"Ngươi quả thật lanh lợi, vừa mới thấy tuyết rơi lớn đã có thứ này. Chẳng lẽ trước đó đã nghĩ kỹ rồi?"
Ngô thị hỏi.
Tô Ngữ nghe vậy liền vỗ tay tán thưởng. Ai nói người xưa, nhất là dân quê đều chất phác, ý nghĩ đơn giản chứ? Ngô thị chẳng phải chỉ thoáng cái đã đoán ra sao?
"Đúng thế, vốn là sớm đã chuẩn bị. Ta luôn nghĩ khi tuyết rơi liệu có thứ gì thay cho đi bộ để bớt hao sức. Nghĩ ngợi mãi mới làm ra được cái này."
Tuy không phải lời thật, nhưng Tô Ngữ nói mặt không đổi sắc, lý lẽ rõ ràng khiến Ngô thị gật gù.
Sau khi hàn huyên dăm ba câu, Tô Ngữ bỗng nghiêm mặt, nói:
"Thẩm, ta muốn cùng người bàn một chuyện."
"Chuyện gì mà trông ngươi nghiêm túc thế?"
Ngô thị thấy vẻ mặt của nàng thì cũng trở nên trịnh trọng.
"Thẩm thấy trận tuyết này thế nào?"
Tô Ngữ không nói thẳng, trước tiên hỏi ý của Ngô thị.
Ngô thị ngẫm nghĩ một hồi mới đáp:
"Ta cũng cảm thấy có chỗ khác thường. Nửa đời người rồi, đây là lần đầu tiên thấy tuyết lớn như vậy."
"Đúng vậy, tuyết này thực sự bất thường. Lúc này mới chỉ bắt đầu nên chưa rõ nhưng nếu tuyết rơi liên tục, chỉ sợ cuộc sống sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều."
Ngô thị thoáng sững sờ, chưa hiểu hết ý. Trong lòng bà nghĩ mùa đông thì tuyết rơi nhiều lắm là không ra ngoài được, vậy thôi.
Tô Ngữ nhìn ra, liền nói thẳng:
"Nếu chỉ rơi vài ngày thì không sao. Nhưng nếu kéo dài nửa tháng, một tháng, thậm chí lâu hơn thì sao? Cửa bị tuyết vùi lấp cũng chẳng hề gì, nhưng nếu tuyết chất dày đè sập mái nhà, mấy nhà bình thường có mấy ai chịu nổi? Đến lúc ấy nhà cửa hư hại không kể, lương thực cũng chẳng còn, mọi người vừa đói vừa rét, dễ sinh ra chuyện gì nhất?"
Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp:
"Nếu khi đó có người ngã bệnh, lại không dễ cứu chữa thì hậu quả sẽ thế nào?"
Từng lời liên tiếp khiến Ngô thị giật mình.
Đúng vậy, tại sao bà chưa từng nghĩ tới? Chẳng qua bởi từ trước đến nay chưa xảy ra chuyện như vậy, nên bà vô thức cho rằng đây chỉ là một trận tuyết lớn hơi khác thường mà thôi.
"Vậy ý của tiểu Ngữ là gì?"
Ngô thị hỏi.
"Ta chỉ là một nha đầu mười mấy tuổi, có thể đưa ra ý kiến gì hay đâu. Dù có nói thì cũng chưa chắc ai tin."
Tô Ngữ nhún vai, vẻ bất đắc dĩ.
Sau đó nàng nói tiếp:
"Ta chỉ muốn nhắc thẩm , nhân lúc bây giờ còn chưa nguy hãy sắm thêm chút lương thực, ít áo bông, để trong nhà cho chắc."
"Nghe Trụ T.ử nói, nhà này mới tu sửa lại phải không?"
Thấy Ngô thị vẫn lặng im, Tô Ngữ lại gợi chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đúng vậy. Năm nay bán dưa hấu cũng lời chút bạc, mà nhà cũ quá rồi nên ta gọi người sửa sang lại."
