Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 204: ĐÀO SÔNG



 

"Ngươi thật đúng là tự tin. Dựa vào cái gì? Chỉ bởi vì ngươi có nhiều người?"

Tô Ngữ cuối cùng không nhịn được nữa, lạnh giọng cắt ngang lời An Khánh công chúa, không để nàng tiếp tục lải nhải trước mặt.

"Ngươi không thấy kỳ quái sao? Tám trăm thị vệ của ngươi đi bắt bốn đứa nhỏ và một nữ nhân tay yếu chân mềm, vậy mà đến giờ vẫn chưa có ai quay lại."

Sắc mặt An Khánh công chúa lập tức cứng lại. Đúng vậy, rõ ràng đã qua một khoảng thời gian không ngắn, thế nhưng sao bọn họ vẫn chưa xuất hiện?

"Có muốn biết đã xảy ra chuyện gì không?"

Tô Ngữ nhíu mày, khóe môi khẽ cong, nhìn nàng cười nhạt.

Sắc mặt An Khánh công chúa biến đổi liên tục, trong chốc lát lại không biết nên nói gì, bởi bản thân nàng cũng chẳng rõ tình huống.

Nhưng cho dù nàng có nói hay không, Tô Ngữ vốn đã không định để nàng có quyền lựa chọn.

Tô Ngữ kéo Tư Đồ Nguyệt đến bên cạnh, nhấc chân đi thẳng ra cửa viện.

"Đi theo thì sẽ tự biết."

Khương Kỳ để lại một câu ngắn gọn, liền cùng Thủy Minh, Tô Ngôn theo sau.

An Khánh công chúa tức giận đến sắc mặt đen kịt, cuối cùng c.ắ.n răng hạ lệnh:

"Đi!"

Tạ Hoành cẩn thận bế Tư Đồ Hạo đi phía sau, t.ử y cũng lặng lẽ bám theo.

Tư Đồ Nguyệt bị Tô Ngữ nắm c.h.ặ.t t.a.y, nàng ra sức giãy giụa nhưng vô ích, cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt, bị kéo đi.

Qua tiền viện, trong ngoài im ắng lạ thường, không hề có động tĩnh gì bất thường.

Tô Ngữ mỉm cười ý vị sâu xa, kéo Tư Đồ Nguyệt thẳng đến hậu viện.

An Khánh công chúa đi theo, trong lòng càng thêm nghi hoặc, song vẫn nghĩ hẳn là người còn ở phía sau, liền vội vã bước nhanh.

Đến hậu viện, vẫn yên ắng như cũ, chỉ có một tiểu nha hoàn ngồi dưới hành lang, vừa khâu vá vừa khe khẽ hát.

Nghe thấy tiếng bước chân, nha hoàn ngẩng lên, thấy Tô Ngữ, liền mừng rỡ tiến lên hành lễ:

"Phu nhân đã về. Hai vị tiểu thiếu gia và tiểu thư đều tỉnh rồi, đang ở trong phòng cùng v.ú nuôi chơi đấy."

"Ừ, ngươi cứ trông ở đây."

Tô Ngữ gật nhẹ, mỉm cười.

Từ khung cửa sổ thư phòng nhìn vào, có thể thấy ba đứa nhỏ đang vui đùa với v.ú nuôi, Khương Hàm còn hớn hở vẫy tay chào nàng.

Khương Kỳ và hai người kia đứng im bên cạnh, không nói một lời.

"Chuyện này… sao có thể?"

An Khánh công chúa bước đến, vừa nhìn thấy cảnh ấy thì thất thanh kêu lên. Thị vệ của nàng đâu cả rồi?

"Ngươi đem người của ta đi đâu?"

Bà ta nghiêm mặt chất vấn Tô Ngữ.

"Người của ngươi, ta sao biết được? Nãy giờ ta vẫn ở cạnh ngươi mà."

