Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 235: TÔ NGỮ DA MẶT MỎNG



 

Chạy một hơi xuống tới chân núi, Khương Kỳ mới dừng lại.

Ngẩng đầu nhìn lên phía trước, ánh mắt hắn càng thêm kiên định. Hít sâu một hơi, Khương Kỳ lại nhấc chân tiếp tục chạy lên núi. So với lúc trước, tốc độ lần này rõ ràng nhanh hơn nhiều.

Lúc này, Tô Ngữ vừa mới tỉnh dậy. Nàng duỗi lưng một cái, quay đầu nhìn quanh không thấy bóng dáng Khương Kỳ, trong lòng có chút nghi hoặc.

Hỏi thăm Phì Phì mới biết hắn đã ra ngoài, nàng cũng không nghĩ nhiều thêm.

Tô Ngữ rón rén bước xuống giường, đi rửa mặt. Khi quay về, ba tiểu bảo đã tỉnh cả rồi.

Mấy đứa nhỏ không khóc, chỉ thích giơ chân đạp chăn xuống, sau đó ôm lấy cái chân mũm mĩm của mình mà cười khanh khách, thậm chí còn gặm gặm đầy thích thú.

Chuyện này Tô Ngữ đã quen từ lâu. Dù sao chăn gối đều giặt sạch sẽ, mấy đứa nhỏ thích nghịch thì cứ để mặc.

Nàng cúi người xuống cạnh giường, ánh mắt tràn đầy dịu dàng nhìn bọn nhỏ.

“Các bảo bối tỉnh rồi sao? Có đói bụng không, để nương mặc quần áo cho nhé?”

Vừa giúp từng đứa thay quần áo, nàng vừa nhẹ giọng thủ thỉ: tỉnh dậy có đói bụng không, có lạnh không, có muốn ra ngoài chơi không…

Dẫu biết lũ nhỏ chưa hiểu, nhưng nàng vẫn cứ thích thì thầm với con như vậy.

Đợi ba đứa được mặc xong, rửa mặt chải tóc sạch sẽ, Tô Ngữ cất giọng gọi ngoài cửa sổ.

Quả nhiên, ba v.ú nuôi vốn luôn chờ sẵn, nghe tiếng liền bước vào, mỗi người bế một bé ra cho b.ú.

Tô Ngữ thì thong thả đi ra sân.

Theo lệ thường, giờ này Khương Kỳ cùng Thủy Minh và Tô Ngôn đều luyện công ngoài viện, nàng thường đứng nhìn một lát. Nhưng hôm nay chẳng thấy ai cả.

Hà Phương đứng ở cửa, thấy nàng vẻ mặt nghi hoặc thì vội giải thích:

“Thủy đại gia dẫn Tô thiếu gia ra tiền viện rồi. Hình như sáng sớm Lục gia đã tới, họ đi xem thử.”

Tô Ngữ hơi kinh ngạc — Lục Du Kỳ lại đến sớm thế sao? Rốt cuộc hắn định làm gì?

Đến lúc ăn điểm tâm, Thủy Minh cùng Tô Ngôn đã quay lại, Khương Kỳ cũng mang theo ít món quê về, nhưng không thấy bóng dáng Lục Du Kỳ.

Tô Ngữ bèn hỏi. Khương Kỳ kể sơ lại chuyện sáng nay, Tô Ngôn cũng chen vào:

“Ta và Thủy đại ca vừa đến nhìn thử, hắn đang ngủ say, chúng ta nói chuyện bên cạnh mà cũng không đ.á.n.h thức được.”

Tô Ngữ nghe xong liền gật đầu, xem ra hắn thực sự mệt mỏi quá độ.

Nghĩ kỹ lại, Lục Du Kỳ bị chính cha ruột đuổi ra khỏi nhà chỉ vì không chịu cưới thê t.ử, đúng là vừa buồn cười vừa đáng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà nguyên nhân, không ngoài việc Hoàng Doanh. Người hắn thương nhớ mười mấy năm, dù không có kết quả, hắn cũng chẳng thể xoay lưng đi cưới kẻ khác chỉ sau vài ngày.

Sau bữa sáng, Tô Ngôn đi học đường, còn Tô Ngữ thì cùng Lạc Tâm tới vườn t.h.u.ố.c.

