tin, họ càng không có gì phải lo lắng, phán đoán của cha chồng sẽ không sai.
Hộ Bộ, Chu Thư Nhân cầm bài tập của Thái tử, đáy mắt phức tạp: “Điện hạ thật đúng là tin tưởng thần.”
Đây là bài tập mà Hoàng thượng giao cho Thái tử, bài văn nhắm vào việc cai trị và phát triển của phương nam trong mấy năm tới. Thái tử cứ thế đưa bài tập cho ông xem, thật làm ông đau dạ dày.
Thái tử nheo mắt: “Phụ hoàng nói, ngài là người có thể tin tưởng, cho nên cô muốn thỉnh giáo ngài.”
Chu Thư Nhân trong lòng ha ha, hai cha con này giỏi rót mật vào tai người khác. Đừng tưởng như vậy ông sẽ cảm động. Ông xoa xoa ấn đường: “Thần chỉ là Hộ Bộ Thượng thư.”
Bài văn này ông thật tình không muốn bình luận. Phì, muốn ông ra chủ ý à, không hẹn, không hẹn. Đừng tưởng ông không nhìn ra hai cha con nhà trời này muốn lừa gạt ông, hai chữ “phát triển” đã bại lộ rồi.
Thái tử: “Ông nội và phụ hoàng đều nói, ngài là rường cột của nước nhà, có tài trị quốc, còn nói...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Câu nói tiếp theo dừng lại, cái này không thể nói ra.
Radar trong đầu Chu Thư Nhân vang lên, còn nói gì nữa, chắc chắn không phải chuyện tốt!
Ánh mắt Thái tử có chút lảng tránh, ho khan một tiếng: “Đại nhân, ngài thật không xem sao?”
Chu Thư Nhân đẩy lại cho Thái tử: “Bài văn này thần không thể đ.á.n.h giá.”
Hừ, tiểu Thái tử bây giờ đã trưởng thành rất nhiều, không còn đáng yêu như trước nữa. Thái tử đã đến tuổi lớn nhanh, cho dù Thái Thượng Hoàng đã trở về cũng không béo lên được.
Thái tử trong lòng tiếc nuối, đưa tay lấy lại bài văn, có chút ỉu xìu. Hắn và phụ hoàng đ.á.n.h cược thua rồi, phụ hoàng nói Chu Thư Nhân sẽ không đ.á.n.h giá, chỉ là hắn không cam lòng.
Chu Thư Nhân làm như không thấy, ông đối với Thái tử nhận thức nhiều, a, có đáng thương cũng vô dụng.
Bình Châu Thành, Khương Đốc không tham gia thi Hương lại đi cùng đến Bình Châu. Không chỉ Khương Đốc đến, mà vợ chồng Tuyết Mai cũng đến.
Sau lần trước, Tuyết Mai rất không yên tâm về cháu trai. Cho dù có Nhiễm Uyển ở đó, nàng là trưởng bối đi theo cùng, nàng cũng có thể yên tâm hơn.
Tuyết Mai biết phụ thân ngoài miệng không tạo áp lực cho Minh Vân, nhưng trong lòng đối với Minh Vân rất mong đợi.
Minh Vân và Khương Đốc trò chuyện, Minh Vân thấy túi tiền bên hông của Khương Đốc, giọng điệu có chút trêu chọc: “Chính thức đính hôn đúng là khác hẳn, túi tiền cũng mang theo rồi.”
Khương Đốc không có ngượng ngùng: “Ta còn mang theo ngọc bội đính hôn nữa, là bà ngoại cho.”
Minh Vân kinh ngạc: “Ta mới phát hiện mặt ngươi cũng rất dày.”
“Mặt không dày không sống nổi.”
Minh Vân cười thành tiếng: “Ngươi đúng là ngày càng tùy tính.”
Khương Đốc nháy mắt: “Ta từ trên người cha ta đã hiểu ra một vài đạo lý. Người sống một đời không dễ dàng, buồn khổ cũng là một đời, vui vẻ cũng là một đời. Cuộc sống thế nào hoàn toàn do mình quyết định, ta muốn cuộc sống của mình được tùy tâm một chút.”
Minh Vân trong miệng lặp lại một câu, nhếch mép: “Ngươi nói rất đúng.”
Khương Đốc cầm quạt: “Nói đến, lần này Bình Châu Thành thật đúng là yên tĩnh. Chúng ta đã đến mấy ngày rồi, thế mà không có ai đến cửa. Mẹ ta lo lắng vô ích rồi.”
Minh Vân: “Đây là sợ ta thi Hương rớt, đến lúc đó tìm người gánh tội, cho nên mới không ai dám đến cửa.”
Khương Đốc: “...”
Lý do này, phục!
Ngày hôm sau, Lý thị và mấy người khác đều dẫn con gái đi chùa miếu. Lý thị dẫn Ngọc Lộ, Triệu thị dẫn Ngọc Điệp, Đổng thị dẫn theo Ngọc Nghi. Đúng vậy, còn có Ngọc Văn, không phải Ngọc Văn muốn đi, mà là bị Tô Huyên đưa lên xe ngựa.
Mấy chị em ở cùng một chiếc xe ngựa. Ngọc Văn mới ra khỏi phủ không bao lâu đã buồn ngủ, dựa vào vai tứ tỷ tỷ: “Tứ tỷ, em dựa vào chị ngủ một lát.”
Ngọc Nghi: “...Được.”
Ngọc Điệp đã kéo rèm xe ngựa ra: “Nếu ta có thể cưỡi ngựa đi theo thì tốt biết mấy.”
Ngọc Lộ kéo Ngọc Điệp buông rèm xe ngựa xuống: “Đừng có nằm mơ.”
Ngọc Điệp ỉu xìu, kéo kéo váy cũng dựa vào người tứ muội muội: “Ta cũng ngủ một lát.”
Ngọc Nghi mỉm cười: “Ừm.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác
Ngọc Lộ kéo Ngọc Điệp qua: “Tứ muội muội của ngươi có Ngọc Văn dựa vào đã đủ mệt rồi, ngươi ngồi bên cạnh ta đi.”
Ngọc Điệp toàn thân đều từ chối, nàng sợ đại tỷ, sợ nhị tỷ, đặc biệt là khi nhị tỷ mặt lạnh, đặc biệt giống đại ca!
Chùa miếu rất nhanh liền đến, Ngọc Nghi cảm thấy còn ổn, Ngọc Điệp một chút dấu vết mệt mỏi cũng không có, chỉ có Ngọc Văn như sắp chết.
Ngọc Nghi đỡ Ngọc Văn cũng mệt mỏi, nói với mẹ: “Mẹ, con và Ngọc Văn đến đình nghỉ ngơi.”