Nông Môn Bà Bà: Con Đường Trở Thành Cáo Mệnh

Chương 920: Ném đá hỏi đường



Trúc Lan cảm thấy năm nay ngày tháng trôi qua thật nhanh, dường như mới vừa cúng đầy tháng cho cháu gái nhỏ, thấm thoắt đã đến lễ một trăm ngày của con bé. Mùa hạ đã về, sinh nhật Chu Thư Nhân cũng đã qua rồi.

Dù chưa đến những ngày nóng nực nhất, nhưng nắng hè đã khá gay gắt, mới sáng sớm mà ánh mặt trời đã chói chang khiến người ta hoa mắt.

Trúc Lan nằm trên ghế bập bênh, tận hưởng làn gió mát từ chiếc quạt của nha đầu, chỉ cần vươn tay là có thể với tới đĩa trái cây trên chiếc bàn thấp. Tiếc là không thể ăn đồ quá lạnh, nghĩ miên man một lúc, bà bắt đầu thấy thiu thiu ngủ.

“Bà nội, bà nội ơi.”

Cơn buồn ngủ của Trúc Lan tan biến, bà mở mắt nhìn hai cô bé đang chạy vào, “Cả nhà này chỉ có hai đứa con là tinh thần tốt nhất thôi, nói đi, tìm bà nội lại có chuyện gì đây?”

Ngọc Điệp là chị, cũng là người nhiều ý tưởng nhất, cô bé chạy tới nịnh nọt, “Bà nội ơi, mẹ ra ngoài không cho chúng con đi cùng, con muốn đến nhà anh rể tương lai chơi.”

Ngọc Nghi cũng gật đầu lia lịa, tỏ ý mình cũng muốn đi.

Trúc Lan véo mũi Ngọc Điệp, “Con có làm nũng cũng vô dụng thôi.”

Lần trước đến đó thiếu chút nữa đã dọa Triệu thị sợ c.h.ế.t khiếp, hồn vía cô lên mây. Nhà họ Hồ vốn vắng vẻ, dù cho Hồ Hạ có cử gia nhân và nha đầu qua, sân nhà vẫn trống trải lạ thường. Nơi ít người thì động vật lại nhiều, đặc biệt là rắn rết vừa tỉnh giấc sau kỳ ngủ đông.

Hai cô bé lần trước đến không chịu ngồi yên, chạy nhảy khắp nơi, kết quả là nhìn thấy một con rắn không lớn lắm. Ngọc Điệp thì chẳng sợ, nhưng nha đầu đi theo đã sợ đến ngây người, bà v.ú vội ôm hai cô bé chạy đi. Cảnh tượng đó cũng dọa Triệu thị đang đứng cách đó không xa, cô suýt nữa thì ngất xỉu.

Kết quả là Triệu thị ra ngoài không những không mang theo Ngọc Điệp, mà Ngọc Nghi lại càng không dám, cô rất sợ có chuyện gì không hay xảy ra thì không biết ăn nói sao với Sở Sở.

Ngọc Điệp không muốn ở lì trong phủ, cô bé muốn ra ngoài, “Bà nội, bà nội…”

Trúc Lan không hề mềm lòng, “Ta chiều chuộng hai đứa quá rồi, nếu đã tinh thần tốt như vậy, ngày mai bắt đầu học chữ, học quy củ đi.”

Lời này tất nhiên là để dọa hai đứa cháu gái, chúng còn nhỏ quá, biết đếm là đã giỏi rồi, học chữ hay học quy củ đều còn quá sớm.

Ngọc Điệp không dám hó hé nữa, anh trai ngày nào cũng phải viết chữ, có dạy cô bé vài chữ đơn giản nhưng cô bé vẫn không nhớ nổi. Cô bé lắc đầu như trống bỏi rồi kéo Ngọc Nghi chạy ra ngoài.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác

Trúc Lan thấy hai cô bé không bị ngã, mới nói với Tống bà tử: “Ngọc Điệp đâu có chút dáng vẻ con gái nào, ta thấy nó còn nghịch hơn cả Minh Huy.”

Tống bà tử cũng cảm thấy tiểu thư Ngọc Điệp hoạt bát, “Như vậy chứng tỏ tiểu thư khỏe mạnh ạ.”

