Nông Môn Bà Bà: Con Đường Trở Thành Cáo Mệnh

Chương 726: Bài học nhớ đời



Giữa trưa có món mì lạnh được trụng qua nước đá, ăn một miếng là bao nóng nực trong người đều tan biến.



Xương Trung còn nhỏ tuổi, tỳ vị của trẻ con không bằng người lớn nên mì lạnh của cậu bé chỉ được trụng qua nước giếng, không quá lạnh. Dù vậy, cậu nhóc vẫn ăn rất vui vẻ.



Sau bữa trưa, các phòng đều bận rộn. Hành lý cần thu dọn, hạ nhân các phòng cần sắp xếp, cả Chu phủ trở nên vô cùng náo nhiệt.



Trúc Lan tắm rửa thay quần áo xong đi ra, ngoài sân chính viện vẫn còn không ít hòm xiểng, các nha hoàn ma ma đang tất bật qua lại.



Tống ma ma nói: “Mấy cái rương được gửi đến mấy hôm trước đều đã mở ra kiểm kê cả rồi, không có vấn đề gì ạ.”



Trúc Lan thấy Tống ma ma đầu đẫm mồ hôi, nói ra mới nhớ, Tống ma ma cũng lớn tuổi hơn bà, bèn nói: “Vất vả cho bà rồi, bà cũng đi nghỉ một lát đi!”



Tống ma ma quả thật có chút mệt, lớn tuổi rồi nên rất dễ mỏi mệt. Bà hiểu phu nhân không nói khách sáo nên cảm ơn rồi lui xuống.



Trúc Lan nhìn đám nha đầu bận rộn trong sân, hiện tại bên cạnh bà vẫn chỉ có một mình Tống ma ma. Lần này đến kinh thành, cũng nên để Tống ma ma dẫn dắt thêm hai nha đầu để san sẻ công việc.



Mười lăm phút sau, Chu Thư Nhân cuối cùng cũng dắt con trai tắm rửa xong đi ra: “Tiết trời oi bức thế này, cứ ngâm mình trong nước là thoải mái nhất.”



Trúc Lan cau mày, kéo tay Chu Thư Nhân: “Thoải mái thật đấy, chàng xem tay chàng đi, da dẻ nhăn nheo hết cả rồi.”



Chu Thư Nhân cũng chẳng buồn nhìn tay mình, bàn tay vốn đã gầy gò giờ lại càng khó coi, thật hoài niệm bàn tay thon dài của mình ở thời hiện đại. “Vẫn chưa dọn dẹp xong sao?”



Trúc Lan buông tay ông ra: “Chắc còn nửa canh giờ nữa là xong. Tinh thần chàng tốt như vậy, định không ngủ trưa à?”



Chu Thư Nhân: “Ừm, ta định ngồi xe ngựa đi dạo loanh quanh.”



Trúc Lan nhìn bàn tay lại lần nữa chìa ra của Chu Thư Nhân: “Hửm?”



Chu Thư Nhân ho khan một tiếng: “Nương tử hiểu mà!”



“Không hiểu!”



Chu Thư Nhân: “....... Đừng mà!”



Trúc Lan hừ một tiếng: “Gần đây biểu hiện của chàng rất tốt.”



Hơn nữa Chu Thư Nhân mới đến Hộ Bộ, vẫn nên mang theo nhiều bạc một chút. Nhưng Trúc Lan nghĩ đến số bạc còn lại trong nhà, vẫn phải tiết kiệm một ít.



Chu Thư Nhân theo nương tử vào phòng, Trúc Lan lấy hộp ra, cầm hai tờ ngân phiếu trăm lượng và khoảng mười lượng bạc vụn đưa cho Chu Thư Nhân: “Chàng tiêu tiết kiệm thôi nhé, bạc trong nhà gần như đã tiêu hết rồi, số còn lại phải nuôi cả gia đình, mà còn mấy tháng nữa mới đến vụ thu hoạch đấy!”



Chu Thư Nhân cất bạc xong: “Yên tâm, lần này ta biết tính toán rồi.”



Cảm giác trong túi trống rỗng thật sự rất hoảng hốt, bài học lần này đã quá đủ rồi.



Xương Trung lau khô tóc: “Cha, mẹ.”



Trúc Lan dắt tay cậu con trai mũm mĩm: “Được rồi, mẹ đưa con đi ngủ trưa.”



Xương Trung không muốn ngủ, cậu rất thích nhà ở kinh thành, hơn nữa lúc này các cháu trai đều đã đến, có bạn chơi cùng: “Mẹ, con muốn đi tìm các cháu chơi!”



“Các cháu của con đều đang bận, chúng nó phải thu dọn hành lý của mình. Con ngoan ngoãn ngủ trưa với mẹ đi.”



Xương Trung nhìn sắc mặt mẫu thân, cậu bé phát hiện mùa hè số lần mẫu thân nổi giận nhiều hơn. Bây giờ mẫu thân không nổi giận, nhưng vẻ mặt lại nhàn nhạt, cậu không dám chọc: “Mẹ, con mệt rồi ạ.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Thư Nhân ngẩn người, ban ngày ông đều ở nha môn, chuyện trong nhà biết không nhiều lắm, hóa ra con trai bất tri bất giác đã có kỹ năng sinh tồn mạnh mẽ như vậy sao?



Đại phòng, khắp sân đều vang lên tiếng của Lý thị: “Cái này để vào trong phòng, mấy thứ không cần này thì gói lại hết đi. Hai người các ngươi cẩn thận một chút, đây toàn là đồ quý giá cả đấy.”



Minh Đằng cảm thấy mẹ bây giờ thật đáng sợ: “Cha, cha không giúp một tay sao?”



