"Lẽ nào… là bởi vì ta thật sự sai, cho nên hắn mới không thích ta?"
Hoàng Doanh mặt mày đầy thống khổ, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Tô Ngữ trong khoảnh khắc không biết nên nói gì.
Thích một người, vốn chẳng thể cưỡng cầu. Huống hồ, nàng cũng không có ý định làm bà mối.
"Ngươi có lẽ nên… ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với hắn một lần?"
Lạc Tâm khẽ dò hỏi.
"Ta cũng muốn vậy. Nhưng mỗi lần nhìn thấy ta, hắn liền tránh né. Hôm nay chẳng qua là ta vô tình chặn được hắn ngoài đường, mới có cơ hội nói vài câu. Lần trước ta gặp hắn, đã là chuyện mấy tháng trước rồi."
Nghe Hoàng Doanh nói vậy, Tô Ngữ cũng không biết nên đáp thế nào.
Nàng không rõ là nên khen cô nương này tình cảm kiên định, hay trách Lục Du Kỳ quá nhút nhát vô dụng.
Chỉ là, cách làm của Lục Du Kỳ quả thật khiến nàng không thích.
Ngươi có thể không thích một người, cũng có thể cự tuyệt một người. Nhưng tuyệt đối không nên để một cô nương cứ ngây ngốc chờ đợi như thế.
Cho nên, Tô Ngữ quyết định sẽ thay Hoàng Doanh hỏi cho rõ ràng.
"Ngươi chờ ở đây, ta đi xem bọn họ đang nói chuyện gì."
Nàng nói xong liền bước nhanh ra ngoài.
Khương Kỳ cùng hai người kia đang ở tây phòng, nên Tô Ngữ chỉ đi chưa được mấy bước đã đến nơi.
Trong phòng, Lục Du Kỳ ngồi trên ghế, Khương Kỳ và Thủy Minh chia ra ngồi hai bên bàn.
Cả ba đều không lên tiếng, chỉ gật đầu xem như chào hỏi khi thấy Tô Ngữ bước vào.
Nàng ngồi xuống đối diện Lục Du Kỳ, không nói gì, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào gương mặt hắn.
Ánh mắt ấy như lưỡi d.a.o nhỏ, cứa từng nhát vào da thịt khiến Lục Du Kỳ ngồi không yên, khó chịu vô cùng.
Cuối cùng, sau chừng một khắc, hắn thật sự chịu không nổi.
"Tẩu t.ử, ta cầu ngươi, đừng nhìn ta như thế. Ngươi muốn hỏi gì thì cứ nói thẳng, chỉ cần ta có thể nói, ta nhất định nói hết."
Tô Ngữ nhíu mày. Ý tứ trong lời hắn chẳng phải là còn có chuyện không thể nói sao?
"Vậy cái gì là không thể nói?"
"Cái gì?"
Lục Du Kỳ ngẩn ra, không hiểu câu hỏi.
"Ngươi vừa bảo có chuyện không thể nói. Vậy rốt cuộc là cái gì?"
Tô Ngữ hỏi lại lần nữa.
"Không có, không có!"
Ánh mắt Lục Du Kỳ đảo quanh, miệng thì khẳng định,
"Làm gì có chuyện không thể nói. Chỉ cần là tẩu t.ử hỏi, tất cả ta đều có thể nói."
"Tốt lắm, tiểu t.ử này, thế là không coi hai chúng ta ra gì rồi, có phải không?"
Thủy Minh sắc mặt sa sầm, giọng điệu bất thiện.
Vừa rồi hắn và Khương Kỳ tra hỏi cả buổi, dùng đủ cách mà Lục Du Kỳ vẫn ngậm c.h.ặ.t miệng. Vậy mà Tô Ngữ chưa kịp hỏi câu nào, hắn đã vội vàng nhận lời.
"Không phải, không phải. Vừa rồi ta chỉ là chưa nghĩ ra nên mở miệng thế nào."
Lục Du Kỳ cười gượng.
"Giờ thì nghĩ xong chưa?"
Khương Kỳ nhàn nhạt hỏi.
"Nghĩ xong rồi, nghĩ xong rồi."
Hắn vội vàng gật đầu.
"Vậy thì mau nói." T
ô Ngữ thúc giục.
"Nói… nói cái gì?"
"Chuyện gì cũng nói. Từ khi các ngươi quen biết nhau cho tới bây giờ!"
Ba người đồng thanh quát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Du Kỳ co rụt cổ, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi mới bắt đầu kể.
Tô Ngữ lẳng lặng nghe. Ban đầu, những gì hắn kể với Hoàng Doanh cũng tương tự như vậy. Nhưng kể đến đoạn được Khương Kỳ cứu, thái độ của hắn với Hoàng Doanh dường như đã khác đi.
