Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 156: NÀNG LÀ YÊU NGHIỆT



 

Khương Kỳ thái độ thành công khiến Tần Liên suýt nữa không khống chế được, nhưng nàng hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Tần Liên chậm rãi bước lên bậc thềm, cuối cùng đứng ngay trước mặt Tô Ngữ và Khương Kỳ.

“Một kẻ vừa đen vừa xấu, xưa nay không dám ngẩng đầu nhìn người, chưa từng dám cao giọng nói chuyện, vậy mà bỗng nhiên biến hóa lớn như thế.”

Đôi mắt Tần Liên gắt gao nhìn chằm chằm Tô Ngữ, tựa như đói lâu gặp được con mồi, trong mắt ngập tràn sát khí, khiến Hà Phương đứng phía sau Tô Ngữ cũng không nhịn được lùi lại một bước.

“Không chỉ dám đi theo người trong thôn gọi là lãnh diện sát thần Khương Kỳ, còn dám ngay sau khi thành thân hai ngày liền mang Tô Ngôn rời đi. Sau này, ta cũng chẳng cần nhiều lời nữa chứ?”

Nói đến đây, Tần Liên cười lạnh, tựa hồ muốn nhìn thấy vẻ hoảng hốt trên gương mặt Tô Ngữ.

“Sau đó ngươi còn coi cha mẹ như không, bỗng dưng trở nên lực lớn vô cùng, giãy bạc liền muốn cùng trong nhà đoạn tuyệt.

Từng chuyện từng chuyện như thế, sao có thể khiến người ta tin ngươi chính là Tô Ngữ? Nguyên bản Tô Ngữ sống ở Vân Vụ thôn mười lăm năm, nào có bộ dạng bây giờ? Ngươi đừng tưởng khoác da của Tô Ngữ, thì ngươi thật sự chính là Tô Ngữ.”

Đoạn cuối, Tần Liên gần như điên cuồng mà gào lên.

Ngực nàng phập phồng kịch liệt, rồi đột nhiên quay sang Khương Kỳ, nghiêm nghị chất vấn:

“Ngươi không hề nghi ngờ sao? Ngươi còn thích nàng sao? Ngươi chỉ là bị vẻ ngoài bây giờ lừa gạt thôi! Nàng căn bản không phải Tô Ngữ, mà là một yêu ma không biết từ đâu chui ra, ẩn trong thân thể Tô Ngữ.”

Ngay từ câu nói đầu tiên, trong lòng Tô Ngữ đã có dự cảm: hôm nay Tần Liên đến tuyệt không phải chỉ để diễn trò bạch liên hoa, nhất định có mục đích khác.

Chỉ là nàng không ngờ, Tần Liên lại nói ra những lời như thế.

Nàng đã sớm hoài nghi? Hay là gần đây mới nghĩ tới?

Tô Ngữ nhìn vào ánh mắt điên cuồng kia, trong lòng lóe lên suy nghĩ.

Không đúng, nếu trước đây Tần Liên từng nghĩ đến, với tính cách của nàng, đã sớm ầm ĩ khiến cả thôn đều biết, thậm chí hận không thể lập tức thiêu c.h.ế.t nàng rồi.

“Ngươi tại sao không nói chuyện? A? Có phải chột dạ hay không?”

Tần Liên đợi mãi, nhưng Tô Ngữ và Khương Kỳ vẫn không phản ứng, liền sốt ruột gằn giọng.

“Ngươi muốn ta nói gì?”

Tô Ngữ phì cười.

“Đại gia, đừng để bị nàng lừa! Nàng tuyệt đối không phải Tô Ngữ mà là yêu nghiệt! Yêu nghiệt như thế, chúng ta nên thiêu c.h.ế.t nàng, nếu không sau này nhất định sẽ bị nàng hại c.h.ế.t.”

Tần Liên xoay người lớn tiếng với dân làng.

Thôn dân phía dưới mỗi người một biểu cảm: có kẻ cười nhạt, có kẻ tò mò quan sát, có người sợ hãi, lại có người đơn thuần chỉ xem náo nhiệt.

