Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 252: YÊU NỮ YÊU LIÊN



 

“Còn cần ngươi dạy bản mèo sao?”

Phì Phì đáp nhanh một câu, rồi liền lao ra khỏi phòng ngủ.

Biết Phì Phì đã đi làm, trong lòng Tô Ngữ mới thả lỏng đôi chút.

Đúng lúc ấy, thanh âm của Nhược Tà lại vang lên trong đầu nàng:

“Đều sắp xếp xong? Quả nhiên, ngươi không giống những người khác.”

“Câm miệng cho ta.”

Tô Ngữ lạnh lùng quát một tiếng. Quả nhiên, giọng nói kia lập tức biến mất, trong đầu nàng yên tĩnh trở lại.

Không thể trách nàng bực bội, bởi vì hết thảy căn bản đều là tai bay vạ gió. Cái tên Nhược Tà này, sao cứ đúng lúc lại xuất hiện? Mới ngày hôm qua vừa gặp, hôm nay lại lôi cả kẻ thù đến cửa.

Tô Ngữ còn chưa nghĩ ra được lý do nào hợp lý thì đã cảm giác bàn tay mình bị người khác nắm c.h.ặ.t. Nàng không cần nhìn cũng biết đó là Khương Kỳ.

Trở tay nắm lấy tay hắn, nàng bóp nhẹ hai cái, rồi dùng ngón trỏ viết vào lòng bàn tay hắn hai chữ: Yên tâm.

Khương Kỳ liếc sang, hơi gật đầu. Nàng biết hắn đã hiểu ý.

“Vút!”

“Vút!”

“Vút!”

Liên tiếp ba tiếng xé gió vang lên, bên người Vệ Nhất Lãng liền xuất hiện ba thân ảnh. Hai nam một nữ.

Người nữ kia dung mạo xinh đẹp yêu mị, son phấn diễm lệ, trang điểm lộ liễu đến mức khó coi.

Tô Ngữ nhớ đến lần đầu gặp Vân Song, đã thấy nàng kia có vài phần giống nữ t.ử phong trần. Thế nhưng, so với nữ nhân trước mặt này thì Vân Song quả thực còn quá mức thanh thuần.

“Khanh khách… Lãng Lãng à, ngươi gấp gáp gọi chúng ta đến làm gì vậy?”

Chưa thấy mặt đã nghe tiếng cười phóng đãng vang khắp không gian, lời nói lả lơi, khiến người nghe không khỏi cau mày.

Tô Ngữ cạn lời. Nữ nhân này, chẳng lẽ lúc nào cũng mong được nam nhân thương tiếc sao?

“Đồi phong bại tục.”

Lạc Tâm nhíu mày, khẽ buông một câu.

“Ô kìa, tiểu mỹ nhân này tính tình thật lớn.”

Mặc dù giọng Lạc Tâm nhỏ, nhưng nữ nhân kia nghe thấy rõ. Nàng ta không hề tức giận, ngược lại còn cười hì hì, nhưng rồi giọng điệu lập tức thay đổi:

“Có điều, ta lại không rõ, ta đắc tội gì với ngươi?”

“Yêu Liên, ngươi bớt làm người ta buồn nôn đi.”

Khanh Yên bước lên, lạnh giọng,

“Không ngờ trăm năm không gặp, ngươi lại càng thêm phóng đãng. Ta còn hiếu kỳ, sao ngươi chưa bị trục xuất khỏi sư môn? Chẳng lẽ… lấy lòng một vị sư thúc nào đó?”

Nghe đến đây, Yêu Liên định phản bác thì lại bị cắt ngang.

“Dù sao ngươi cũng may mắn được sư phụ truyền dạy. Chỉ cần lão còn ở một ngày, ngươi tất nhiên sẽ không bị trục xuất.”

“Ngươi biết thì tốt, không cần bịa đặt hủy hoại danh dự của ta.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Yêu Liên vuốt tóc, thong thả đáp.

“Danh dự?”