Xương Lễ uống trà lạnh, nói: “Ta đâu muốn đi tìm mắng.”



Bây giờ Lý thị cũng chẳng nể mặt hắn đâu. Tiết trời oi bức thế này, chỉ cần nghe giọng của nương tử là có thể biết trong lòng nàng đang có bao nhiêu lửa giận rồi.



Minh Vân đã sắp xếp xong sách vở và hành lý của mình, vừa ra khỏi phòng đã thấy Minh Đằng còn đang hóng chuyện: “Sách của đệ dọn xong hết chưa?”



Minh Đằng vốn đã nóng nực khó chịu, nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của đại ca thì lập tức lạnh sống lưng: “Chưa ạ.”



Chu lão đại cũng cảm thấy lạnh lẽo, vỗ một cái vào lưng con trai thứ: “Còn không mau đi dọn dẹp, đừng có nghĩ chờ nha hoàn rảnh rỗi giúp con dọn. Đồ của mình thì tự mình thu dọn.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác



Mau dẫn đại ca của con đi đi!



Ánh mắt Minh Vân dừng lại trên người cha, đối diện với nụ cười lấy lòng của ông, cậu im lặng dời mắt đi: “Minh Đằng, ta trông đệ dọn dẹp.”



Minh Đằng lòng lạnh như tro, cậu thật sự không định chờ nha hoàn giúp đâu, ông nội đã nói sách vở giấy bút của mình phải tự thu dọn, cậu vẫn luôn ghi nhớ, chỉ là cậu thích hóng chuyện thôi mà!



Tam phòng, Đổng thị đi một vòng quanh các sân rồi mới quay về. Các chị dâu và em dâu đều không bắt bẻ gì, lòng nàng cũng yên tâm phần nào.



Ma ma hồi môn nói: “Tiểu thư, người vẫn chưa viết thư về quê báo tin vui đâu ạ!”



Đổng thị cố tình không báo tin vui: “Cha sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi.”



Ma ma im lặng, ý nghĩa này khác nhau mà. Tiểu thư tự mình viết thư, nghĩa là tiểu thư vẫn còn nghĩ cho nhà mẹ đẻ. Bây giờ đến thư cũng không viết, thế này là…?



Đổng thị khẽ nói: “Ta cũng là muốn cho cha biết, mối liên hệ giữa Đổng gia và Chu gia là dựa vào ta. Ta ở Chu gia sống tốt, bọn họ mới có thể được giúp đỡ. Sau này cha vẫn nên tỉnh táo một chút, đừng để các ca ca tẩu tẩu gây chuyện nữa.”



Ma ma hồi môn trong lòng run lên. Bà là người nhìn tiểu thư lớn lên, lúc xuất giá tiểu thư vẫn còn kiêu ngạo, sau này Chu gia hưng thịnh, tiểu thư cũng học được rất nhiều. Lần này tiểu thư quản gia ở kinh thành, làm rất tốt. Bây giờ bà phát hiện, hiểu biết của mình về tiểu thư vẫn còn chưa đủ. Bà cẩn thận nuốt nước bọt, những ý nghĩ nhỏ nhen vừa nảy sinh lập tức biến mất.



Đổng thị hài lòng nhìn sự thay đổi của ma ma hồi môn. Từ khi nàng quản gia ở kinh thành, nàng đã phát hiện ma ma hồi môn có chút tự mãn, những suy nghĩ nhỏ cũng bắt đầu trỗi dậy. Đây đều là do thân phận thay đổi mang lại, nhưng nàng sẽ không để hạ nhân tam phòng gây chuyện thị phi.



Nhị phòng, Triệu thị cả người tràn đầy nhiệt huyết, bận rộn một hồi cũng không thấy mệt chút nào: “Con gái, nhà ở kinh thành thật lớn, phủ đệ này là của nhà chúng ta.”



Ngọc Sương hiểu được lòng mẹ. Phủ đệ ở Tân Châu cũng không tệ, nhưng lại không phải của Chu gia: “Ở nhà của mình, lòng mới an.”



Triệu thị cười: “Đúng vậy, bảy năm trước, nguyện vọng lớn nhất của mẹ con ta là được ăn no mặc ấm, trong tay có chút tiền dư dả. Nhưng ai có thể ngờ Chu gia lại có ngày hôm nay.”



Cha chồng thành quan tam phẩm, cả nhà vào kinh, sau này chính là người kinh thành. Bà thật sự sợ đây chỉ là một giấc mơ!



Ngọc Sương đứng thẳng người, nhìn bầu trời quang đãng không một gợn mây, cười nói: “Chu gia sẽ ngày càng tốt hơn.”



Triệu thị nét mặt giãn ra: “Ừm.”



Tứ phòng, nha hoàn và ma ma của tứ phòng đông nhất nên hành lý cũng được thu dọn nhanh chóng. Tô Huyên và Xương Trí ngồi dưới gốc cây hóng mát.



“Trước kia phủ đệ ở Tân Châu cũng không nhỏ, nhưng gác mái chiếm không ít diện tích, sân của các phòng cũng không lớn lắm. Vẫn là phủ đệ ở kinh thành tốt hơn, không có nhiều tiểu viện và gác mái như vậy, sân của các phòng đều rộng rãi, cuối cùng cũng không có cảm giác chật chội nữa.”



Xương Trí thoải mái dựa vào ghế nằm: “Trước kia tiểu viện nhiều là do tri phủ tiền nhiệm có nhiều thiếp, nên đã ngăn sân lớn ra. Nhưng nàng nói đúng, vẫn là nhà ở kinh thành thoải mái hơn.”