Nông Môn Bà Bà: Con Đường Trở Thành Cáo Mệnh

Chương 967: Thái tử phi cẩn thận



Trán nha đầu lấm tấm mồ hôi: “Nếu Thục nhân có mệnh hệ gì, nô tỳ không biết phải ăn nói sao với Chu đại nhân.”

 

Trúc Lan lại càng bình tĩnh, làm gì có con rắn nào, chẳng qua là một màn kịch đã được sắp đặt sẵn mà thôi. Nếu thật sự có người bị rắn cắn thì đúng là chuyện lớn rồi. Nàng “À” một tiếng.

 

Trúc Lan điềm nhiên nhấp trà, còn có hứng thưởng thức bộ dạng đầu đầy mồ hôi của nha đầu kia. Nếu không phải còn có điều e ngại, nàng đã muốn hỏi thẳng có phải cô ta đang muốn hại mình không.

 

Nha đầu thật sự cuống cả lên. Kéo dài đến bây giờ, dù nàng ta có dẫn Thục nhân qua đó thì cũng đã muộn, sắc mặt vì thế mà trắng bệch.

 

Trúc Lan lên tiếng: “Nếu sợ không biết ăn nói ra sao, ngươi cứ đi gọi thị vệ đến đây bắt rắn đi, ta cũng muốn xem thử đó là loại rắn gì.”

 

Nha đầu chưa kịp đáp lời, Trúc Lan đã nghe thấy tiếng la hét. Nhìn về phía âm thanh phát ra, khung cảnh thật hỗn loạn. Một lát sau, Trúc Lan thấy Tề Vương phi mặt sa sầm bế con bước tới.

 

Đứa bé trong lòng Tề Vương phi khóc oe oe, người ngợm ướt sũng, xem ra là vừa rơi xuống nước.

 

Sắc mặt Sở Vương phi cũng khó coi vô cùng, đặc biệt là sau khi nhìn thấy Trúc Lan thì lại càng thêm tệ.

 

Sở Vương phi nói: “Nhị tẩu, mau đưa bé con đi thay quần áo trước đã.”

 

Tề Vương phi giận đến sôi người, một tay bế con, một tay túm lấy áo Sở Vương phi: “Hôm nay bản vương phi ghi nhớ, chúng ta cứ chờ xem.”

 

Mặt Sở Vương phi tái đi, Tề Vương phi lại dám uy h.i.ế.p nàng trước mặt bao nhiêu người thế này: “Nhị tẩu nói gì, muội không hiểu.”

 

“Hừ, ngươi nên cảm ơn ta vẫn còn chút lý trí để không cho ngươi một bạt tai đấy.”

 

Trúc Lan thầm nghĩ, câu này còn khiến Sở Vương phi mất mặt hơn cả một cái tát. Nếu bị đánh thẳng thừng, Sở Vương phi còn có thể đôi co vài lời, tự biến mình thành người bị hại. Giờ đây, Tề Vương phi lại bày ra bộ dạng “ta đang nén giận nhưng ta biết là do ngươi làm”, khiến Sở Vương phi càng giải thích lại càng đáng ngờ.

 

Trúc Lan lặng lẽ lùi lại một bước, lúc này tốt nhất là nên ẩn mình đi. Nếu không phải nàng cẩn thận, cái nồi này đã úp lên đầu nàng rồi. Vốn tưởng Sở Vương phi chỉ muốn cho Chu phủ một bài học, giờ xem ra không chỉ đơn giản như vậy.

 

Thái tử phi tự tay bế Trân Nguyệt. Từ lúc phát hiện có chuyện chẳng lành, nàng đi đâu cũng ôm con theo, chỉ ở trong lòng nàng thì bé mới an toàn nhất. Nàng vỗ về cô con gái nhỏ đang ôm cổ mình, khóe miệng khẽ cong lên, may mà mình cẩn thận.

