"Ta vậy mà không biết, trừ hoàng thượng ra, còn có người dám tru di cửu tộc. Đương nhiên, cho dù hoàng thượng tới, cũng đừng hòng động đến ta."
Tô Ngữ lạnh lùng nói.
"Ngươi thật to gan, mạnh miệng như vậy… chờ ta—"
"Nguyệt nhi, câm miệng!"
An Khánh công chúa nhíu mày, nghiêm khắc cắt ngang lời Tư Đồ Nguyệt còn chưa nói hết. Nàng vốn nuông chiều Nguyệt nhi, thành ra con bé nói năng bừa bãi chẳng kiêng dè gì.
"Cô cô, ta thấy biểu muội tính tình như vậy không ổn, cô cô nên quản giáo c.h.ặ.t hơn một chút thì mới phải."
Thủy Minh lên tiếng, ánh mắt nhìn Tư Đồ Nguyệt có chút sâu xa.
"Ngươi có tư cách gì dạy dỗ ta? Chẳng qua chỉ là kẻ bị hoàng đế biểu ca đuổi ra ngoài làm dân thường, còn ở đây nhiều lời. Chờ ta gả cho hoàng đế biểu ca, trở thành hoàng hậu, ta nhất định bảo biểu ca trị tội các ngươi!"
Tư Đồ Nguyệt hằn học nhìn Thủy Minh, tựa như nhìn phải thứ dơ bẩn khó chịu.
Tô Ngữ nghe vậy kinh ngạc mở to mắt, quả thực không tin nổi tai mình.
Nàng ta vừa nói cái gì?
Nàng muốn gả cho hoàng đế? Còn muốn làm hoàng hậu?
Chuyện hoàng đế là biểu ca của nàng ta, hôn sự cận huyết vốn không lạ trong thời đại này, Tô Ngữ cũng chẳng lấy làm kỳ quái. Nhưng nếu đã một lòng muốn làm hoàng hậu, sao còn chạy đến đây giành tướng công với mình?
Nữ nhân này đầu óc có phải hạt đậu không vậy?
"Khụ khụ, ta xen ngang một chút."
Tô Ngữ nhịn không được, cắt đứt bầu không khí nặng nề.
"Thế nào? Ngươi sợ rồi sao? Nếu biết sợ thì mau quỳ xuống cầu xin ta, nói không chừng ta sẽ rộng lượng, tha cho ngươi một mạng."
Tư Đồ Nguyệt vênh cằm, lỗ mũi gần như chọc lên trời.
"Ý ta là, ngươi đã muốn làm hoàng hậu, sao còn chạy đến cướp tướng công của ta?"
Tô Ngữ hỏi thẳng, cảm thấy IQ của mình bị kéo tụt đến số âm khi phải đối thoại với nữ nhân này.
"Cướp tướng công?"
An Khánh công chúa kinh ngạc há to miệng, khó tin nhìn Tô Ngữ.
Tô Ngữ gật đầu, tỏ vẻ mình nói đúng sự thật.
An Khánh công chúa lại nhìn sang Thủy Minh dò xét. Thủy Minh cũng gật đầu:
"Đúng vậy, là biểu muội muốn đoạt huynh đệ này của ta làm tướng công, mới xảy ra những chuyện sau đó."
"Tư Đồ Nguyệt, ngươi nói rõ cho ta nghe, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!"
An Khánh công chúa vỗ mạnh bàn, nghiêm nghị chất vấn.
Tư Đồ Nguyệt bị dọa lui lại một bước, mặt biến sắc, không dám nhìn thẳng ánh mắt công chúa, nhưng vẫn lén trừng Tô Ngữ một cái.
Tô Ngữ bất đắc dĩ, chỉ biết thở dài. Nữ nhân này rõ ràng là đầu óc có vấn đề.
"Nói mau!"
Thấy Nguyệt nhi chần chừ mãi, An Khánh công chúa lại vỗ bàn cái nữa.
Tô Ngữ nhìn rõ, hai cái vỗ đã để lại vết nứt. Nếu thêm một lần nữa, chỉ cần ai đó khẽ ấn, cái bàn chắc chắn sẽ gãy tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hồi… hồi nương, là… là như vậy."
Tư Đồ Nguyệt lắp bắp kể hết toàn bộ sự việc, không dám thêm bớt, bởi vì chỉ cần nàng nói sai một chữ, Tô Ngữ sẽ vạch trần ngay.
