Đoàn xe dần đi xa, tiếng nói bên ngoài cũng ngày một mờ nhạt, khó nghe rõ. Tuy nhiên, Tô Ngữ không còn để ý nữa. Nàng biết chuyện gì đang xảy ra cũng không còn quan tâm những âm thanh bên ngoài.
Xe chạy ra khỏi Cổ Thủy trấn, xung quanh lại yên tĩnh trở lại.
Ngồi trong xe, chỉ còn nghe tiếng bánh xe nghiền trên mặt đất, cùng nhịp chân ngựa giẫm lên đường.
“Ê a!”
“Nương ~”
“Cha~”
Đến gần giữa buổi sáng, ba đứa nhỏ trong lòng ba v.ú nuôi mới tỉnh.
Kiều Kiều tỉnh dậy, hành động đầu tiên là vùng vẫy theo v.ú nuôi đứng dậy, tay chân liền muốn trèo lên thùng xe nhìn qua cửa sổ nhỏ.
Khương Dục và Khương Hàm nhìn Tô Ngữ cười ngọt ngào, mỗi người ôm lấy đứa trẻ trước mặt. Tô Ngữ nhận lấy Khương Dục, xoa xoa khuôn mặt nóng hổi và tươi cười của hắn, trong lòng cảm thấy ấm áp.
Tô Ngữ liếc Khương Kỳ, thấy hắn dịu dàng cười với Khương Hàm. Dù không phải mỹ nhân nhưng cũng thể hiện vẻ anh hùng trọn vẹn.
Đến buổi trưa, đoàn xe dừng lại tại một khoảng đất trống.
Thực ra Tô Ngữ thấy đâu cũng được, dù sao phóng tầm mắt ra xa thì đều thấy tuyết phủ khắp nơi không có gì đặc biệt.
Tô Ngữ cũng không tính toán mang theo bọn nhỏ xuống xe, bên ngoài trời băng đất tuyết lại không có gì đáng xem .
Vạn nhất lạnh đến đóng băng, vậy thì không đáng .
“Ngũ Hoàng t.ử, quốc sư đại nhân, hôm nay chúng ta dùng cơm ở đây được không? Tối có thể tới Thanh Thiên huyện, sẽ tìm một chỗ nghỉ ngơi tốt.”
Tô Ngữ mỉm cười. Hứa công công thực sự cẩn thận, muốn lấy lòng Ngũ Hoàng t.ử Thủy Minh và quốc sư Nhược Tà.
Nhược Tà đáp:
“Công công, không cần quá cẩn thận. Dù sao hiện tại chúng ta đang gấp rút lên đường, nếu chậm trễ thì lúc nào mới tới Thịnh Kinh?”
"Này..."
Hứa công công nghe Nhược Tà lời, lại là không biết trả lời như thế nào mới tốt.
Hứa công công bối rối, không biết phải đáp sao. Hắn sợ Nhược Tà và Thủy Minh mệt mỏi trên đường, mới cố tình chậm lại, giờ lại bị coi là sai?
Thủy Minh nói tiếp:
“Công công không cần lo. Chúng ta vốn là ăn khổ quen rồi, ngay cả những người khác trong nhà lẫn hạ nhân cũng từng trải qua khổ cực, hiện tại chỉ ngồi trên xe gấp rút lên đường so với trước kia khom lưng làm hoa màu, vẫn là hưởng phúc hơn nhiều.”
Nghe vậy, Tô Ngữ bật cười. Ngay cả ba v.ú nuôi cũng hé miệng cười theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hứa công công càng thêm lúng túng, không biết nên nói gì. Trong lòng hắn cũng khó hiểu: Thủy Minh chỉ nói sự thật hay muốn nhắc nhở hắn gấp rút lên đường, không cần chiếu cố ai?
Thủy Minh vốn là ở trong xe nói những lời này, lâu nghe không được Hứa công công đáp lại, trong lòng cũng có chút hiếu kỳ.
Hắn vén rèm lên nhìn ra bên ngoài, vừa nhìn liền thấy Hứa công công sắc mặt phức tạp đứng đó. Thủy Minh suy nghĩ liền biết Hứa công công này đang suy nghĩ gì .
“Công công không cần suy nghĩ nhiều. Chúng ta ăn xong gấp rút lên đường. Tới Thanh Thiên huyện nếu trời chưa tối cũng không cần lưu lại. Chờ trời tối, tùy tiện dừng chân chỗ nào cũng được.”
Hứa công công đành gật đầu, dặn mọi người ăn cơm nhanh, chuẩn bị tiếp tục hành trình.
Còn lời Thủy Minh vừa nói, tới buổi tối dừng chân ở nơi nào đều tốt, hắn không dám phục tùng hoàn toàn .
Nếu như chỉ có người lớn cũng thì đi, thế nhưng Thủy Minh còn có đứa nhỏ chưa đủ một tuổi.
Đây chính là tôn nhi đầu tiên của thái thượng hoàng, nói không chừng khi trở về, lại có duyên lọt vào mắt thái thượng hoàng. Đối với việc có khả năng xảy ra chút sự cố, hắn cũng không dám qua loa.
Buổi trưa, đồ ăn rất đơn giản. Thủy Minh đã chuẩn bị sẵn không cần Hứa công công chăm lo, chỉ cần ông và thị vệ ăn được là đủ.
Hứa công công nhẹ nhõm. Xe dã ngoại vốn không có món ngon, bọn họ chỉ ăn bánh màn thầu dưa muối, uống chút nước nóng.
Thủy Minh không ngồi yên. Nghe thấy mùi bánh màn thầu thơm trong xe, hắn liền lấy ra hai bình sứ rồi xuống xe. Lạc Tâm hiểu ý mỉm cười, tiếp tục cho Thủy Dung ăn bánh.
Hứa công công cùng thị vệ sưởi ấm, thấy Thủy Minh đi xuống vội đứng lên cùng thị vệ hành lễ:
“Ngũ Hoàng t.ử có dặn gì không?”
Thủy Minh vẫy tay, để mọi người ngồi, tự mình ngồi xuống, đặt hai bình sứ trước mặt:
“Chúng ta ra ngoài, công công không cần khách sáo. Ta làm nông phu mấy năm quen tự do thoải mái, rất tận hưởng.”
Hứa công công chỉ cười gật đầu, không dám nói thêm.
Thủy Minh chỉ vào thô sứ đàn:
“Ta tới đây là cho các ngươi thêm đồ ăn.”
Hứa công công sửng sốt. Thủy Minh không cần họ phục vụ, còn muốn cho họ thêm thức ăn, khiến ông không biết nói gì.
“Đây là thịt lợn rừng săn được trước tuyết tai, đã muối chín. Các ngươi có thể ăn ngay hoặc nấu thêm nước cũng được. Vị canh rất ngon, hơi cay, uống vào trong tiết trời này ấm áp vô cùng.”
Hứa công công kinh ngạc, không ngờ Thủy Minh lại chu đáo đến vậy.
Ông cẩn thận mở bình sứ, hít một hơi, hương thơm lan tỏa, vừa tươi vừa cay. Chỉ cần ngửi thôi, nước bọt trong miệng cũng chảy ra.
Ông cố nhịn, khép lại bình sứ, trong lòng đầy xúc động.
---
Hết chương 362.