Nhược Tà sững người một giây rồi đập bàn điên cuồng. Bị cả bàn người xung quanh lườm oán trách, hắn liền đổi thành đ.ấ.m n.g.ự.c mình.
Cả người hắn lúc này trông như hóa thành một khối oán niệm sống sượng.
“Ngươi vì sao? Vì sao không chịu? Chẳng lẽ cảm thấy ta không xứng? Hay thấy ta còn trẻ, không hợp tiêu chuẩn bái sư của ngươi?”
Nói đến đây, mắt Nhược Tà bỗng sáng lên:
“Ta hiểu rồi, nhất định là vì cái này. Nếu là nguyên nhân đó thì ngươi cứ nói sớm! Vì một đệ t.ử như ngươi ngay cả gương mặt này ta cũng có thể bỏ!”
Khanh Yên ở bên cạnh đã dậm chân đến nỗi muốn nổ tung. Nghe hắn nói thế, nàng liền nhào tới định bịt miệng hắn. Nhưng đáng tiếc động tác vẫn chậm một bước.
Chỉ thấy khi tay nàng vừa vươn tới, Nhược Tà đã mấp máy môi nói vài câu gì đó. Nhưng giọng quá nhỏ mọi người đều không nghe rõ hắn nói gì.
Ban đầu ai cũng nghĩ không nghe thì thôi chẳng có gì đáng tiếc. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo lại khiến cả đám hoảng sợ.
Da mặt Nhược Tà vốn trắng mịn, thoáng chốc nhăn nhúm như củ cải khô héo. Đôi mắt vốn sáng rực, giờ tối mờ vô thần, khóe mắt chảy xệ, nhìn vô cùng khó chịu.
Nếu có một ngày, ngay trước mặt ngươi, một mỹ nam chỉ trong mấy giây liền biến thành một ông lão tuổi xế chiều, ngươi mới hiểu được tâm trạng của Tô Ngữ và những người còn lại lúc này.
Hơn nữa, đây còn là hắn cố tình biến thành thế, chứ không phải do tuổi tác hay bệnh tật.
Cảnh tượng ấy thật sự không có từ nào hình dung nổi.
Mọi người ngây ngốc tại chỗ không biết phải nói gì. Trái lại, Nhược Tà lại vô cùng hưng phấn.
“Thế nào? Khương Kỳ, bộ dạng này của ta chẳng phải rất hợp với tiêu chuẩn bái sư của ngươi sao? Rõ ràng là một lão nhân đức cao vọng trọng, đủ tư cách làm gương cho hậu bối, đúng không?”
Hắn vừa nói vừa sờ lớp nếp nhăn chằng chịt trên mặt, giọng đầy phấn khích.
Lúc này Tô Ngữ mới để ý: ngoại trừ gương mặt, những chỗ khác của Nhược Tà – cổ, tóc, tay, thậm chí giọng nói đều không thay đổi.
Nói cách khác, giờ đây hắn chẳng khác nào một thanh niên đeo mặt nạ ông lão.
Đức cao vọng trọng gì chứ, gương mẫu gì chứ, tất cả chỉ là trò hề.
Nhìn hắn bây giờ, người ta chỉ thấy nực cười.
Sau này, chuyện này trở thành vết nhơ lớn nhất trong đời Nhược Tà, là điều hắn không bao giờ muốn nhắc lại. Còn trong mắt Tô Ngữ và mọi người thì đây là chuyện cười cả đời.
Nhược Tà lúc này lại tưởng mọi người bị chấn động bởi “thần thái” của mình, nên càng đắc ý, cười ha hả.
Tiếng cười lanh lảnh vang khắp phòng, hòa với gương mặt già nua méo mó kia, trông chẳng khác nào một bông hoa cúc già nở toang, vừa buồn cười vừa kỳ dị.
Cuối cùng, Tô Ngữ không nhịn nổi bật cười ha hả.
Tiếng cười của nàng kéo theo Lục Du Kỳ, Thủy Minh và mọi người cùng ôm bụng cười lăn lộn.