Tô Ngữ vô tội đáp, rồi thản nhiên thêm một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Biết đâu bọn họ thấy nhân lực trong nhà ít, liền ra ngoài giúp làm việc cũng nên."

"Ngươi… nói nhảm!"

An Khánh công chúa hừ lạnh, hất tay áo, cố ý quay mặt đi không nhìn nàng nữa.

"Đi thôi, chúng ta xem tiếp."

Tô Ngữ chẳng để tâm, tiếp tục kéo Tư Đồ Nguyệt đi.

"Buông ta ra! Ta không đi! Ta nói không đi… nghe không?!"

Tư Đồ Nguyệt giãy dụa kịch liệt, nhưng sức lực quá yếu, cuối cùng mệt lả, chỉ có thể để mặc bị lôi đi.

An Khánh công chúa đau lòng, đành c.ắ.n răng đuổi theo.

Đi một mạch đến vườn cây ăn quả, vẫn chưa dừng lại, lại men theo đường đất mà đi.

Cuối cùng, trước mắt bọn họ hiện ra một khoảng đất rộng mười mấy trượng. Phía bên kia vẫn là vườn cây, song những gốc non năm nay chưa kết quả.

Khoảng đất trống này vốn do Tô Ngữ cố ý giữ lại, định đào kênh dẫn nước từ sông ngoài viện chảy vào, vừa tiện tưới cây, vừa có thể nuôi sen. Công việc lớn như vậy, mấy ngày qua cả gia đình và hạ nhân đều bận bịu chuẩn bị.

Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tất cả kinh hãi: một đám người đang hăng say làm việc, kẻ cuốc đất, người xúc đất, khí thế ngất trời.

"Đây là… chuyện gì thế?!"

An Khánh công chúa trố mắt kêu lên.

Rõ ràng những kẻ đang đào kênh kia chính là thị vệ nàng mang theo!

"Ngươi… các ngươi làm cái gì vậy?" bà ta hét lớn.

Thế nhưng, không ai quay đầu đáp lại, cứ như thể hoàn toàn không nghe thấy.

Bình thường, chỉ cần nàng ho nhẹ một tiếng, thị vệ đã lập tức răm rắp nghe lệnh. Ấy vậy mà giờ đây, nàng gào khản cả cổ, bọn họ vẫn chăm chú cuốc đất, như không hề thấy sự tồn tại của nàng.

"Ngươi đã làm gì bọn họ?"

An Khánh công chúa lao đến, túm lấy tay Tô Ngữ, chất vấn.

"Ta đã nói rồi, đó là người của ngươi, ta sao biết được?"

Tô Ngữ hất tay nàng ra, lui lại một bước, khẽ cười.

An Khánh công chúa đương nhiên không tin, nhưng nghĩ mãi cũng không nói ra được lý do. Quả thật, từ nãy đến giờ, Tô Ngữ và mọi người vẫn ở bên cạnh nàng, làm sao có thể lén lút sai khiến tám trăm thị vệ?

Nhưng nếu không phải nàng, thì là ai có thể khiến toàn bộ nghe lệnh thế này?

"Yêu nữ!"

An Khánh công chúa nghẹn giận, chỉ có thể phun ra hai chữ.

Tô Ngữ lại mỉm cười như không:

"Khi không giải thích được, người ta thường gọi đối phương như thế."

"Hiện tại, các ngươi đã chẳng còn chỗ dựa nữa."

Khương Kỳ lạnh lùng quét mắt nhìn đám thị vệ đang hăng hái đào đất, giọng băng lãnh vang lên.

Song trong mắt hắn lại thoáng hiện ý cười khó nắm bắt, khiến Thủy Minh bên cạnh khẽ giật mình nhớ lại: vừa rồi khi thấy tám trăm thị vệ kéo đến, tim hắn đã thót lên tận cổ, định xông ra ngăn cản, nhưng Khương Kỳ đã kéo hắn lại.

Hết chương 204.