Nhược Tà hoàn toàn coi như không nhìn thấy ánh mắt giận dữ như muốn nuốt sống của An Khánh công chúa, hắn chỉ hướng về phía dân chúng, những người đang chăm chú nghe mình.
“Ta nói rõ thêm một lần. Chúng ta đến đây là theo ý chỉ của Thái thượng hoàng để giúp mọi người vượt qua thiên tai. Cho nên, đừng nghĩ chúng ta có âm mưu gì, cũng không cần cảm ơn chúng ta. Người mà các ngươi phải cảm tạ chính là Thái thượng hoàng.”
Lời hắn vang lên, giống như hòn đá ném xuống mặt hồ lập tức dấy lên sóng lớn.
Đoàn người vốn còn im lặng, trong chớp mắt liền ồn ào như vỡ chợ. Tiếng nghị luận rộn ràng đến mức khiến cho lớp tuyết mỏng trên vai họ như cũng bị hơi nóng ấy làm tan chảy.
An Khánh công chúa tức đến nghẹn ngào nhưng lại chẳng thể nói gì.
Dù sao cũng là hoàng thất, bà ta buộc phải giữ thể diện hoàng gia.
Cho dù trong lòng nàng biết rõ, việc Thái thượng hoàng ra tay sớm hơn hoàng thượng tuyệt đối không chỉ là chuyện “thương dân”, nhưng ngoài mặt nàng chỉ có thể c.ắ.n răng mà nói như thế. Tuyệt đối không thể để dân chúng hiểu thành Thái thượng hoàng cố ý giành hết công lao khiến hoàng thượng mất mặt.
Sau một hồi ồn ào, nhờ có Thủy Minh trấn an, dân chúng lại tiếp tục xếp hàng đăng ký nhận lương thực, áo quần.
Còn An Khánh công chúa cùng Tư Đồ Nguyệt đã bị họ quẳng ra sau đầu.
So với sự sống còn của bản thân, mấy lời trách móc hay bị roi quất cũng chẳng còn quan trọng.
An Khánh công chúa rất muốn đi hỏi Nhược Tà:
“Tại sao ngươi không nói sớm? Mà cứ đợi đến lúc ta xuất hiện mới cố tình nói ra trước mặt ta?”
Nhưng bà ta cũng biết, có hỏi thì cũng chẳng được gì.
Cuối cùng chỉ đành im lặng mà thôi.
Tô Ngữ và mấy người khác nhìn theo bóng công chúa và Tư Đồ Nguyệt lên xe ngựa, theo đoàn tùy tùng chậm rãi rời đi, trong lòng đều dâng lên nhiều cảm khái.
Tuyết lúc này đã rơi dày, phủ kín khắp nơi. Người bình thường nếu không có việc gấp thì tuyệt đối không bước chân ra khỏi cửa. Bởi chỉ cần đi ra một chuyến, áo quần đã bị ướt sũng, giày dép lún sâu trong lớp tuyết.
Nếu thật sự phải ra ngoài, họ chỉ có thể cẩn trọng đi từng bước cố gắng giữ cho tuyết bám lên người ít nhất.
Nhưng nhìn sang An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt thì khác hẳn.
Xe ngựa của họ chạy rất chậm, đến mức một người bình thường đi bộ thong thả cũng có thể song song với xe. Nhưng dù chậm thì vẫn là ngồi trong xe ngựa - không phải giẫm tuyết, trong xe còn có chậu than sưởi ấm, trà nóng bánh ngọt đầy đủ.
Cuộc sống ấy, há chẳng tự tại hơn bao nhiêu lần?
Đoạn đường từ cổng lớn đến quan đạo thì tuyết còn được dọn sạch nhưng vừa ra khỏi đó, tuyết dày đặc không ai dọn, xe ngựa đi lại càng khó khăn.
Tô Ngữ nhớ tới lời Phì Phì kể: để xe ngựa công chúa có thể đến tận cửa nhà họ, đám thị vệ đã thay phiên nhau dùng xẻng dọn đường.
Nghĩ vậy, nàng chỉ thở dài một tiếng:
“Quả nhiên là công chúa…”
Nàng cũng có hạ nhân nhưng những việc mình có thể tự làm, nàng không quen sai người khác. Với trời tuyết như thế, nàng thà ở yên trong nhà chứ chẳng ham ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ nàng không biết hưởng thụ xa hoa, chỉ biết tự trào phúng bản thân.
