“Tiểu Ngôn, đệ đi chậm một chút!”
Tô Ngữ thấy bóng dáng Tô Ngôn vụt qua trước mắt, vô thức cất tiếng gọi.
Thế nhưng lúc này trong lòng Tô Ngôn chỉ nghĩ đến mấy ngày nay ở trường, cùng với vị tiên sinh bề ngoài nghiêm khắc nhưng thực ra rất quan tâm học trò. Vì thế, cậu không dừng lại dù nghe tiếng chị gọi.
Thấy gọi không được, Tô Ngữ đành vội vã đuổi theo. Khương Kỳ cũng bước nhanh theo sát hai tỷ đệ.
Đi ngang qua từng dãy nhà, Tô Ngữ vừa nhìn vừa thấy lo lắng thêm. Bởi vì trong những căn nhà ấy, người thì không thấy đâu, nhưng đồ đạc bên trong bừa bộn, đủ để nhận ra lúc họ chạy đi vội vã, hốt hoảng đến thế nào.
Điều khiến nàng lo nhất chính là không biết liệu có gia đình nào chưa kịp chạy thoát. Trong đống phế tích lẫn tuyết dày này, rốt cuộc còn ai đang giãy giụa trong tuyệt vọng hay không?
Tiếc rằng đây không phải kiếp trước, không có quân đội ứng cứu kịp thời khi thiên tai ập đến. Cũng chẳng phải thế giới hiện đại, chỉ cần cầu cứu là có cứu viện bốn phương tám hướng.
Nơi này lạc hậu quá mức. Đợi báo cáo t.h.ả.m họa đến được triều đình, rồi triều đình phái người tới cứu, e rằng đã có biết bao nhiêu sinh mạng mất đi.
Dọc đường suy nghĩ miên man, bước chân Tô Ngữ cũng chậm lại. Khi đến trước cửa học đường, nàng thấy Khương Kỳ và Tô Ngôn đang đứng gọi cửa.
Hai người đã gọi khá lâu, nhưng bên trong vẫn chẳng có ai đáp lại.
Đợi thêm một lúc nữa vẫn không thấy động tĩnh, Tô Ngữ bắt đầu sốt ruột, toan tháo giày trượt tuyết, định dùng sức đá tung cửa.
Thấy vậy, Tô Ngôn vội chạy lại định ngăn tỷ tỷ. Nhưng chưa kịp, cửa từ bên trong đã mở ra.
“Ôi, Tiểu Ngôn tới rồi à?”
Người mở cửa thấy Tô Ngôn thì nhẹ nhõm sau đó mới cười chào.
Tô Ngữ nhìn sang, phát hiện người này tuổi tác xấp xỉ Tô Ngôn, sắc mặt mệt mỏi, y phục cũng nhăn nhúm lấm lem.
“Văn Sinh ca, học đường thế nào rồi? Còn nhà…”
Tô Ngôn lo lắng hỏi, nhưng lời chưa dám nói hết, như sợ nghe phải đáp án chẳng mong muốn.
“Học đường thì vẫn ổn. Dù sao mỗi năm cũng tu sửa lại, chỉ là có hai gian ký túc xá sau trường bị sập mái trong đêm qua.”
Văn Sinh đáp.
“Có ai trong đó không?”
Tô Ngôn vội vàng hỏi.
“Không. Vốn dĩ học sinh ở đây cũng ít, hai gian đó không có ai ở. May mà vậy, chẳng ai bị thương.”
Nghe xong, Tô Ngôn thở phào vỗ n.g.ự.c:
“May quá, ta lo lắng muốn c.h.ế.t.”
“Thôi, vào đi đã trên người các ngươi dính đầy tuyết rồi.”
Văn Sinh mời cả ba vào trong.
Họ tháo giày trượt tuyết để ngoài, theo Văn Sinh đi vào học đường.
