"Ngươi còn chưa ăn cơm? Vậy thì vừa vặn, ngồi xuống cùng nhau dùng bữa." Khương Kỳ cười nói với Lục Du Kỳ.
"Tới, lấy thêm một bộ bát đũa."
Tô Ngữ quay ra phân phó Hà Phương.
Hà Phương lập tức vâng dạ, không bao lâu liền mang bát đũa trở lại.
Một bàn đồ ăn nóng hổi bày ngay trước mắt, khiến ngón trỏ Lục Du Kỳ ngứa ngáy, chỉ là không biết nên gắp món nào trước.
"Ăn đi, còn ngẩn ra làm gì. Lạnh sẽ không ngon."
Tô Ngữ thấy hắn cầm đũa mà cứ ngập ngừng, liền khẽ thúc giục.
"Ăn, ăn ngay đây."
Lục Du Kỳ hắc hắc cười hai tiếng, gắp một miếng sườn kho bỏ vào miệng.
Vừa nhai vừa hít sâu một hơi, hắn liền như nuốt cả mùi hương vào n.g.ự.c, rồi ngụm lớn nhai lấy nhai để.
Chẳng mấy chốc, đũa hắn như múa trên bàn, món nào qua tay đều lập tức sạch sẽ.
---
Nửa canh giờ sau, Tô Ngữ buông đũa, quay sang Hà Phương đã dùng cơm xong đứng một bên:
"Ngươi đi nhờ Hứa thẩm hầm thêm một nồi canh, càng nhanh càng tốt."
"Dạ."
Hà Phương vội vàng bước nhanh về phía phòng bếp.
"Tầu t.ử, ngươi thật hiểu ta. Biết ta chưa ăn no, còn cố ý bảo thêm canh. Thật là tri kỷ a."
Lục Du Kỳ vừa xoa bụng vừa cười ngây ngô, trong lòng lại thầm than: Không đủ, ăn bao nhiêu cũng thấy ít.
"Ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta đây cũng chưa ăn no."
Tô Ngữ lườm hắn, giọng chẳng mấy thiện ý.
"Ngươi ở nhà chẳng lẽ thường xuyên ăn không no?"
Lạc Tâm nhìn hắn đầy đồng tình. Ăn nhiều như vậy còn kêu chưa no, chẳng lẽ bị bỏ đói bao lâu rồi?
"Không phải, ở nhà ta ăn uống bình thường, không đến mức đó."
Lục Du Kỳ vẻ mặt vô tội.
"Vậy sao hôm nay lại như kẻ nhịn đói ba ngày?"
Tô Ngôn tròn mắt hỏi, càng thêm kinh ngạc.
Lục Du Kỳ còn chưa kịp đáp, thì Hà Phương đã bưng canh lên, phía sau là Hứa thị, trong tay còn mang thêm khay bánh thiên tầng.
"Vừa khéo có một nồi canh gà hầm xong, liền làm thêm ít bánh nhiều tầng mang tới."
Hứa thị cười, đặt bánh xuống bàn.
"Hứa thẩm tay nghề ngày càng tinh. Canh gà thơm đến mức mùi hương bay tám dặm."
Lục Du Kỳ hít một hơi, liên tục tặc lưỡi khen ngợi.
Hứa thị nghe khen liền tươi cười, chia mỗi người một bát canh gà rồi cùng Hà Phương lui xuống.
---
Canh gà trong phủ hầu như ngày nào cũng hầm một nồi, khi thì vì muốn bồi bổ, khi thì chỉ để cả nhà cùng dưỡng thân.
Tô Ngữ mới sinh không lâu, Lạc Tâm cũng cần điều dưỡng, Tô Ngôn đang lớn, Khương Kỳ và Thủy Minh thì ngày nào cũng bận rộn, tất cả đều thích uống một bát canh gà nóng hổi.
Trong canh cho thêm táo tàu và nấm hương, ngọt thơm, trơn mềm, lại thêm linh tuyền gia vị. Uống một ngụm, quả thực ngon đến muốn nuốt cả lưỡi.
Lục Du Kỳ uống xong chén đầu liền chẳng kịp nói chuyện, lập tức vùi đầu vào bát, hết chén này lại tự múc thêm chén khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến chén thứ hai, hắn mới chịu chậm lại, học theo Khương Kỳ, vừa nhâm nhi canh vừa kẹp miếng bánh nhiều tầng.