Trước đó, Tô Ngữ có thể chắc chắn hắn thích Hoàng Doanh. Nhưng sau chuyện ấy, nàng không còn dám khẳng định nữa. Bởi giọng nói hắn ngày càng bình thản, chẳng còn chút xúc động nào. Như thể giữa hắn và Hoàng Doanh, đã không thể tiến thêm bước nào.
"Ngươi có phải đã thích người khác rồi không?"
Tô Ngữ trầm ngâm một lúc mới hỏi.
Lục Du Kỳ nghe vậy liền vô thức nhìn thoáng qua Khương Kỳ, sau đó mới vội vàng lắc đầu.
Động tác nhỏ ấy, ba người trong phòng đều nhìn rõ.
Khương Kỳ thì ngạc nhiên. Thủy Minh lại khiếp sợ. Còn Tô Ngữ thì…
"Ngươi… sẽ không phải thích Khương Kỳ đấy chứ?"
Lời nàng bật thốt ra khỏi miệng.
Khương Kỳ: …
Thủy Minh: …
Lục Du Kỳ: …
"Tẩu t.ử, ngươi nói gì vậy?"
Lục Du Kỳ sững sờ.
Nhưng Tô Ngữ chẳng buồn đáp, còn đang chìm trong dòng suy nghĩ của mình.
Không lẽ bởi vì Khương Kỳ đã cứu hắn, nên Lục Du Kỳ vừa biết ơn vừa cảm động, từ đó sinh ra tình cảm khác lạ?
Nàng nhớ kiếp trước từng đọc mấy tiểu thuyết, có không ít chuyện nam – nam như thế.
Chỉ nghĩ đến việc tướng công của mình bị một nam nhân khác nhòm ngó, Tô Ngữ đã thấy cả người không ổn.
Khương Kỳ cũng chẳng thoải mái hơn. Hắn cảm giác như có cả trăm con sâu bò khắp người, đứng ngồi đều bất an.
Thế nhưng, hắn vẫn cố nhịn, chỉ trầm giọng trách:
"Nàng đang nói bậy cái gì vậy?"
"Đúng rồi đó, tẩu t.ử. Ta sao có thể thích đại ca chứ! Ta thích nữ nhân!"
Rốt cuộc Lục Du Kỳ cũng phản ứng kịp. Hắn ôm mặt, chỉ cảm thấy bản thân mất hết mặt mũi.
Nếu sớm biết ánh mắt kia của mình khiến người khác hiểu lầm đến mức này, hắn thà quay ngược thời gian để tự chọc mù mắt mình còn hơn.
"Vậy tại sao khi ta hỏi ngươi có người trong lòng hay không, ngươi lại nhìn về phía Khương Kỳ?"
Tô Ngữ không chịu buông tha.
"Bởi vì…"
Hắn chỉ kịp thốt ra hai chữ, gương mặt đã tràn ngập một nụ cười hạnh phúc.
Tô Ngữ nhìn mà nổi hết da gà.
"Ngươi mau nói rõ ràng!"
Khương Kỳ trừng mắt, một cái nhìn liền kéo Lục Du Kỳ từ mộng tưởng trở về thực tại.
"Đại ca, ngươi còn nhớ lúc ngươi cứu ta, bên cạnh ta có cái gì không?"
Lục Du Kỳ đột nhiên hỏi.
Khương Kỳ ngẫm nghĩ, rồi đáp:
"Ta hình như thấy có một bóng người chạy xa."
"Đúng, chính là vậy!"
Hai mắt Lục Du Kỳ sáng rực.
Ngay cả Tô Ngữ ngồi gần cũng cảm nhận được sự vui sướng toát ra từ hắn, như thể đã lan sang cả nàng.
"Ta vẫn tưởng đó là ảo giác. Cho nên không dám nói với ai, cũng chẳng dám hỏi ngươi. Sợ ngươi phủ nhận, thì chẳng khác nào chứng minh ta chỉ tự lừa mình."
Tô Ngữ vừa nghe liền cảm thấy trong chuyện này chắc chắn có ẩn tình, bèn thúc giục:
"Đừng vòng vo nữa, rốt cuộc là chuyện gì, nói mau!"
Trên mặt Lục Du Kỳ tràn đầy hồi ức và ngọt ngào, chậm rãi kể lại:
"Khi ấy, ta mơ hồ tỉnh lại từ cơn hôn mê. Nhưng mắt ta nặng trĩu, không sao mở ra nổi, xung quanh cũng nhìn không rõ. Trong cơn mê man, ta lại thấy một vị tiên nữ đứng ngay bên cạnh…"
Hết chương 213.