Trúc Lan nói, “Nhà này không ít cháu gái, mỗi đứa một tính. Con bé Ngọc Văn thì kiệm lời, chẳng giống Tô Huyên lanh lợi chút nào, nó mà không cần mở miệng thì sẽ không bao giờ nói, ép quá mới phun ra được một chữ.”

Nói đến đây, Trúc Lan tự mình bật cười. Cháu trai nhỏ Minh Gia thì giống hệt Tô Huyên, từ lúc bập bẹ biết nói, cái miệng nhỏ nói chưa sõi đã không lúc nào ngơi nghỉ, lần nào cũng bị Ngọc Văn dạy dỗ, cứ nói nhiều là y như rằng bị ăn một cái tát.

Cặp song sinh rồng phượng lúc này đặc biệt đáng yêu. Minh Gia đã vịn tường đi khắp nơi để khám phá, còn Ngọc Văn thì có thể nằm chứ nhất quyết không ngồi, mỗi lần Minh Gia xuống đất, Ngọc Văn đều nằm sấp nhìn theo.

Trong hoàng cung, nửa năm nay số lần Chu Thư Nhân vào cung đã nhiều đến mức ông không còn đếm nữa. Ông ngồi trên ghế, thản nhiên ăn trái cây, trông rất tự tại.

Hoàng thượng tựa vào ghế, cửa sổ phía sau mở toang, trong điện không khí lưu thông tốt mà không hề nóng nực, “Năm nay ngày tháng trôi qua thật nhanh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chu Thư Nhân đã nghe Hoàng thượng than thở mình già đi nhiều đến mức quen rồi, lòng cũng chẳng còn xao động, “Đúng là trôi qua nhanh thật, cháu gái nhỏ của thần thoáng cái đã được trăm ngày rồi.”

Hoàng thượng cười nói: “Vài tháng nữa, khanh lại phải gả con gái rồi.”

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, nhìn Người vui chưa kìa, biết thừa con trai út của Người sắp thành thân rồi, “Vâng, thần không nỡ lắm ạ.”

Hoàng thượng không có con gái nên không thể cảm nhận được, ngài cười, “Có phải đi xa đâu, đều ở kinh thành cả, có gì mà không nỡ.”

Chu Thư Nhân thầm ngao ngán, đúng là đứng nói chuyện không biết đau lưng, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Hoàng thượng nói phải ạ.”

Suy nghĩ của Hoàng thượng lại có chút lan man, bao nhiêu năm nay đây là lần đầu tiên ngài không phải đau đầu vì tiền bạc. Quốc khố đã có của ăn của để, dù có phải chi ra một khoản lớn, ngân lượng trong kho vẫn khiến ngài an tâm. Ngoài việc lo lắng cho mấy người con trai, chính sự cũng xem như nhẹ nhàng, “Công lao của ái khanh ở Hộ Bộ, trẫm đều ghi nhớ.”

Chu Thư Nhân giật mình, lẽ nào mình lại sắp được thăng chức sao, nhưng rồi ông dẹp ngay ý nghĩ đó, không thể nào, thăng tiến nhanh quá rồi, “Đó là bổn phận thần nên làm ạ.”

Hoàng thượng cười, “Trẫm thật sự rất thích tính cách của khanh.”

Chu Thư Nhân ngẫm nghĩ, “Thần cũng thích tính cách của mình.”

Bây giờ ông nói chuyện đã thoải mái hơn nhiều. Có điều, ông cảm thấy Hoàng thượng nên ban thưởng cho mình mới phải, mấy tháng nay ông vào trò chuyện, giúp Hoàng thượng giải tỏa không ít áp lực đâu!

Nghĩ đến đây, ông lại thấy mỗi lần mình vào cung, Thái tử và Liễu công công đều đặc biệt nhiệt tình. Ông thầm nhủ, Hoàng thượng dù đã rất lý trí, nhưng tuổi tác đã cao, cũng có lúc lực bất tòng tâm, cảm xúc cũng sẽ bộc lộ ra ngoài.

Vì vậy, Hoàng thượng không chỉ ít khi triệu kiến riêng đại thần, mà ngay cả mấy vị Vương gia cũng hiếm khi gặp, nghe nói hậu cung ngài cũng không lui tới nữa.

Hoàng thượng lại hỏi: “Con trai thứ hai của khanh đi cũng đã gần nửa năm, khanh không nhớ nó sao?”