 

Nữ quan bên cạnh Thái tử phi đưa tay muốn bế đứa bé, nhưng Thái tử phi lắc đầu. Đứa nhỏ này không thể rời tay, nàng chưa quên ở đây còn có rắn, bất kể là rắn thật hay giả, con không ở trong tay mình thì giao cho ai nàng cũng không yên tâm.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác

 

Tề Vương phi dẫn người rời đi, sắc mặt Lương Vương phi cũng không ổn, thế là hai vị vương phi đều bỏ đi.

 

Thái tử phi ôm con cũng thấy hơi mỏi, bèn lên tiếng: “Trong phủ của đệ muội đang loạn, bản cung không làm phiền nữa. Phải rồi, con rắn này nhất định phải bắt cho được đấy.”

 

Sở Vương phi cứng mặt: “Bản vương phi nhất định sẽ bắt được nó.”

 

Thái tử phi đi được hai bước rồi dừng lại: “Mọi người cũng đều sợ hãi cả rồi, hãy cùng bản cung rời đi. Rắn còn chưa bắt được, lỡ lại xảy ra chuyện gì thì không hay.”

 

Thái tử phi đã lên tiếng, các vị quan phu nhân vốn đã không muốn ở lại liền dắt con cái đi theo. Trúc Lan là người hưởng ứng đầu tiên, bước đi nhanh như bay.

 

Sân viện vừa rồi còn đông nghịt người, thoáng chốc đã chẳng còn ai ngoài hạ nhân của Sở Vương phủ. Sở Vương phi mặt mày âm u, đá văng nha đầu đang quỳ dưới đất: “Đồ vô dụng, giữ ngươi lại để làm gì.”

 

Nha đầu không ngừng khóc lóc van xin: “Xin Vương phi tha cho nô tỳ, xin Vương phi tha cho nô tỳ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ra khỏi Sở Vương phủ, Trúc Lan lên xe ngựa rồi vỗ ngực: “Hôm nay đúng là một phen hú vía, tim ta giờ vẫn còn đập thình thịch.”

 

Tống ma ma thật không nhận ra, lúc đó chủ mẫu bình tĩnh lắm mà: “Hôm nay Sở Vương phi tính kế thất bại, lại còn trở mặt với Tề Vương phi.”

 

Trúc Lan nói: “Mục tiêu của Sở Vương phi hôm nay đáng lẽ là Thái tử phi, tiếc là Thái tử phi quá cẩn thận, suốt buổi đều ôm con không rời, nên mới phải tạm thời đổi người.”

 

Nói đến đây, Trúc Lan thật sự nể phục Thái tử phi, đúng là không rời con một khắc nào. So ra, nếu Tề Vương phi cũng được như Thái tử phi thì đã không rơi vào bẫy. Nhìn dáng vẻ cô bé quấn quýt lấy Thái tử phi, vừa nhìn đã biết Thái tử phi là người quen bế con.

 

Hơn nữa, nàng cũng thật lòng yêu thương con bé, nên nó mới tin tưởng và chịu cho bế như vậy. Người ta đồn Thái tử và Thái tử phi tình cảm mặn nồng, Trúc Lan vẫn ngỡ chỉ là lời đồn, hôm nay xem ra là thật rồi.

 

Thủy ma ma nói: “Hôm nay người không làm theo kế hoạch, Sở Vương phi vốn đã nhắm vào Chu gia, sau này sẽ càng ghi hận người hơn.”

 

Trúc Lan cười lạnh một tiếng: “Đằng nào cũng bị ghi hận, Chu gia hay là ta thì có gì khác nhau? Hôm nay nếu thật sự rơi vào bẫy, dù là Thái tử phi hay Tề Vương phủ, Chu gia đều không gánh nổi. Chu gia tất phải có lời giải thích, xem ra Sở Vương phủ muốn cho một bài học quá lớn rồi.”

 

Tuy sẽ không mất mạng, nhưng con cái bị kinh hãi, nàng cũng sẽ bị phạt. Nàng rất quý trọng mạng sống của mình!

