Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 215: HOAN HOAN, TA HỐI HẬN



 

Sau bữa cơm, mọi người cũng không còn tâm tư ngồi cùng nhau trò chuyện việc nhà. Lục Du Kỳ đi theo Tô Ngôn về đông sương phòng, còn Hoàng Doanh thì ở thượng phòng đông.

Tô Ngữ bế các con cho v.ú nuôi rửa ráy sạch sẽ, thay áo quần mềm mại rồi đặt cả ba đứa nhỏ lên giường. Giao con cho Khương Kỳ trông, nàng tự đi tắm nước nóng.

Đợi Khương Kỳ cũng tắm xong đi ra thì ba đứa nhỏ đã ngủ say dưới bàn tay dỗ dành của Tô Ngữ.

"Hoan Hoan, nàng đang nghĩ gì vậy?"

Khương Kỳ vừa xoa đầu một đứa nhỏ, vừa nhìn Tô Ngữ đang xuất thần, ngạc nhiên hỏi.

"Ta chỉ thấy Hoàng Doanh có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói ra được là lạ chỗ nào."

Tô Ngữ lắc đầu.

Khương Kỳ trầm ngâm rồi đáp:

"Thực ra ta cũng có cảm giác đó."

"Chàng cũng thế ư?"

Tô Ngữ kinh ngạc. Nếu không chỉ một mình nàng nghĩ vậy, hẳn là có nguyên do.

"Ừ. Ngày mai nàng thử nói chuyện với nàng ấy xem? Giữa nữ nhân với nhau, có lẽ dễ nói hơn."

"Để mai rồi tính. Giờ ngủ thôi, ta mệt lắm."

Tô Ngữ ngáp dài.

"Hoan Hoan".

Nghe giọng Khương Kỳ đầy oán niệm, Tô Ngữ lập tức rùng mình, cơn buồn ngủ biến mất.

"Hoan Hoan."

Khương Kỳ ném khăn mặt sang một bên, tiến lên ôm lấy nàng, khẽ thì thầm bên tai:

"Ta ở đây."

"Hoan Hoan, ta hối hận."

"Hối hận gì?"

Tô Ngữ thoáng hoảng hốt, chẳng lẽ chàng hối hận đã ở bên nàng?

"Ta hối hận chúng ta sinh con quá sớm. Có bọn nhỏ, phần lớn thời gian của nàng đều bị chiếm mất. Ta bị xếp đến vị trí thứ tư rồi."

Khương Kỳ cau mày.

"Vậy mà cũng ghen với con sao?"

Tô Ngữ bật cười. Nàng nhớ lần trước chàng cũng như thế, nay lại càng giống một đứa trẻ.

"Sao lại không được? Nàng là thê t.ử của ta, đương nhiên ta phải đứng đầu. Đợi ba tiểu gia hỏa lớn thêm chút nữa, ta sẽ đưa chúng đến thư viện, dọn riêng phòng cho bọn chúng, để chúng tự lập sớm."

Khương Kỳ nói chắc nịch, chẳng thấy có gì sai.

"Thế còn khuê nữ bảo bối của chàng thì sao?"

Tô Ngữ chế giễu.

"Kiều Kiều thì tất nhiên ở cùng chúng ta, cho nàng ấy một gian ở tây phòng là được. Còn Khương Hàm và Khương Dục, nam nhân phải có trách nhiệm, sao cứ trốn trong n.g.ự.c cha mẹ mãi được?"

Nghe thì có vẻ có lý, nhưng Tô Ngữ lườm hắn một cái. Hai đứa con trai mới hơn nửa tuổi, hắn đã nói như vậy, thật chẳng hợp chút nào.

"Ta thấy hay là từ mai, chàng chuyển sang tây phòng đi... thôi, ra tiền viện luôn cũng được."

Nàng đẩy hắn ra, ngồi thẳng người.

"Sao cơ?"

Khương Kỳ ngơ ngác, chẳng hiểu nàng nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chàng không biết sao, con cái luôn ở trong lòng mẫu thân. Chàng còn muốn chia ta với bọn nhỏ thành hai phe à?"

Tô Ngữ trừng mắt.

