Nhược Tà hừ một tiếng, trong lòng nghĩ hắn rộng lượng, không thèm chấp nhặt với bọn họ.Chỉ là, vẫn còn hơi không phục.
“Ta trẻ tuổi, mới có thể chứng minh ta - quốc sư, quả thật có bản lĩnh.”
Tô Ngữ nghe vậy, cũng gật đầu tán đồng.
“Nói không sai, đây quả là cách chứng minh rất tốt.”
“Thật sao? Ngươi cũng cảm thấy vậy?”
Nhược Tà cao hứng hỏi lại.
“Đúng thế. Đường đường quốc sư, lẽ nào không có năng lực nhất định? Nếu không thì làm sao khiến người khác tâm phục mà gửi thư cầu viện?”
Tô Ngữ đáp rất chân thành.
“Vậy thì cứ thế quyết định. Ngày mai chúng ta đi thôi.”
Nhược Tà kết thúc, dứt khoát vỗ tay.
Đúng lúc này, Lục Du Kỳ cùng Khanh Yên đi tới.
“Thương lượng xong chưa? Nếu xong rồi thì ăn cơm thôi.”
Vừa dứt lời, Hà Phương đã dẫn người bưng thức ăn vào.
Mọi người thấy vậy cũng thôi, không bàn thêm nữa, cùng nhau ngồi xuống bên bàn bắt đầu dùng bữa tối.
---
Sáng sớm ngày hôm sau.
Tô Ngữ vừa mới tỉnh giấc đã nghe bên ngoài ồn ào. Quay sang nhìn, thấy Khương Kỳ không còn ở trong phòng, chỉ có ba đứa nhỏ vẫn đang ngủ say.
Nàng vén góc rèm cửa sổ nhìn ra, thấy Khương Kỳ cùng vài người đứng ở đầu hành lang, đang nói chuyện gì đó. Vì khoảng cách xa, tiếng họ lại nhỏ, dù thính lực của nàng tốt cũng không nghe rõ.
Tô Ngữ chỉ liếc nhìn một lúc rồi buông rèm xuống, nhẹ tay bước xuống giường đi rửa mặt.
Nhưng khi trở lại thì ba đứa nhỏ đã ngồi ngay ngắn, chờ nàng từ lâu.
Mỗi buổi sáng đều là lúc khiến nàng lo lắng nhất. Bởi bọn nhỏ càng lớn, càng hiếu động, chưa phân biệt được điều gì nên làm, điều gì không. Thấy cái gì mới mẻ cũng muốn thử. Nếu lơ là một chút là có thể xảy ra chuyện.
Bình thường, nàng và Khương Kỳ thay nhau rửa mặt, chỉ sợ vừa sơ sẩy thì ba đứa nhỏ gặp nguy hiểm. Hôm nay chỉ có mình nàng, tất nhiên càng thêm sốt ruột.
Về phần vì sao không để v.ú em tới sớm giúp, cũng bởi nàng có suy nghĩ riêng. Ban ngày bọn nhỏ đã ở với v.ú em và nha hoàn nhiều rồi, nên buổi sáng và buổi tối nàng muốn tự tay chăm sóc, để tình cảm giữa mẫu thân và con gắn bó thân thiết hơn.
Kiếp trước từng đọc tiểu thuyết, xem phim cổ trang, nàng thấy cha mẹ ở đó thường ít gần gũi con cái, lễ nghi ràng buộc khiến tình cảm trở nên xa cách. Đời này, nàng không có cha mẹ chồng hay thân tộc can thiệp, đương nhiên phải sống theo ý mình.
Tô Ngữ vừa mặc xong y phục cho ba đứa nhỏ, thì Khương Kỳ bước vào.
“Các nàng đang bàn chuyện gì vậy?”
Tô Ngữ cúi đầu tiếp tục chỉnh y phục cho Kiều Kiều, không cần nhìn cũng biết là ai, thuận miệng hỏi lại.
“Không có gì. Tiểu Ngôn đòi đi theo, ta không đồng ý.”
Khương Kỳ vừa nói vừa bước vào phòng rửa.