 

Tống ma ma và Thủy ma ma im lặng. Chủ mẫu nói đúng, quả thật không có gì khác nhau.

 

Trên xe ngựa của Thái tử phi, một nha đầu được giữ lại đã kể lại toàn bộ sự việc trong sân. Thái tử phi cười nói: “Nương tử của Chu đại nhân này đúng là người thú vị.”

 

Nữ quan đưa khăn cho Thái tử phi: “Dương Thục nhân đã nhìn thấu kế của Sở Vương phi nên mới không rời khỏi sân. Xem ra, Sở Vương cũng đã từ bỏ Chu đại nhân rồi.”

 

Thái tử phi cười nhạt: “Chu đại nhân giúp Nhiễm gia một tay, Sở Vương hận Chu đại nhân đến chết. Nhiễm gia giờ cũng ghi hận Sở Vương. Bản cung chỉ mong Tề Vương cũng từ bỏ Chu đại nhân.”

 

Nữ quan định nói lại thôi. Thái tử phi biết nữ quan đang nghĩ gì, là sợ Chu gia và Nhiễm gia buộc vào nhau, sau này phiền phức. Nhiễm Nghiên không phải là mối đe dọa với nàng, dù có đi nữa thì cũng là chuyện sau này. Quan trọng hơn là nàng biết, trong lòng Thái tử không có Nhiễm Nghiên.

 

Hơn nữa, nàng cũng cần người giúp đỡ, Nhiễm Nghiên không có con trai là người thích hợp nhất. Nhiễm gia và Chu gia dính vào nhau, ngược lại còn có lợi cho tương lai của con trai nàng.

 

Trúc Lan về nhà thay quần áo. Nàng quả thật đã trải qua sóng to gió lớn nhưng chẳng hề sợ hãi, ngoài việc sợ rắn ra. Đối mặt với những âm mưu như vậy, nàng lại bình tĩnh đến lạ thường, cuối cùng còn có tâm trạng xem một màn kịch ngay tại trận.

 

Trúc Lan tựa vào đệm, nói với con gái: “Cho nên mẹ mới nói những nơi như hồ nước, hòn non bộ đều nên rào lại hết. Trong các màn trạch đấu, đây luôn là những địa điểm hàng đầu để xảy ra chuyện.”

 

Tuyết Hàm vì lo cho mẹ nên vẫn luôn ở viện chính đợi. Thấy mẹ thay đồ xong lại nói những lời này, nàng hơi ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại: “Mẹ, thật sự đã xảy ra chuyện ạ? Mẹ không sao chứ?”

 

Trúc Lan ung dung ăn nho: “Con xem mẹ có giống người có chuyện gì không?”

 

Tuyết Hàm im lặng, đúng là không giống, trông càng giống người vừa xem kịch xong thỏa mãn thì hơn. Được rồi, lo lắng cũng vô ích. Nàng nghĩ lại lời mẹ vừa nói, không nhịn được cười: “Vậy lần này là có người rơi xuống hồ ạ?”

 

Trúc Lan ăn nho chưa bao giờ ăn vỏ, tuổi này răng dễ bị ê buốt. Nho thời xưa giữ nguyên vị gốc nên có hơi chua. Nàng nhả hạt nho ra: “Con gái ta đúng là thông minh, con trai thứ của Tề Vương rơi xuống hồ.”

 

Con trai cả của Tề Vương ba tuổi, con trai trưởng của Tề Vương phi năm nay sáu tuổi. Khi Tề Vương phi sinh con trai trưởng đã bị người ta hãm hại, đứa bé ở trong bụng quá lâu nên thể chất luôn yếu ớt. Tề Vương phi cũng tổn hại thân mình, phải dưỡng ba năm mới có được đứa con thứ.

 

Vì vậy, đứa con thứ khỏe mạnh này chính là mạng sống của Tề Vương phi. Hôm nay mạng sống bị động đến, Tề Vương phi sao có thể không tức giận?