Vào bên trong, nhờ có hành lang nên vẫn còn chỗ đứng khô ráo. Nếu không, ngay việc mở cửa thôi cũng là vấn đề lớn.
Đi đến trước cửa phòng học của Tô Ngôn, bốn người mới dừng lại. Văn Sinh vừa giúp phủi tuyết trên người Tô Ngôn, vừa nói:
“Thầy đã bảo, tuyết lớn thế này ra ngoài rất khó khăn, huống chi đi học. Chúng ta cũng không định mở cửa trường hôm nay. Ai ngờ đệ lại tới thật.”
“Ta lo lắng cho trường, sợ có chuyện gì xảy ra nên nhất định phải đến xem.”
Tô Ngôn giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ừ, đệ có tấm lòng như vậy, thật tốt.”
Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm ổn vang lên. Tô Ngữ và Khương Kỳ quay sang thì thấy một vị trung niên bước ra.
“Thưa thầy!”
Tô Ngôn nhanh ch.óng chào, ánh mắt đầy kính trọng.
Nghe đệ đệ gọi, Tô Ngữ cũng lập tức mỉm cười chào theo:
“Phu t.ử, xin chào.”
“À, thì ra là cả tỷ tỷ và tỷ phu cũng đi cùng à?”
Phu t.ử vừa như tự nhủ, vừa như dò hỏi.
“Vì tuyết lớn quá, ta sợ Tiểu Ngôn đi không an toàn, cũng lo cho học đường, nên mới theo cùng đến xem.”
Tô Ngữ cười đáp.
Thầy nghe xong, gật gù mỉm cười, trong lòng cũng có phần an ủi. Dù vì lý do gì ít nhất các nàng cũng đến.
Trong lúc mọi người còn đang nói chuyện, chợt nghe tiếng ồn ào vội vã vang lên từ xa.
Người vừa chạy đến là Vương Trụ Tử.
“Trụ T.ử ca, huynh cũng đến rồi?”
Tô Ngôn vui mừng gọi.
“À, Tiểu Ngôn cũng ở đây?”
Vương Trụ T.ử thoáng ngạc nhiên.
“Ừ, đệ đi cùng tỷ và tỷ phu vừa tới.”
Nói rồi, Tô Ngôn chỉ sang Tô Ngữ và Khương Kỳ.
Vương Trụ T.ử lập tức chào:
“Tô Ngữ tỷ, Khương Kỳ ca.”
Sau đó quay sang thầy, thở phào:
“May mà học đường không sao, ta yên tâm rồi.”
Lúc này, Tô Ngữ mới để ý quần áo nửa người dưới của Vương Trụ T.ử ướt sũng, dính đầy tuyết, thậm chí có chỗ đã tan ra lạnh buốt.
“Trụ T.ử ca, tuyết dày thế này huynh đi kiểu gì vậy? Còn nhà huynh thế nào rồi?”
Tô Ngôn lo lắng hỏi.
“Ta… ta đi bộ tới thôi, dính chút tuyết cũng chẳng sao. Nhà thì không vấn đề gì cả. Hồi thu nương ta mới sửa sang lại mái nhà, nên lần này cũng không hỏng hóc gì.”
Nghe vậy, Tô Ngữ mới yên tâm, trong lòng thầm mừng vì nhà Ngô thị và Dương thị vẫn ổn.
Nàng từng thấy không ít mái nhà đổ sập, lòng đã nặng trĩu. Nhưng với người quen thân như thế, nếu có chuyện chắc hẳn nàng sẽ khó chấp nhận nổi.
Quả thật, con người trong hoạn nạn thường nghĩ đến người thân trước, rồi mới có sức lo cho người khác.
“Vậy còn Vân…”
“Trong nhà hắn cũng không sao. Ta gặp hắn trên đường, đã bảo cậu ấy về đi. Dù sao hôm nay chắc chắn không học được, ta đến xem một mình là đủ, không cần ai khác vất vả thêm.”
---
Hết chương 290.