Lạc Tâm càng buồn cười hơn, chỉ cố nén lại một chút rồi nói:
“Vì sao trước đây chúng ta còn phải gọi hắn là quốc sư? Trước kia ta còn kính trọng hắn lắm. Giờ thì…”
“Giờ thì sao?”
Tô Ngữ phụ họa.
“Giờ thì hắn chẳng khác nào một truyện cười, còn gì nữa.”
Lạc Tâm vừa dứt lời liền gục xuống bàn cười đến run vai.
Nhìn nàng vùi đầu xuống bàn, vai run lên từng chập nếu không nghe thấy tiếng cười thì người ta còn tưởng nàng khóc.
“Các ngươi cười cái gì chứ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhược Tà vô tội nhìn quanh
“Có gì buồn cười đâu?”
Khanh Yên đỡ trán bất lực. Đúng là cảnh tượng nàng không muốn thấy nhất, cuối cùng vẫn xảy ra.
Dù nàng cố nén, nhưng cũng không thể nhịn nổi. Nhược Tà lúc này thật sự quá nực cười.
“Ngươi là khỉ phái tới sao?”
Tô Ngữ lau nước mắt, giọng run rẩy hỏi.
“Khỉ nào có bản lĩnh lớn như vậy mà sai khiến ta?”
Nhược Tà hùng hồn đáp, tản ra khí thế mơ hồ, cứ như Tô Ngữ hỏi một câu ngớ ngẩn.
Hắn nào hay biết, chỉ một câu đó đã khiến Khương Kỳ cười đến suýt rụng cả răng hàm.
Đúng lúc này, Hà Phương cùng Hứa thị, Chu thị bưng thức ăn đi vào. Vừa vào cửa đã thấy cả đám cười nghiêng ngả, các nàng vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra.
Nhược Tà quay lưng về phía cửa, nên khi Hà Phương bước đến gần bày cháo, nàng không thấy mặt hắn. Chỉ thấy hắn đứng đấy nên cũng không nghĩ nhiều.
Đến khi bưng cháo tới trước mặt hắn, Hà Phương vô thức ngẩng đầu, miệng còn cười nói:
“Nhược đại gia, mời dùng…”
Nhưng lời chưa ra hết, khuôn mặt nàng đã cứng lại, câu nói nghẹn trong cổ không thốt nổi.
“Cái kia, Hà Phương, ngươi đi xuống đi. Đừng nói lung tung, Nhược đại gia chỉ đang đùa với chúng ta, cố ý hóa trang như thế.”
Tô Ngữ vội vã giải thích, sợ tiểu cô nương bị dọa hoặc lỡ miệng loan tin ra ngoài.
“Vâng, ta biết. Nhưng mà… Nhược đại gia hóa trang thật giống, chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?”
Nhược Tà nghe thấy nàng khen mình hóa trang giống thì lập tức phấn khởi, cảm thấy cuối cùng cũng có người biết nhìn hàng.
“Chỉ là… nếu tóc, cổ, tay và giọng nói của ngài cũng thay đổi được, thì càng giống thật hơn.”
Hà Phương thành thật nói.
Dù có hơi mạo phạm, nhưng mọi người cũng chẳng để tâm. Chỉ cần không phải lời đại bất kính, thì cũng chấp nhận được.
“Được rồi, Nhược đại gia nghe rồi, nhất định sẽ khiêm tốn tiếp thu góp ý của ngươi. Ngươi đi xuống ăn cơm đi.”
Tô Ngữ cười cười nói, cố xua Hà Phương ra ngoài.
Hà Phương nhìn Nhược Tà đứng đờ ra không phản ứng, tưởng hắn tức giận, trong lòng lo lắng. Nhưng nghe Tô Ngữ nói thế nàng yên tâm hơn, hành lễ xong liền lui xuống.
“Chẳng lẽ… chỉ có mặt ta thay đổi sao?”
Một lúc sau, Nhược Tà mới ngơ ngác hỏi.
“Ngươi không biết thật sao?”
Tô Ngữ kinh ngạc. Nàng cứ tưởng hắn cố ý.
“Ta nào có biết! Ta tưởng cả người ta biến hóa chứ…”
Nhược Tà như phát điên, gào lên trong tuyệt vọng.
---
Hết chương 268.