Nhược Tà lần này quả thật không còn lời nào để phản bác, chỉ thở dài, vẻ mặt đầy sự hối hận:
"Ta đúng là tay tiện."
Khanh Yên lạnh lùng nói:
"Chàng đừng tưởng như vậy thì ta sẽ dễ dàng bỏ qua cho chàng."
Nhược Tà ngẩng đầu nhìn nàng, ngây ra một lát rồi mới lên tiếng:
"Yên nhi, vậy thế nào nàng mới chịu tha thứ cho ta a?"
Khanh Yên khoanh tay trước n.g.ự.c, nghiêng người tựa vào ghế, thản nhiên đáp:
"Chàng trước tiên nói rõ, chàng đã cứu người kia như thế nào."
Lục Du Kỳ lập tức đứng dậy, giành nói:
"Ta nói, ta nói."
Nhược Tà hối hận đến mức ruột gan đều xanh cả lại, thấy Lục Du Kỳ xung phong, hắn cũng không ngăn cản.
Tô Ngữ nhìn dáng vẻ của hắn, trong lòng nghĩ: nếu cho hắn biết trước sẽ thành thế này, đoán chừng hắn thà c.h.é.m đứt tay cũng sẽ không đi cứu người.
Lục Du Kỳ ngồi ngay ngắn xuống, nhìn quanh một lượt mọi người trong phòng rồi bắt đầu kể lại chuyện lúc trước.
Thì ra, đoàn người bọn họ ban đầu đi sang ngôi làng sát vách không xa.
Người đi trước chính là thôn trưởng, thương lượng xong rồi làm đăng ký, phân phát lương thực cùng đồ đạc.
Vì người đông, đợi mọi việc xong xuôi thì trời cũng đã nhá nhem tối. Nhưng vì không xa lắm nên bọn họ cũng không quá vội, chậm rãi quay về.
Nào ngờ đi nửa đường thì đột nhiên thấy từ trên trời rơi xuống một chấm đen.
Ban đầu, ai cũng không để ý. Nhưng khi chấm đen ấy sắp rơi xuống tuyết, Nhược Tà nhìn rõ đó là một người, liền vô thức phi thân tới đón lấy.
Người kia, chính là Lâm San.
Được Nhược Tà đỡ xuống đất, nàng ta ban đầu còn choáng váng, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo lại.
Sau đó còn đi quanh Nhược Tà mấy vòng, trên mặt tràn đầy kinh ngạc và không dám tin.
Tô Ngữ nghi hoặc hỏi:
"Vậy các ngươi cứ để nàng ta đi là được rồi, mang về làm gì?"
Khanh Yên lạnh nhạt đáp:
"Hẳn là thấy dáng dấp người ta xinh đẹp, không nỡ buông tay đi."
Nàng không gọi đích danh, cũng chẳng nhìn Nhược Tà nhưng ai cũng hiểu rõ lời ấy nhắm thẳng vào hắn.
Dù sao, người cứu là Nhược Tà.
Tô Ngữ liếc nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn khó coi như mắc táo bón, trong lòng nhịn cười không nổi.
Nàng lại hỏi:
"Hai người các ngươi sao không đi cứu?"
Người nàng hỏi chính là Lục Du Kỳ và Thủy Minh.
Thủy Minh khẽ mím môi, đáp:
"Tốc độ không nhanh bằng hắn."
Vừa dứt lời, hắn lập tức cảm giác có ánh mắt khóa c.h.ặ.t mình. Quay đầu nhìn, quả nhiên thấy Lạc Tâm như cười như không, ánh mắt nhìn mình chằm chằm.
Tô Ngữ quay sang Lục Du Kỳ:
"Ngươi thì sao?"
Lục Du Kỳ nhún vai bất đắc dĩ:
"Ta vốn không có bản lĩnh đó a. Ngay cả khai quan quyết ta còn chưa chắc, lấy gì mà bay qua cứu người? Cho nên ta không động."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý do này nghe thì đầy đủ, nhưng Tô Ngữ nhìn nét mặt hắn, lại cảm thấy cho dù hắn thật sự có năng lực, hắn cũng sẽ không đi cứu.
Đừng hỏi vì sao, chỉ là trực giác.