Trong lúc nàng còn mải nghĩ, Lạc Tâm khẽ kéo tay áo:
“Chúng ta về thôi, ở đây không còn việc gì nữa.”
Tô Ngữ gật đầu, liếc nhìn đoàn người náo nhiệt phía trước, vừa hay bắt gặp Khương Kỳ ngẩng đầu nhìn mình, khẽ gật một cái.
“Được, vậy về thôi. Không biết mấy đứa nhỏ đã dậy chưa.”
Nói rồi, nàng cùng Lạc Tâm dắt tay nhau quay vào trong phủ.
Không thấy Khanh Yên đi cùng, bởi sau vụ Lâm San, nàng ấy nhất quyết luôn kề bên Nhược Tà.
Tô Ngữ thầm nghĩ, chẳng phải vì nàng không tin Nhược Tà, mà là không muốn để bất kỳ nữ nhân nào có cơ hội tiến gần. Với dung mạo và khí chất ấy, Nhược Tà quả thật dễ dàng hấp dẫn vô số người.
Trong xe ngựa, An Khánh công chúa đang nhỏ nhẹ trách mắng Tư Đồ Nguyệt.
Tư Đồ Nguyệt cúi đầu im lặng chẳng nói nửa lời.
Giọng công chúa không lớn, bà ta cũng hiểu đây là trong xe ngựa, xung quanh toàn là thị vệ. Nếu để người ngoài nghe thấy, Tư Đồ Nguyệt chắc chắn sẽ bị chê cười, điều này bà ta không muốn.
Một lúc sau, An Khánh công chúa mới ngừng lời, nhìn nữ nhi vẫn cúi đầu mà khẽ thở dài.
Dù sao, mặc kệ tính tình bên ngoài của Tư Đồ Nguyệt có bốc đồng thế nào, trước mặt bà ta vẫn ngoan ngoãn nghe răn dạy.
Tiếc rằng bà ta không hề thấy, dưới mái tóc buông lòa xòa kia, ánh mắt Tư Đồ Nguyệt lóe lên đầy bất phục.
“Nguyệt nhi, nương nói vậy cũng chỉ muốn tốt cho con. Chuyện vừa rồi con hoàn toàn có thể nhịn xuống. Dù sao chúng ta đến là để cứu trợ không phải gây thêm thị phi. Giờ chưa giúp được gì mà đã để người ta bàn tán, có lợi cho con sao? Nếu lỡ có kẻ cố tình thêu dệt, truyền chuyện này đến tai hoàng thượng, con nghĩ năm nay còn có thể vào cung làm hậu được nữa sao?”
Những lời ấy như từng nhát b.úa giáng xuống tim Tư Đồ Nguyệt.
An Khánh công chúa lại nói tiếp:
“Cũng may hoàng thượng vẫn kính trọng bản cung - là cô cô của người. Dù có nghe điều không hay về con, cũng sẽ nể mặt bản cung mà bỏ qua. Nhưng Nguyệt nhi à, con phải cẩn thận từng lời ăn tiếng nói. Đây là thời điểm mấu chốt, chỉ cần lỡ một bước, ngôi vị hoàng hậu kia có thể rơi vào tay kẻ khác.”
Nghe vậy, trong tay áo hai bàn tay Tư Đồ Nguyệt đã siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Lời này ngoài mặt thì an ủi nhưng thực ra là lời cảnh cáo - rằng với tính tình và danh tiếng của nàng ta hiện tại, muốn ngồi lên vị trí hoàng hậu chỉ có thể dựa vào sự che chở của mẫu thân.
Trong đầu nàng thoáng qua vô số ý nghĩ nhưng chỉ là trong khoảnh khắc.
Khi ngẩng lên, trên mặt nàng đã nở nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn nói:
“Con biết rồi. Có nương ở đây, Nguyệt nhi không sợ gì cả. Để xem kẻ nào dám nói bậy con nhất định sẽ cắt lưỡi chúng.”
An Khánh công chúa nghe xong liền bật cười, yêu thương đưa tay chạm nhẹ vào ch.óp mũi nàng ta:
“Con bé này, vẫn còn trẻ con lắm. Nương đã nói bao nhiêu lần rồi, vẫn chẳng lọt được mấy vào đầu con.”
---
Hết chương 338.