"Muội muội, ngươi đang suy nghĩ gì đấy? Sao lại cười như vậy?"
Lạc Tâm vừa ngẩng đầu, đã thấy Tô Ngữ nhìn chằm chằm mình cười không ngừng, khóe miệng sắp kéo đến tận mang tai.
"Không có gì, không có gì."
Khương Kỳ cố nén cười nói:
"Ta chỉ là nhìn tỷ tỷ may vá thành thạo, cảm thấy thật lợi hại."
"Mẫu thân ta nói, ta ở phương diện này có thiên phú. Chỉ cần một chút thời gian, là có thể tự mình thêu hà bao."
Lạc Tâm mỉm cười, bất quá trong giọng nói lại có chút cô đơn.
Tô Ngữ nhìn dáng vẻ kia liền biết nàng nhất định nghĩ tới chuyện gì không vui, nên vội vàng đổi đề tài:
"Chiều nay, bọn họ hẳn là sẽ trở về."
Nào ngờ vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần. Quay đầu lại, đã thấy Khương Kỳ cùng Thủy Minh đi vào.
"A Minh, chúng ta vừa mới còn nhắc đến hai người, hai người đã trở về rồi."
Lạc Tâm buông y phục trong tay, đứng lên bước nhanh đến trước mặt Thủy Minh, vui mừng nói.
"Sao lại về nhanh vậy?"
Tô Ngữ nhìn Khương Kỳ, nghi ngờ hỏi.
Bây giờ còn chưa đến chính ngọ, lần trước bọn họ trở về thì đã gần chiều muộn rồi.
"Hai chúng ta đều là đại nam nhân, gấp rút lên đường tự nhiên nhanh hơn." Khương Kỳ đáp.
Thực ra, hắn còn có một lý do: lần này trong xe không có người ngồi, cho nên mua cây giống liền có chỗ để, cũng không cần thuê thêm xe khác. Một chiếc xe chạy gấp rút, đương nhiên nhanh hơn nhiều.
Tô Ngữ cũng nghĩ ra nguyên nhân, liền không hỏi nhiều nữa, chỉ nói:
"Hai người khẳng định cũng mệt rồi, mau ngồi xuống nghỉ ngơi một chút. Ta cùng tỷ tỷ đi làm cơm."
Thủy Minh nghe vậy thì kinh ngạc:
"Chúng ta mới đi hai ngày, Tâm nhi đã biết nấu ăn rồi?"
Lạc Tâm kiêu ngạo ngẩng cằm:
"Đương nhiên, chàng không thể coi thường ta."
Nói xong, liền kéo Tô Ngữ cùng đi.
Nhìn hai người rời đi, Khương Kỳ cùng Thủy Minh chỉ cười nhìn nhau, rồi mỗi người trở về phòng rửa ráy.
Đợi rửa xong, hai người cùng đi vào phòng bếp thì thấy Tô Ngữ cùng Lạc Tâm đang phối hợp nấu cơm, động tác lưu loát, rất có dáng vẻ nước chảy mây trôi.
Tô Ngữ biết nấu ăn thì bọn họ đã rõ. Nhưng Lạc Tâm ba ngày trước vẫn cái gì cũng không biết, nhiều lắm chỉ có thể giúp đỡ chút ít. Vậy mà mới ba ngày không gặp, đã biến hóa lớn như thế, thật khiến Thủy Minh nhìn nàng bằng con mắt khác.
Trong lòng hắn còn có chút thất bại, rõ ràng là hắn đã từng khoe khoang muốn học nấu ăn để nấu cho nàng, vậy mà còn chưa bắt đầu, Lạc Tâm đã làm được rồi.
Mặc dù có Tô Ngữ ở bên chỉ đạo, nhưng đích xác là Lạc Tâm đang tự tay nấu.
Nếu Lạc Tâm biết trong lòng Thủy Minh nghĩ gì, chắc cũng chỉ càng vui vẻ. Dù sao nàng cũng muốn có một bản lĩnh riêng, thậm chí còn vượt trội hơn Thủy Minh ở phương diện này.
Khương Kỳ cùng Thủy Minh cũng không ngốc ngồi nhìn, mà lập tức gia nhập, bắt đầu giúp một tay.
Bữa trưa hôm đó, Tô Ngữ làm cơm, thêm vài món xào cùng một nồi canh nấm cực kỳ thơm ngon. Đúng lúc Tô Ngôn cũng tan học về, mấy người liền cùng nhau ngồi ăn cơm.
Buổi chiều, mọi người lại bắt đầu trồng cây. Lần này họ mua gần năm trăm cây giống, bốn người bận rộn suốt hai ngày mới trồng xong.
