Mở cửa phòng ra, Lâm San chỉ thấy tiểu nha đầu đứng ngoài, còn T.ử Y thì không biết đi đâu.
Cô nhìn quanh rồi thắc mắc:
“T.ử Y tỷ tỷ đâu rồi?”
Tiểu nha đầu đáp:
“Công chúa gọi T.ử Y tỷ tỷ đi rồi. Ngươi xong rồi thì cùng ta vào đi.”
Lâm San mỉm cười,gật đầu. Hóa ra, T.ử Y trước mặt An Khánh công chúa quả thật là người có tiếng nói.
Trước đó công chúa đã để T.ử Y chờ nàng tắm xong, giờ lại cử người đi gọi T.ử Y, đúng là sắp xếp có chủ ý. Lâm San âm thầm ghi điểm trong lòng.
Hai người theo hành lang đi một hồi lâu, cuối cùng dừng trước cánh cửa của một viện môn.
Tiểu nha đầu cười lấy lòng, nói với một nha hoàn áo xanh bên khung cửa:
“Tỷ tỷ, công chúa muốn gặp Lâm San, nhờ tỷ tỷ đi thông báo một tiếng.”
Nha hoàn áo xanh nhìn Lâm San từ đầu đến chân, rồi nói:
“Không cần thông báo đâu, mang nàng vào đi, công chúa đã phân phó rồi.”
Lâm San cúi thấp đầu, mái tóc rơi xuống che mặt, vừa vặn che tầm nhìn của nha hoàn áo xanh. Trong lòng nàng âm thầm c.h.ử.i thầm: “Mệt thật, công chúa đã phân phó rồi, còn quan sát mình lâu thế này để làm gì?”
Tiểu nha đầu nghe nha hoàn áo xanh nói vậy, vui mừng khôn xiết. Vào được trong viện, thậm chí gặp công chúa, cơ hội tiền thưởng chắc chắn không thiếu.
Tiểu nha đầu mỉm cười ngọt ngào với nha hoàn áo xanh kia:
“Vậy cảm ơn tỷ tỷ.”
Rồi quay sang Lâm San, nói:
“Ngươi còn đứng đó làm gì nữa, muốn công chúa chờ lâu sao?”
Lâm San lặng lẽ cúi đầu, trả lời vội:
“Dạ.”
Hai người tiến vào viện môn, đi theo hành lang bên phải, tới trước cửa phòng.
Hai bên cửa, mỗi bên có một nha hoàn đứng. Tuyết rơi dày, mặc dù các nha hoàn đều mập mạp vì nhiều lớp quần áo nhưng đứng ở đây vẫn có sắc mặt tái nhợt lạnh lẽo.
Tiểu nha đầu giới thiệu:
“Hai vị tỷ tỷ, đây là Lâm San, công chúa muốn gặp nàng ta.”
Hai nha hoàn đứng im, không làm khó gì. Khi tiểu nha đầu rút lui, rèm cửa phía trong được người đẩy ra.
T.ử Y đứng ở trong cửa, liếc tiểu nha đầu một cái rồi nói với Lâm San:
“Tới rồi? Vào đi.”
Lâm San chần chừ:
“Ta… liền đi vào sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
T.ử Y liếc nàng:
“Ngươi không vào, còn định… Mau vào đi thôi.”
T.ử Y có vẻ coi thường, Lâm San rõ ràng biết. Nhưng vừa nghe vậy nàng ta lại thấy có chút buồn cười. May mà T.ử Y biết dừng đúng lúc.
Lâm San không chậm chạp, vòng qua bình phong bước vào phòng.
Vào trong, nàng không dám nhìn quanh lung tung, cũng không dám xác nhận An Khánh công chúa và Tư Đồ Nguyệt có ở đó hay không. Nang ta cúi đầu quỳ xuống , cảm giác cả sinh t.ử, tôn nghiêm đều không đáng nhắc tới.
“Lanh lợi đấy.”
An Khánh công chúa cuối cùng cất tiếng, giọng lười lười. Sàn nhà là đá xanh không trải t.h.ả.m, Lâm San quỳ trên mặt đất lạnh, đầu gối hơi đau.
“Không dám nhận lời khen của công chúa.”
Nàng ta cố nén tức giận, cung kính đáp.
“Ngươi có chuyện gì muốn nói thì bắt đầu đi.”
An Khánh công chúa không vòng vo, thẳng vào vấn đề.
Lâm San chưa kịp nói, Tư Đồ Nguyệt lên tiếng:
“Ngươi có gì thì tốt nhất nói thật. Mẫu thân ta đã sai người tra xét, ngươi hôm qua mới xuất hiện ở đây, là ai, từ đâu tới, tại sao lại xuất hiện ở đây và tại sao trang điểm kỳ quái như vậy?”
Mỗi câu của Tư Đồ Nguyệt khiến Lâm San trong lòng càng thêm căng thẳng. Nàng ta trước đây quá xem nhẹ con người nơi đây, ngay cả việc tắm rửa nửa giờ trước cũng bị tra xét, đúng là đáng sợ.
Khi nàng ta vừa định viện cớ thoái thác, những câu hỏi của Tư Đồ Nguyệt khiến tất cả lời nói trong bụng đều bị nuốt ngược vào.
Tư Đồ Nguyệt lạnh lùng liếc nàng, tiếp tục:
“Ngươi muốn tìm mẫu thân ta làm gì? Nói rõ ràng, nếu không dù tiến vào được, ta không chắc rằng ngươi có thể đi ra được.”
Câu cuối khiến Lâm San toàn thân lạnh sống lưng. Trong mạt thế, nàng ta từng cận kề sinh t.ử, giờ xuyên tới dị thế nên quý trọng tính mạng hơn bao giờ hết.
Tư Đồ Nguyệt có thái độ này, cũng dễ hiểu.
Cuối cùng, nàng thốt:
“Ngẩng đầu lên, nói mau. Ta không có thời gian để cùng ngươi phí lời.”
Lâm San nghe giọng bực bội, lập tức không dám chậm trễ, ngẩng đầu nhìn Tư Đồ Nguyệt và An Khánh công chúa.
“Ngươi…”
Tư Đồ Nguyệt thấy mặt Lâm San, ngạc nhiên mở to mắt.
“Không tệ, không ngờ ngươi có chút tư chất.”
An Khánh công chúa cũng tán thưởng.
Đối với dung mạo của mình thế nào, cùng với việc sau khi mặc đồ cổ trang trông ra sao, Lâm San biết rất rõ.
Cho nên hiện tại đối diện với thái độ của hai người này, nàng ta cũng không cảm thấy bất bất ngờ.
---
Hết chương 342.