Nghe xong, phản ứng đầu tiên của An Khánh công chúa không phải nhìn Tô Ngữ, mà là quan sát Khương Kỳ từ đầu đến chân, sau đó gật đầu:
"Quả thật tuấn tú, chẳng trách Nguyệt nhi để mắt."
Tô Ngữ: …
Khương Kỳ: …
Thủy Minh: …
Đây chẳng phải minh chứng "mẹ nào con nấy" sao?
Tô Ngữ bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ cái sự hồ đồ này của Tư Đồ Nguyệt là di truyền từ An Khánh công chúa?
Xem ra, Tư Đồ Hạo kia nếu xuất hiện, chắc cũng là một mỹ nam, nếu không làm sao lọt được vào mắt An Khánh công chúa.
Tư Đồ Nguyệt tuy cũng xinh đẹp, nhưng ngũ quan lại thiên về Tư Đồ Hạo nhiều hơn chứ không giống mẹ.
"Khụ khụ, cô cô, chuyện này…"
Cuối cùng Thủy Minh không nhịn nổi, buộc phải lên tiếng kéo đề tài trở lại, nếu không để mẹ con này tiếp tục dông dài thì biết làm sao.
May mắn là An Khánh công chúa sau khi tán thưởng xong, liền quay ánh mắt về phía Tô Ngữ:
"Ngươi chính là con gái của Ninh Y Nhân?"
Nghe công chúa hỏi, Tô Ngữ thoáng ngạc nhiên. Ý tứ kia rõ ràng là rất quen thuộc với mẹ nàng. Nàng liền hỏi:
"Công chúa nhận biết mẹ ta?"
An Khánh công chúa lắc đầu:
"Không, ta chưa từng gặp, chỉ nghe Vân Song kể lại thôi. Nhưng xem ngươi bây giờ, hẳn là khác xa với lời Vân Song nói. Nếu không, nàng ta cũng chẳng thể sinh ra nữ nhi như ngươi."
Tô Ngữ không hỏi thêm. Dựa vào tính cách Vân Song, làm gì có chuyện nàng ta khen ngợi Ninh Y Nhân, lời xấu còn nhiều là đằng khác.
"Công chúa thấy, chuyện này nên xử lý thế nào mới phải?"
Tô Ngữ nhíu mày hỏi.
An Khánh công chúa nhìn Nguyệt nhi đang cúi đầu, lại nhìn Khương Kỳ từ đầu chí cuối không mở miệng, sau đó cười nhạt:
"Cũng không phải việc lớn gì, chỉ là Nguyệt nhi tuổi trẻ bồng bột, khiến các ngươi phiền lòng. Nàng thích sắc đẹp vốn chẳng có gì lạ, e rằng cũng là Vân Song xúi giục phía sau. Vân Song đã c.h.ế.t, các ngươi cũng đừng để trong lòng. Về phần Nguyệt nhi, ta sẽ đưa về cho cha nàng quản giáo. Dù sao, nàng cũng chuẩn bị tiến cung."
Trong lòng Tô Ngữ khẽ cười lạnh. Lời này chẳng phải là đổ hết tội cho kẻ đã c.h.ế.t, rồi gián tiếp bảo người khác bỏ qua sao?
Hơn nữa còn nhấn mạnh Nguyệt nhi sắp tiến cung, ý tứ là chẳng ai động được nàng ta.
Nhưng mà…
"Cô cô đã lên tiếng, vãn bối tự nhiên không dám nhiều lời, coi như bỏ qua. Chỉ là biểu muội tuổi trẻ khí thịnh, nếu sau này nghĩ lại càng thêm tức giận, rồi lại tìm đến gây phiền toái cho chúng ta. Cô cô cũng biết, chúng ta hiện tại chỉ là thường dân, khó mà chống đỡ nổi."
Thủy Minh khéo léo nói, không quá thẳng thừng nhưng ý tứ rõ ràng.
An Khánh công chúa lập tức hiểu.
"Minh nhi cứ yên tâm, có ta quản, nàng tuyệt đối không dám làm gì. Sang năm nàng vào cung, khi ấy càng không thể tung hoành. Trời cao hoàng đế xa, nàng muốn tác oai tác quái cũng không được."
---
Hết chương 182.