Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 206: ĐÀO ĐẤT



 

“Ngươi, ngươi không phải đã hứa sẽ trị khỏi cho hắn sao?”

An Khánh công chúa tức giận, cái gì gọi là chỉ cần không c.h.ế.t là được, không cần dùng t.h.u.ố.c tốt? Chẳng phải là muốn nuốt lời hay sao?

“Ta đã nói rồi. Nếu ngươi muốn hắn c.h.ế.t, ngươi không cần đồng ý. Còn ngươi đã gật đầu, thì ta chỉ đảm bảo hắn không c.h.ế.t mà thôi.”

“Ngươi đang chơi chữ với ta?”

Công chúa nghiến răng.

“Đừng nói nhảm. Nếu còn lắm lời, thì để hắn đi c.h.ế.t đi.”

Tô Ngữ mất kiên nhẫn, nụ cười thường trực trên mặt cũng biến mất.

Trong lòng nàng nghĩ, nếu còn không quay về, ba bảo bảo trong bụng lại ngủ mất, nàng hôm nay vẫn chưa dạy chúng gọi một tiếng “Nương” đâu.

Đúng lúc hai bên đang mặc cả, Hà Phương đã mang y phục trở lại.

“Phu nhân, y phục đã mang tới.”

Hà Phương hành lễ.

“Để bọn họ thay.”

“Vâng… nhưng phu nhân, ở đâu đổi ạ?”

“Qua bên kia rừng.”

Tô Ngữ đáp.

Thế nhưng vừa dứt lời, nàng lại nghĩ ra vấn đề. An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt đều biết võ công, Hà Phương lại chỉ là người thường. Nếu hai kẻ kia thừa cơ đ.á.n.h Hà Phương để trốn thì sao?

“Đi thôi, ta sẽ đi cùng các ngươi.”

Nói xong, Tô Ngữ dẫn đầu đi trước.

Vào trong rừng, nàng đứng một bên nhìn công chúa và Tư Đồ Nguyệt dưới sự trợ giúp vụng về của Hà Phương thay y phục vải thô.

Nhìn bộ đồ vá chằng vá đụp kia, Tô Ngữ không khỏi buồn cười.

Rõ ràng giống hệt bộ đồ khi nàng vừa xuyên tới thời này.

Tất nhiên, đây không phải là cùng một bộ. Khi đó nàng gầy gò, thiếu dinh dưỡng, vóc dáng nhỏ bé. Còn An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt thì dinh dưỡng dư thừa, thân hình cao lớn, xinh đẹp, dáng người cũng rất đẹp. Không thể mặc vừa y phục năm đó của nàng được.

Khi hai người đã thay xong, Tô Ngữ dẫn họ quay lại. Vừa đến nơi thì thấy Lưu Dụng đang băng bó cho Tư Đồ Hạo.

Nàng không lên tiếng, chỉ đứng nhìn, chờ hắn xử lý xong.

“Vết thương của hắn không quá sâu, cũng không trúng chỗ hiểm. Không có vấn đề gì lớn.”

Lưu Dụng báo cáo.

“Có cần uống t.h.u.ố.c cho mau hồi phục không?”

Tô Ngữ hỏi.

“Nếu muốn lành nhanh thì nên dùng t.h.u.ố.c tốt hơn một chút.”

Lưu Dụng vẫn chưa rõ ý của Tô Ngữ, nhưng vẫn cung kính trả lời.

“Nếu vậy thì thôi. Ngươi chỉ cần mỗi ngày bôi t.h.u.ố.c ba lần cho hắn, giữ mạng sống là đủ. À, ngươi trở về đi. Bảo Hà Tam mang người lên trấn mua ít lương thực và gạo lứt về. Dù sao khách nhân tới đông như vậy, ta còn muốn để họ làm việc, cũng phải cho ăn no chứ.”

Khóe miệng Lưu Dụng giật giật, cực lực nhịn cười. Vội vàng cúi đầu thật thấp, tránh để ai thấy biểu cảm của hắn, rồi nhẹ giọng đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vâng, ta sẽ cho người đi mua.”

Vừa quay lưng đi, hắn lập tức há miệng cười to trong im lặng, đến nỗi cả bờ vai run lên bần bật.