Phấn rôm đã bán hết, không cần sản xuất thêm, nhưng vườn t.h.u.ố.c vẫn bận rộn.

Giờ Tô Ngữ đã bắt đầu để Lưu Dụng thử nghiên cứu chế tạo đồ trang điểm: phấn nền, son môi, yên chi, nước hoa, b.út kẻ mày, kẻ mắt, rồi cả kem dưỡng da, t.h.u.ố.c bôi chống nẻ cho trẻ nhỏ…

Thời đại này vốn khan hiếm vật dụng, nhiều thứ tìm không ra, nàng đành nghĩ cách dùng nguyên liệu khác thay thế.

Trước đây, mọi sản phẩm đều dựa vào hợp tác với Lục gia. Nhưng lần này, Tô Ngữ không định hợp tác nữa. Trong tay nàng có tiền, có nhân lực, có kỹ thuật, chỉ thiếu một cửa hiệu đáng tin và người trông coi.

Mà vừa hay, Lục Du Kỳ bị cha đuổi ra ngoài, lại rảnh rỗi. Chẳng phải hắn chính là lựa chọn tạm thời tốt nhất cho chức chưởng quầy sao?

Trong lòng Tô Ngữ đã tính toán kỹ: để hắn giúp đỡ sắp xếp cửa hàng, nàng và Khương Kỳ chưa từng mở hiệu buôn nên còn nhiều thiếu sót. Cùng lắm thì xem hắn như người đệm chỗ, sau này nếu tìm được nhân tuyển thích hợp thì thay.

Nếu thật sự không có, thì nhờ hắn đào tạo người khác cũng được.

Có lẽ nếu Lục Du Kỳ biết được, e rằng khóc không ra nước mắt, vừa mới tìm được nơi nương thân một ngày, đã bị Tô Ngữ nhớ tới, lôi ra làm lao lực.

Tô Ngữ không lo hắn từ chối. Thứ nhất, chuyện chẳng khó khăn gì, chỉ nhờ hắn đứng ra thu xếp; thứ hai, Lục Du Kỳ vốn ham ăn, chỉ cần chuẩn bị một bàn đồ ngon thì chuyện gì cũng có thể bàn xong.

Nghĩ tới đây, nàng không khỏi cười thầm.

Buổi sáng, Tô Ngữ cùng Lạc Tâm ở vườn t.h.u.ố.c, trao đổi vài ý tưởng với Lưu Dụng. Lạc Tâm thì góp kinh nghiệm từ cuộc sống nhung lụa trước kia, cái gì tốt đều từng dùng qua, tự nhiên có điều để nói.

Còn Tô Ngữ thì chủ yếu dựa vào sách vở, ghi chép rồi đưa cho cha con Lưu Dụng nghiên cứu.

Hai cha con nghe xong thì tán thưởng không dứt, khen nàng có thiên phú, tiếc rằng không học y thì uổng.

Tô Ngữ chỉ có thể cười gượng, đâu dám nói thật rằng tất cả là từ ký ức đời sau. Bị ánh mắt trông đợi của họ nhìn chằm chằm, nàng chỉ đành nói mình không có thời gian học.

Cha con Lưu Dụng cũng không miễn cưỡng, chỉ tiếp tục khen ngợi nàng hết lời, ca tụng nàng vừa lo toan gia đình vừa thông tuệ, khiến mặt mày Tô Ngữ đỏ bừng, đành kéo tay Lạc Tâm chạy ra ngoài.

Ra khỏi vườn t.h.u.ố.c, Lạc Tâm cười ngặt nghẽo:

“Ngươi thật là… bọn họ khen mấy câu mà đỏ cả mặt, chẳng giống ngươi chút nào.”

Tô Ngữ thẹn thùng đáp:

“Ta… ta chỉ hơi nóng thôi, một lát là hết.”

Nàng vừa nói xong, Lạc Tâm lại cười nghiêng ngả, suýt đứng không vững.

Đúng lúc ấy, Lục Du Kỳ từ trước viện đi tới, thấy Lạc Tâm cười đến nỗi không đứng thẳng được, còn Tô Ngữ thì mặt đỏ bừng, dáng vẻ lúng túng, hắn không khỏi ngạc nhiên:

“Có chuyện gì vui vậy? Cười đến thế kia, kể cho ta nghe với xem nào.”

Hết chương 235.