Chu Thư Nhân đáp, “Thần có nhớ ạ. Biển cả khó lường, thần đôi khi cũng gặp ác mộng, không phải mơ thấy thuyền lật thì cũng là Xương Nghĩa gặp chuyện ở nước ngoài. Mãi đến mấy hôm trước Xương Nghĩa gửi thư về, lòng thần mới yên ổn lại một chút.”

Ông không nói dối, ông thật sự đã gặp ác mộng, mấy ngày liền không thể hoàn hồn. May mà có tin tức gửi về, nhưng thằng nhóc này lại không theo thuyền của nhà họ Từ trở về mà ở lại nước ngoài, nói là cuối năm mới về.

Hoàng thượng nghĩ đến nước ngoài, rất nhiều nơi còn hoang sơ, lại nghĩ đến việc giao thương trên biển ngày càng phát đạt, những kẻ gan lớn cũng ngày một nhiều. Có người đào được vàng, cũng có kẻ tay trắng trở về, tán gia bại sản, “Mấy năm nay người nước ngoài đến định cư ngày càng nhiều, ở cảng Bình còn xuất hiện cả khu người nước ngoài.”

Chu Thư Nhân giật giật khóe miệng, ông cảm thấy như vậy không ổn. Cứ mua nhà là có thể ở lại, thế này không được. Hơn nữa, ông cảm thấy quá nhiều tiền bạc chưa được đưa vào quốc khố, mà ông lại chính là người quản tiền!

Hoàng thượng trông có vẻ tùy ý, nhưng ánh mắt thực ra chưa từng rời khỏi Chu Thư Nhân. Ngài thầm mắng lão cáo già, ngài đã sớm phát hiện, nếu không chủ động khơi mào, con cáo già này chỉ thích nằm im bất động, “Ái khanh có chuyện gì cứ nói thẳng, ở đây chỉ có quân thần hai ta.”

Chu Thư Nhân thầm nghĩ nói cái quái gì chứ, chuyện này liên lụy khá lớn, ông đã nghĩ đến từ lâu nhưng chưa nói. Nhưng khi đối diện với ánh mắt của Hoàng thượng, ông lại thầm c.h.ử.i thề, quả nhiên mình đã quá lơi lỏng, Hoàng thượng chắc chắn đã cố ý dùng mấy tháng qua để hạ thấp sự phòng bị của mình, chắc chắn là vậy, nhìn xem, Hoàng thượng căn bản chưa từng thả lỏng. “Thần quả thực có một vài ý tưởng.”

Hoàng thượng “ừm” một tiếng, tư thế ngồi cũng thay đổi, “Khanh nói đi.”

Chu Thư Nhân sắp xếp lại ngôn từ trong đầu rồi mới nói: “Theo sự phát triển của thương mại đường biển, người nước ngoài sẽ biết đến sự giàu có của đại lục. Việc có nhiều người từ xa đến tìm vàng và định cư trong mấy năm nay chính là bằng chứng. Mặc dù triều đình có kiểm soát số lượng người định cư, nhưng số người lén lút đến cũng không ít. Dù có cử người theo dõi, vẫn sẽ có những lỗ hổng. Vì vậy, thần nghĩ liệu có thể cấp giấy phép cư trú cho những người nước ngoài này không, chia thành các cấp bậc khác nhau. Mỗi cấp bậc sẽ phải nộp một khoản tiền khác nhau hàng năm, đồng thời dựa vào cấp bậc giấy phép để kiểm soát việc mua sắm nhà cửa, cửa hàng... Còn về đất đai, thần nghĩ không nên cho mua, chỉ có thể cho thuê, nhưng là thuê theo từng năm một.”

Chu Thư Nhân ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Cũng cần có luật pháp dành riêng cho người nước ngoài, hoặc là khi làm giấy phép cư trú phải yêu cầu họ cam kết tuân thủ luật pháp của nước ta. Đối với thương nhân nước ngoài cũng cần phải cấp giấy phép kinh doanh, và yêu cầu có người bảo lãnh mới được, như vậy có thể tránh được một số kẻ lừa tiền bạc rồi bỏ trốn.”

Khi ông còn ở Tân Châu, đã xảy ra rất nhiều vụ người nước ngoài giả làm thương nhân, lừa hàng hóa rồi bỏ trốn. Bọn lừa đảo thật sự rất nhiều.