Tô Ngữ tất nhiên trông thấy, nhưng cũng không nói gì. Dù sao chính nàng cũng muốn bật cười.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đi làm việc.”

Nàng quét mắt lạnh lùng nhìn công chúa và Tư Đồ Nguyệt.

An Khánh công chúa bước lên mấy bước, ngồi xuống cạnh Tư Đồ Hạo, dịu giọng:

“A Hạo, chàng yên tâm dưỡng thương, chẳng bao lâu sẽ khỏi thôi.”

Tư Đồ Hạo mơ màng, không còn sức để trả lời, chỉ khẽ gật đầu.

“Tạ Hoành, ngươi ở lại chăm sóc hắn, phải chăm sóc thật kỹ, nghe rõ chưa?”

Công chúa dặn dò.

“Nương, hay là để con chăm sóc cha đi? Con là nữ nhi, cẩn thận hơn, sẽ chu đáo hơn.”

Tư Đồ Nguyệt do dự rồi lên tiếng.

“Ở đây không đến lượt ngươi nói. Tốt nhất ngươi ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Nếu tâm tình ta không tốt, đầu lưỡi ngươi e rằng giữ không nổi đâu.”

Tô Ngữ lạnh lùng cắt lời.

Trong mắt nàng, An Khánh công chúa tự cao, Tư Đồ Hạo xảo trá, nhưng đáng ghét nhất chính là Tư Đồ Nguyệt.

Không chỉ vì nàng ta đào mộ Ninh thị, mà còn vì nàng ta đối với bất kỳ ai cũng chẳng thật lòng, ngay cả phụ mẫu ruột thịt.

An Khánh công chúa không lên tiếng, chỉ kéo Tư Đồ Nguyệt, lạnh nhạt nói:

“Đi thôi.”

Tư Đồ Nguyệt oán hận nhìn Tô Ngữ, chần chừ chưa muốn bước.

Tô Ngữ cười nhạt, bước tới rút kiếm từ hông Khương Kỳ, mũi kiếm chỉ thẳng vào nàng ta.

Chưa kịp nghe nàng nói, Tư Đồ Nguyệt đã vội vàng quay lưng, bước nhanh theo công chúa.

Hai người đi đến công trường, đứng cùng đám thị vệ. Đám thị vệ tuy nhìn thấy, nhưng vẫn thờ ơ, không ai phản ứng.

An Khánh công chúa càng thêm chắc chắn, những người này đã bị Tô Ngữ dùng thủ đoạn nào đó khống chế, nếu không tuyệt đối không thể dị thường như thế.

Ngay khi công chúa còn đang suy nghĩ, một thị vệ tiến lên, ném cho mỗi người một cái xẻng và cái sọt, lạnh lùng nói:

“Mau đào đất! Không làm thì khỏi có cơm ăn.”

Nhìn kẻ vốn trước đây chỉ là tiểu tốt thấp kém, nay lại dám ưỡn n.g.ự.c sai khiến mình, Tư Đồ Nguyệt tức đến muốn nổ phổi. Nhưng ánh mắt lạnh băng của đối phương khiến nàng nghẹn lời.

An Khánh công chúa đã hoàn toàn thất vọng với nữ nhi này. Dù hao tâm tổn trí bao nhiêu, nàng ta vẫn chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, chẳng có đầu óc.

Dưới sự thúc giục, hai người đành cúi đầu theo, bắt đầu đào đất như bao thị vệ khác.

Đất đào lên cho vào sọt, khi đầy thì hai người học theo cách của đám thị vệ, khiêng đi, vượt qua con đường lát đá xanh, đổ xuống bên sườn núi.

Nếu đổi lại là những tiểu thư yếu ớt như Lạc Tâm thì chắc chưa đến một canh giờ đã mệt lả.

Nhưng An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt thì khác. Cả hai đều luyện võ từ nhỏ, thể lực dẻo dai, nên việc này tuy khổ nhục, nhưng vẫn làm được.

Mệt thì không mệt, chỉ thấy nhục nhã.

Tô Ngữ chỉ nhìn họ gánh đất hai lượt, rồi cùng Khương Kỳ, Thủy Minh và Tô Ngôn rời khỏi nơi này.

Hết chương 206.