Khanh Yên cười lạnh.

“Ngươi mặc như vậy, sao không cởi sạch cho rồi? Có phải sẽ dễ hơn chút không?”

Nghe xong, Tô Ngữ nhịn không nổi bật cười thành tiếng.

Thực sự khó trách nàng. Trên người Yêu Liên chỉ khoác một tấm áo rộng, hông thắt đai trắng, cổ áo xẻ sâu lộ ra yếm đỏ thẫm bên trong. Vạt áo ngắn đến tận đùi, hai chân trắng nõn lộ ra trần trụi.

Cổ chân trái nàng ta còn vương một sợi xích bạc, móng chân sơn đỏ rực, không đi giày, cứ thế phiêu phù giữa không trung, cách mặt đất nửa thước.

Nếu không tận mắt thấy, lại chẳng phải ban ngày có nhiều người chứng kiến, Tô Ngữ thật sự sẽ tưởng đây là một nữ quỷ.

“Khanh Yên, ta còn tưởng ngươi trải qua kết cục ngày hôm nay sẽ biết thu miệng lưỡi lại. Không ngờ vẫn chua ngoa như cũ.”

Yêu Liên lạnh lùng.

“Đa tạ khen ngợi, tính ta vốn thế, chẳng cần ngươi phí công.”

Khanh Yên khẽ thở dài.

“Thật bi ai thay, một đại mỹ nhân xinh đẹp thế này, mà đến nay không người hỏi thăm.”

“Yêu yêu, cần gì phải phí lời với nàng ta. Bản lĩnh của nàng chỉ ở cái miệng, chúng ta đều biết rồi.”

Vệ Nhất Lãng xen vào, chậm rãi tiến đến ôm lấy Yêu Liên vào n.g.ự.c, tà mị cười:

“Chỉ cần chúng ta thích yêu yêu là đủ. Một nữ nhân chua ngoa, sao hiểu được yêu yêu tuyệt vời chỗ nào.”

Yêu Liên nghe vậy, dựa vào n.g.ự.c hắn cười duyên:

“Vậy mau g.i.ế.c nàng đi. Như thế, ta sẽ càng đối với ngươi tốt hơn.”

Giọng nói kiều mị như lời tình nhân thì thầm, nhưng chữ nào chữ nấy đều lộ sát khí.

“Đã là yêu yêu căn dặn, chúng ta tất nhiên sẽ thỏa mãn. Chỉ mong đến lúc đó, yêu yêu cũng giữ đúng hứa hẹn.”

Hai nam nhân phía sau tiến lên, ánh mắt tham lam quét khắp người Yêu Liên, nhưng vẫn dè chừng không dám vượt quá.

“Đó là đương nhiên. Ta lúc nào từng thất hứa?”

Yêu Liên ném cho họ một mị nhãn, yếm đỏ thấp thoáng càng khiến bọn chúng mặt đỏ, thở gấp.

“Yêu yêu yên tâm, chúng ta đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, tuyệt không để ngươi chờ lâu. Vệ Nhất Lãng, ngươi còn do dự gì nữa?”

Lời cuối cùng nói với Vệ Nhất Lãng, giọng lộ rõ sự gấp gáp và ghen tức.

Vệ Nhất Lãng cúi xuống hôn lên môi Yêu Liên một cái, sau đó thả nàng ra.

“Hiện tại mới biết nóng ruột sao? Nãy còn thong dong lắm cơ mà.”

Nói đoạn, thân ảnh hắn chợt lóe, trong nháy mắt đã đứng trước mặt Lạc Tâm.

“Ngươi vừa mới dám mắng yêu yêu? Chỉ là một con kiến hôi, còn dám sỉ nhục nàng? Hừ, để ta tiễn ngươi một đoạn đường.”

Dứt lời, Vệ Nhất Lãng liền vung tay, đ.á.n.h thẳng xuống đỉnh đầu Lạc Tâm.

---

HẾT CHƯƠNG 253.