Lúc trở ra, trong tay hắn cầm ba chiếc khăn mặt còn nóng, đưa một chiếc cho Tô Ngữ. Hai người cùng nhau lau mặt cho bọn nhỏ.
“Tiểu Ngôn muốn đi? Đi làm gì vậy?”
Tô Ngữ thấy lạ. Hôm qua thương lượng, Tiểu Ngôn có nói gì đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hắn bảo muốn đi rèn luyện cùng nhưng hôm nay là ngày đầu tiên, không biết sẽ gặp chuyện gì. Ta không đồng ý.”
Khương Kỳ nói xong, nhận khăn từ tay Tô Ngữ rồi lại quay vào phòng rửa.
Tô Ngữ nghĩ một chút, cũng thấy hợp lý.
“Ừ, quả thật, cứ chờ hôm nay bọn họ về, nghe tình hình rồi hãy tính.”
---
Một ngày trôi qua, nhanh cũng nhanh, chậm cũng chậm.
Đến tối, trời đã sẫm đen mà vẫn chưa thấy Nhược Tà cùng mọi người trở về.
Lạc Tâm lo lắng, đi đi lại lại dưới hiên, rồi quyết định bước ra ngoài.
Tô Ngữ thấy vậy vội giữ nàng lại:
“Tỷ tỷ, tỷ định đi đâu?”
“Đã muộn thế này mà họ chưa về, ta không yên lòng, muốn ra ngoài tìm.”
Lạc Tâm đáp.
Tô Ngữ hiểu nàng lo cho Thủy Minh, nhưng giờ họ không rõ đi đâu, tìm sao dễ?
“Tỷ tỷ, trời đã tối. Nếu Thủy Minh biết tỷ tự mình đi tìm, chắc chắn càng lo lắng. Vạn nhất tỷ vừa đi thì hắn lại về, chẳng phải lỡ mất nhau sao?”
Nghe vậy, Lạc Tâm dừng bước, do dự một lúc rồi thở dài:
“Vậy ta chờ thêm. Nhưng muội à, ta thật sự lo lắng. Dù sao thân phận của hắn…”
Tô Ngữ gật đầu, nàng hiểu rất rõ. Thủy Minh thân phận đặc biệt, nếu bị triều đình phát hiện, e rằng có kẻ ham công sẽ g.i.ế.c hắn trước rồi bẩm báo lên trên.
“Để ta đi xem. Các ngươi ở nhà chờ.”
Khương Kỳ thở dài, bước đi.
Nhìn bóng hắn khuất dần, Lạc Tâm cũng bớt lo hơn một chút.
Thế nhưng nửa canh giờ trôi qua, trời đã tối hẳn mà vẫn không ai trở về.
Lạc Tâm không chờ nổi nữa, nói:
“Dung nhi nhờ muội trông chốc lát, ta đi tìm xem.”
Nói xong, nàng vội vàng ra cửa.
Tô Ngữ nhìn theo bóng nàng, cũng không yên tâm. Dù Lạc Tâm có chút võ công tự vệ, nhưng tính tình mềm yếu, rất dễ bị lừa.
“Nhìn bọn nhỏ cho ta.”
Tô Ngữ chỉ kịp dặn một câu, rồi lập tức đuổi theo. Vừa đến cửa đã nghe Hà Phương đáp lời sau lưng, đủ thấy nàng đi nhanh thế nào.
Nhưng ra đến chính môn vẫn không thấy bóng Lạc Tâm đâu.
Tô Ngữ thở dài: quả thật nàng ấy quá nóng ruột. Không nghĩ nhiều, nàng tăng tốc bước đi, chẳng mấy chốc đã tới cửa lớn.
Chưa kịp ra ngoài, đã nghe tiếng ồn ào vọng tới.
Giữa đám người, có tiếng Lạc Tâm.
Lúc này nàng mới yên tâm hơn, bước chậm lại, rồi nhìn thấy ở ngoài cửa cách hơn mười trượng, có chừng mười mấy người đang đứng, tranh cãi ầm ĩ.
---
Hết chương 324.