Bánh này vốn do Tô Ngữ chỉ dạy, nhưng không thể không khen Hứa thị khéo tay, nghe một lần đã làm được tám chín phần. Lần thứ hai đã chẳng khác gì bản gốc.
Nhờ vậy, Tô Ngữ chẳng cần tự mình động thủ, vẫn có thể hưởng thụ lại đủ loại mỹ vị kiếp trước từng ăn. Quả thực hạnh phúc vô cùng.
---
Đợi mấy người ăn xong, cả nồi canh gà cũng sạch bóng.
Hà Phương và Hứa thị thu dọn bát đũa, Tô Ngữ cùng Lạc Tâm đứng dậy đi xem bọn nhỏ.
Trong phòng chỉ còn Khương Kỳ và Thủy Minh ngồi uống trà, còn Lục Du Kỳ thì xụi lơ trên ghế, chẳng khác kẻ không xương, tay vẫn xoa bụng từng chút.
Tô Ngữ quay lại, nhìn thấy liền bật cười:
"Chậc chậc, chẳng trách..."
Lục Du Kỳ vội ngồi thẳng, khó hiểu hỏi:
"Chẳng trách cái gì?"
"Chẳng trách ngươi mãi không cưới được thê t.ử. Ngươi xem lại dáng vẻ hiện tại của ngươi đi, còn không dọa mấy tiểu cô nương chạy mất mới lạ."
Nghe vậy, Lục Du Kỳ suýt tưởng mình nghe nhầm.
Tẩu t.ử đang chê hắn cưới không nổi thê t.ử?
"Tẩu t.ử, ngươi không thể xem thường ta. Ta chưa thành thân là bởi còn chưa muốn. Nam nhi chí ở bốn phương, ta muốn lập công danh sự nghiệp, rồi mới nghĩ tới chuyện thành gia."
Lục Du Kỳ nghiêm mặt giải thích.
"Ý ngươi là nói chúng ta không có chí tiến thủ?"
Khương Kỳ mắt hơi nheo lại, trong đáy mắt thoáng ánh lên tia lạnh.
Lục Du Kỳ lập tức biết mình lỡ lời.
Hắn quên mất, Khương Kỳ chỉ lớn hơn hắn một tuổi, nhưng đã thành thân từ hai năm trước.
"Không phải, không phải! Đại ca, tẩu t.ử nói đúng. Ta ăn quá nhiều, chắc chẳng có cô nương nào chịu gả cho ta đâu."
Vừa nói, hắn vừa cúi đầu, vẻ mặt thê lương bi t.h.ả.m.
"Được rồi, đừng giả bộ. Nói đi, lần này ngươi tới có việc gì?"
Khương Kỳ nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn, kéo câu chuyện về chính sự.
Lúc này, Lục Du Kỳ mới nhớ tới lý do mình đến, liền ngồi thẳng lưng:
"Ta tới là do cha ta sai."
Mấy người thoáng nghi hoặc, nhưng không ngắt lời, chỉ chờ hắn nói tiếp.
"Cha ta bảo, phấn rôm bán tốt như vậy, hẳn là nên mở rộng sang các nơi khác."
Nghe vậy, Tô Ngữ cùng Khương Kỳ nhìn nhau, hiểu ngay. Lục gia muốn đem phấn rôm quảng bá ra toàn bộ hệ thống hiệu t.h.u.ố.c của họ.
Đây vốn là chuyện tốt, bất luận với Lục gia hay với chính bọn họ.
"Có thể."
Hai người gật đầu đồng ý, đúng như Lục Du Kỳ dự liệu.
"Chỉ là…"
Lục Du Kỳ vẫn có chút lo lắng,
"Hiện tại Lục gia có hơn hai mươi hiệu t.h.u.ố.c. Nếu toàn bộ đều nhập, bên các ngươi có làm kịp không?"
Câu hỏi này, kỳ thực cũng chính là điều Tô Ngữ lo lắng, chỉ dựa vào nhân lực trong nhà hiện nay, quả thật khó lòng đáp ứng nhu cầu lớn đến vậy.
---
Hết chương 190.