Tô Ngữ nhìn phản ứng ấy, hoàn toàn không lo lắng. Dù mê tín quỷ thần, nhưng nàng đã ở đây hai năm, chưa từng làm điều gì gây hại Vân Vụ thôn. Ngược lại, nhờ nàng mà đa số cuộc sống trong thôn đã cải thiện.

Điều này, trong lòng bọn họ đều hiểu rõ.

Nếu như vậy mà bọn họ còn tin Tần Liên, muốn thiêu c.h.ế.t nàng, thì chỉ có thể trách họ mù mắt, mù tim.

Quả nhiên, một lúc lâu vẫn không ai đứng ra hưởng ứng, tất cả chỉ đứng nhìn.

“Các ngươi… cũng không tin ta?”

Tần Liên chỉ vào chính mình, không dám tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cả đám vẫn im lặng, không một ai đáp lại.

“Ngươi thì sao? Ngươi tin hay không?”

Tần Liên quay sang Khương Kỳ.

“Không biết tự lượng sức.”

Hắn lạnh lùng buông bốn chữ.

Tần Liên ngẩn người, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu: Không nên như vậy, không nên như vậy…

“Tại sao các ngươi không tin? Người nọ nói với ta, chỉ cần ta vạch trần nàng, Khương Kỳ sẽ bỏ nàng mà chọn ta, ta sẽ không còn phải sống cuộc sống không bằng c.h.ế.t. Vì sao? Rõ ràng ta mới là người xứng đáng nhất để gả, là người phải được hưởng phúc. Thế nhưng hiện tại, tất cả đều trái ngược! Đúng, tất cả là do ngươi! Tô Ngữ, ta hận ngươi, ta muốn ngươi c.h.ế.t!”

Nói xong, Tần Liên rút kim trâm trên đầu, lao thẳng tới, mũi nhọn nhắm vào cổ Tô Ngữ.

“Tỷ tỷ!”

“Phu nhân!”

Đám Tô Ngôn và hạ nhân kinh hãi kêu lên, không ngờ Tần Liên lại ra tay, muốn ngăn cản thì đã muộn.

Nhưng khoảnh khắc ấy, Tô Ngữ chỉ nhẹ nhàng đưa tay phải, chính xác nắm c.h.ặ.t cổ tay Tần Liên, khiến nàng không nhúc nhích được.

“Chút sức này mà cũng muốn g.i.ế.c ta?”

Nàng hừ lạnh, dùng lực đẩy mạnh, lập tức hất Tần Liên ngã nhào xuống bậc thang.

“A!”

Tiếng kêu t.h.ả.m vang lên, Tần Liên lăn xuống, chật vật vô cùng.

Tô Ngữ bước lên hai bước, cúi nhìn nàng, cười lạnh:

“Chính ngươi không biết xấu hổ, cùng con riêng dây dưa, ngay cả Tô gia cũng không cho ngươi vào cửa, thế mà lại muốn bôi đen ta. Ngươi nghĩ như thế là có thể che lấp gièm pha của ngươi sao? Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

“Không… ta nói thật! Chuyện đó không liên quan đến ta.”

Tần Liên gào lên.

Tô Ngữ không buồn đáp, chỉ quay sang cười bảo mọi người:

“Đại gia vào trong đi, hôm nay ta cố ý mời đại trù từ trấn trên, mọi người cứ ăn no uống vui.”

Vừa nghe Tô Ngữ nói như vậy, đám dân làng liền hiểu ra Tần Liên bôi đen nàng chỉ để che giấu chính mình. Mọi người nhao nhao tiến vào trong.

Tô Ngữ để Tô Ngôn dẫn người vào trước, còn nàng cùng Khương Kỳ đứng lại.

Chờ mọi người vào hết, trong sân chỉ còn lại ba người: Tô Ngữ, Khương Kỳ và Tần Liên.

Triệu gia cùng người Tô gia vì mất mặt nên cũng không tiện theo vào, đành đứng yên một lúc rồi luyến tiếc rời đi.

“Khương Kỳ, ngươi phải tin ta, nàng thật sự không phải Tô Ngữ, nàng là yêu nghiệt, nàng sẽ hại ngươi!”

Tần Liên nắm lấy áo hắn, hoảng hốt nói.

“Ngươi vừa nói người kia, rốt cuộc là ai?”

Tô Ngữ lạnh giọng hỏi.

Hết chương 156.