Có người bề ngoài rất nhiệt tình nhưng trong lòng lạnh lẽo như băng, ngươi có c.h.ế.t ngay trước mặt, hắn cũng sẽ không nhúc nhích.
Mà Lục Du Kỳ, chính là loại người như vậy.
Nghĩ thế, Tô Ngữ lại âm thầm vui mừng, may mà bọn họ đều đã bước vào trong lòng hắn, nếu không, hôm nay chắc chắn chẳng thể ngồi cùng một chỗ như thế này.
Nàng hỏi tiếp:
"Vậy tại sao không thả nàng ta đi?"
Lục Du Kỳ cười khổ:
"Khi ấy bảo nàng ta đi, nàng lại nói lạnh, vùng đất hoang vu không biết đường, bảo chúng ta đưa đến quan đạo. Kết quả đến nơi rồi mà nàng vẫn không chịu đi, chúng ta mặc kệ, nàng liền theo sau, theo tới tận cửa lớn. Rồi… khụ khụ… liền kéo tay áo Nhược Tà không buông. Sau đó các ngươi xuất hiện."
Lời vừa dứt, Nhược Tà lập tức phóng cho hắn một ánh mắt như d.a.o.
Mọi người đều hiểu, trước đó Lâm San chắc chắn đã ôm c.h.ặ.t lấy Nhược Tà.
Khanh Yên lúc này mặt đầy sát khí, không còn vẻ lạnh lùng kiềm chế nữa.
"Ta có thể đi g.i.ế.c nàng ta không?"
Mọi người: "…"
Tô Ngữ thật sự rất muốn nói: Ngươi đi đi.
Nhưng Thủy Minh liền lên tiếng:
"Dù sao cũng là một mạng người, nàng ta cũng chưa làm gì quá đáng. Lần này bỏ qua đi. Nếu sau này còn dây dưa không dứt, lúc đó ngươi muốn làm gì ta cũng sẽ không ngăn."
Lời đã nói đến mức này, Khanh Yên dẫu có giận thế nào cũng không thể làm mất mặt hắn. Cuối cùng chỉ đành trừng Nhược Tà một cái không nói thêm gì nữa.
Tô Ngữ nhìn qua nhìn lại giữa hai người, trong lòng thầm nghĩ: Khanh Yên chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Nhược Tà dễ dàng như vậy.
Nếu bây giờ có mì ăn liền và bàn phím gì đó, thì Nhược Tà tối nay chỉ có thể quỳ ngủ.
Nhưng Tô Ngữ đã đ.á.n.h giá thấp Khanh Yên.
Cho dù không có mì ăn liền, không có bàn phím, thậm chí không có cả ván giặt đồ, phương pháp của Khanh Yên còn lợi hại hơn nhiều.
Cơm chiều xong, mọi người ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Không hiểu sao, Tô Ngữ lại sai Phì Phì lén đi nhìn xem Nhược Tà và Khanh Yên thế nào.
Kết quả, Phì Phì mang về một tin tức đầy kinh hãi.
Khanh Yên ngồi trên ghế, Nhược Tà thì quỳ trước mặt. Quỳ thì cũng thôi đi, nhưng dưới đầu gối hắn lại đặt một tảng băng dày.
Phì Phì còn thuật lại nguyên văn lời Khanh Yên:
"Chàng quỳ ở đây, đầu gối không được rời khỏi tảng băng. Tảng băng một đêm không tan, nếu không… hừ hừ…"
Nghe xong, Tô Ngữ lập tức trầm tư.
Đúng là một biện pháp tuyệt diệu.
Nghĩ vậy, nàng quay đầu nhìn Khương Kỳ đang vui vẻ chơi cùng bọn nhỏ, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý.
Khương Kỳ đang chơi rất vui chợt rùng mình, cảm thấy sau gáy có một luồng gió lạnh thổi qua da gà lập tức nổi lên.
Hắn ngẩng đầu, bắt gặp Tô Ngữ đang nhìn mình, nụ cười kia không rõ là gì.
Hắn khó hiểu hỏi:
"Vì sao nàng lại nhìn ta như vậy?"
Tô Ngữ chậm rãi đáp:
"Ta đang thưởng thức… kết quả của việc tiện tay."
---
Hết chương 327.