Khương Kỳ bất đắc dĩ bật cười, quả nhiên nàng coi trọng con cái hơn cả tưởng tượng.

"Vi phu nói đùa thôi. Hoan Hoan đừng giận."

Hắn dịu giọng, lại muốn ôm nàng lần nữa.

Nhưng Tô Ngữ né tránh:

"Đầu chàng còn ướt sũng, nước dính cả lên ta. Một lát ta lại phải thay đồ."

"Không sao, dù gì cũng sắp phải cởi mà."

Khương Kỳ cười xấu xa, bất chấp nàng phản đối, kéo nàng vào lòng.

Dù đã thành thân hơn hai năm và có ba đứa con, nhưng mỗi khi nghe Khương Kỳ nói ám muội, Tô Ngữ vẫn đỏ mặt. Nét e thẹn ấy càng khiến hắn mê mẩn.

Một nụ cười thường ngày đã đủ khiến hắn thấy vui, huống hồ giờ nàng đỏ bừng mặt, né tránh ánh mắt hắn, càng làm lòng hắn dấy lên ngọn lửa.

"Hoan Hoan..."

"Ta ở đây, ta vẫn ở đây."

Lời còn chưa dứt, môi nàng đã bị hắn chiếm lấy.

Nụ hôn dần sâu hơn, khiến Tô Ngữ nghẹt thở, hai tay vô thức siết c.h.ặ.t y phục của hắn. Cảm nhận được sự thay đổi của nàng, Khương Kỳ khẽ rời môi, nhìn nàng trong ánh đèn mờ ảo, mị nhãn như tơ, càng thêm quyến rũ.

Hắn không kìm được nữa, liền đè nàng xuống giường.

"Ra ngoài!"

Tô Ngữ vội giữ lấy bàn tay to đang lộn xộn của chàng, gấp gáp nói.

Dù ba đứa nhỏ ngủ rất say, nàng vẫn không muốn ở đây.

Khương Kỳ chỉ cười, hôn nhẹ lên mặt nàng, rồi bế thẳng ra thư phòng.

---

Sáng hôm sau, Tô Ngữ xoa eo, thầm mắng:

"Cầm thú!"

Quả nhiên, nam nhân ghen tuông thật khó chiều, mà nam nhân nổi hứng càng khó đối phó.

Khương Kỳ hằng ngày sáng sớm đều cùng Thủy Minh luyện quyền kiếm. Gần đây Tô Ngôn cũng muốn học võ, nên theo họ ra vườn tập luyện. Hôm nay lại thêm một người nữa: Lục Du Kỳ.

Từ trước đến nay, Lục Du Kỳ không biết võ công. Hắn vốn là thương nhân, chưa từng tiếp xúc cao thủ võ nghệ, cũng thấy chẳng có tác dụng gì, nên chưa bao giờ học. Nhưng hôm nay, vì trong lòng bất an, lại bị Tô Ngôn gọi dậy, hắn bỗng sinh ra hứng thú mãnh liệt: hắn muốn học võ.

Ý nghĩ bất chợt ấy khiến chính hắn cũng kinh ngạc, nhưng không phải nhất thời bốc đồng – mà thật sự hắn muốn học.

Lúc Tô Ngữ giao con cho v.ú nuôi, trang điểm xong rồi đi ra, nàng liền thấy cảnh tượng trong sân: Tô Ngôn đang theo Thủy Minh học kiếm, còn Khương Kỳ thì chỉnh tư thế trung bình tấn cho Lục Du Kỳ.

"Ta muốn học võ như tiểu Ngôn, chứ không phải ngồi trụ trung bình tấn thế này."

Lục Du Kỳ lẩm bẩm, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn giữ vững tư thế.

"Trước phải luyện căn bản đã. Tiểu Ngôn cũng trụ tấn hai năm rồi."

Khương Kỳ thản nhiên, còn lấy chân khẽ đá vào bắp chân hắn.

"Ngươi đá ta làm gì?"

Lục Du Kỳ lảo đảo suýt ngã, tức tối.

"Ngươi nghĩ chỉ cần dựng tư thế là được sao? Ta phải thử xem ngươi có chịu nổi không chứ."

---

Hết chương 215.