Tô Ngữ chọn giữ lại mấy cây anh đào, quế, cam, lựu, trồng ở trong viện và tiền viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi cây sắp trồng xong, nàng liền kéo Lạc Tâm đi tưới nước. Đương nhiên là nàng xách nước, cùng Lạc Tâm dùng bầu múc tưới. Thừa dịp đó, nàng lén hòa linh tuyền vào trong nước.
Còn lại, chỉ cần chờ cây nảy mầm lớn lên.
Trồng cây xong, bọn họ lại bắt đầu trồng hoa.
Trong viện hiện tại, cả tiền viện và hậu viện đều trồng đủ loại hoa cỏ cây cối. Tô Ngữ còn tìm nhiều đá cuội bên sông về, trải thành những con đường nhỏ uốn quanh giữa hoa cỏ.
Dù không có đình tạ, nhưng lại có bàn đá, ghế đá. Đợi đến mùa xuân hoa nở khắp vườn, ngồi đây ngắm hoa, uống trà, trò chuyện quả thật là một sự hưởng thụ.
Lạc Tâm rất hứng thú với chuyện này, cho nên hầu hết việc trồng hoa, trải đường đều do nàng cùng Tô Ngữ thương lượng.
Khương Kỳ và Thủy Minh thì lo phần việc nặng.
May mắn trời tốt, bọn họ vừa mới bận xong hai ngày, liền bắt đầu mưa xuân.
Mưa năm nay không lớn như năm trước, nhưng cũng đủ ẩm, vì năm nay tuyết rơi nhiều. Một mùa đông tuyết đọng tan ra, đã cấp đủ nước cho ruộng đất.
Mưa xuống, cái gì cũng không làm được, bốn người đành phải ở yên trong phòng.
Chỉ là, Khương Kỳ cùng Thủy Minh ở một phòng, còn Tô Ngữ và Lạc Tâm ở một phòng.
Tô Ngữ nhìn nhìn Lạc Tâm đang may quần áo đối diện, khẽ thở dài, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Muội muội thở dài nhiều lần như vậy, có phải trong lòng có chuyện gì không vui?"
Lạc Tâm không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt hỏi.
"Không phải phiền lòng, chỉ là có chút buồn chán thôi."
Tô Ngữ lười biếng đáp.
"Muội muội thật đúng là không chịu ngồi yên."
Lạc Tâm cười nói.
"Đúng vậy, ta chính là không chịu ngồi yên. Nhưng đợi mưa tạnh, chúng ta sẽ có việc để làm."
Tô Ngữ nói.
"Làm gì?"
Lạc Tâm kỳ quái ngẩng đầu. Cây và hoa chẳng phải đã trồng xong rồi sao?
"Chúng ta đã hứa với người trong thôn, năm nay sẽ dạy họ trồng dưa hấu, nên phải bắt đầu ươm giống."
Tô Ngữ đáp.
"Dưa hấu?"
Lạc Tâm càng kinh ngạc.
Nàng từng ăn qua, cũng thấy qua, chỉ là chưa từng nghĩ Tô Ngữ lại biết cách trồng.
"Ừ, năm ngoái ta tình cờ có được hạt dưa hấu, đem gieo thử, không ngờ thành công. Nếu không, sao chúng ta có bạc mà xây được tòa nhà này."
Tô Ngữ mỉm cười nói.
Lạc Tâm gật gù. Nghĩ lại cũng đúng, dựng được tòa nhà như vậy, quả thật không dễ.
Quả nhiên, hai ngày sau mưa tạnh, bọn họ bắt đầu ươm giống dưa hấu.
Năm ngoái, Tô Ngữ giữ lại rất nhiều hạt, đều là hạt chắc khỏe, lại được ngâm trong nước linh tuyền, cho nên tỉ lệ nảy mầm gần như trăm phần trăm.
Ngay khoảng sân bên cạnh nhà bếp, bọn họ dọn sạch cỏ rác, nhặt hết đá vụn, chia thành từng luống nhỏ, rồi gieo hạt xuống.
Bởi vì đã hứa với thôn trưởng Vân Sơn sẽ cung cấp cây giống, lần này họ chỉ ươm giống, chiếm chừng một mẫu đất.
May mắn sân viện đủ rộng, ngoài phòng bếp và chuồng ngựa, còn lại đều là đất trống. Ban đầu vốn định trồng thêm rau, nay dùng để ươm giống trước, chờ khi cây giống đem đi trồng hết, mới vừa vặn quay lại trồng rau cũng được.
Hết chương 120.