Ngô thị vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn mái nhà, trong lòng dâng lên niềm vui thầm. May mà lúc ấy không tiếc bạc nếu không giờ e rằng cũng bị tuyết đè sập như bao nhà khác rồi.
"Cho nên Thẩm hãy nghe ta, mua thêm ít lương thực, ít áo bông để sẵn. Chắc chắn sẽ có ích. Dù lần này không dùng thì sau này cũng chẳng uổng phí."
Tô Ngữ kiên nhẫn khuyên.
Quả thật, trong thôn nhà nào cũng có lương thực. Hằng năm thu hoạch xong đều giữ lại phần ăn cho cả nhà suốt năm, chỉ dư mới đem bán.
Nông dân lấy ruộng làm gốc, mấy ai đi mua gạo ăn. Lúa nhà mình bán đi giá rẻ, mua lại thì đắt, chênh lệch chẳng nhỏ, trừ khi bất đắc dĩ chẳng ai làm vậy.
Vậy mà Tô Ngữ cứ dặn đi dặn lại phải mua thêm, khiến Ngô thị cũng dần để tâm.
Thấy bà đã nghe lọt tai, Tô Ngữ mới yên lòng. Nàng chẳng muốn lỡ đâu có chuyện, Ngô thị lại thiếu gạo mà khốn khổ.
Khi hai người từ trong phòng đi ra, trời đã xế trưa. Bên ngoài tuyết vẫn rơi từng mảng lớn nhìn chẳng phân biệt nổi ngày hay đêm.
Không thấy Khương Kỳ và mấy người kia trong sân, chỉ loáng thoáng ngoài cửa nghe tiếng Tô Ngôn.
"Chắc là đang đùa ván trượt tuyết."
Tô Ngữ cười nói với Ngô thị.
Ngô thị cũng tò mò muốn xem thử bèn theo nàng ra ngoài.
Từ cửa phòng đến cổng viện chỉ chừng hơn mười trượng, vậy mà tóc hai người đã trắng xoá một lớp tuyết. Đủ biết tuyết rơi dày đến thế nào. Nếu đi xa hơn chút nữa, e là chẳng còn nhìn rõ đường.
"Tuyết sao lại rơi lớn thế này?"
Tô Ngữ lẩm bẩm.
Nàng vốn chỉ nói khẽ nhưng Ngô thị bên cạnh nghe thấy cũng phụ họa:
"Đúng vậy, buổi sáng còn tưởng sắp tạnh rồi."
Nói đến đây, bà lại nhớ những lời Tô Ngữ vừa dặn, càng thêm để tâm. Bà nghĩ thầm, đợi tuyết ngớt nhất định phải ra trấn mua thêm ít gạo dự phòng.
Nhưng nghĩ đến đường xá, bà lại lo lắng. Bản thân đi bộ đã khó, làm sao vác nổi gạo về?
Đang nghĩ ngợi, hai người đã bước ra đến cổng.
Tô Ngữ đảo mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy mấy bóng người ở phía bên trái. Dù không rõ mặt mũi vì tuyết dày, nàng cũng nhận ra đó là Khương Kỳ và bọn họ.
Chỉ là, sao lại đứng ngay trước cửa nhà Tô An?
Trong lòng Tô Ngữ dấy lên nghi hoặc, Ngô thị cũng thấy lạ cả hai liền nhanh chân bước lại gần.
Khi đến nơi, Tô Ngữ mới nhìn rõ: trước mặt Tô Ngôn, Khương Kỳ và Vương Trụ T.ử là hai thiếu niên cùng tuổi, dáng dấp không khác mấy. Nàng thoáng ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra.
Ở trước cửa nhà Tô An, ngoài Tô Văn và Tô Vũ thì còn ai vào đây nữa?
"Tô Ngôn, ngươi để chúng ta chơi một lát được không? Nếu ngươi chịu cho chúng ta mượn, ta sẽ bảo cha đón ngươi về. Chẳng lẽ ngươi không muốn về nhà sao?"
Tô Ngữ còn chưa kịp hỏi rõ chuyện gì, đã nghe Tô Văn tuôn một tràng dài như thế.
---
Hết chương 292.