"Công công đi thong thả."
Thủy Minh sắc mặt không hề biến hóa, chỉ cười nói một câu như vậy.
Hứa Nguy vốn có mấy lời muốn nói, nhưng Thủy Minh đã tiễn khách, hắn cũng đành thẳng thắn ngậm miệng.
Mà thôi, nói nhiều cũng chỉ đắc tội với người mà thôi. Hắn mặc dù không muốn thực sự bát thượng ngũ hoàng t.ử nhưng cũng không muốn ngay từ đầu đã đắc tội hắn.
Sự tình từ nay về sau ai cũng không nói chính xác, tất cả đều có thể xảy ra. Nếu ngay từ đầu hắn đã đắc tội Thủy Minh, mới thật sự là hành động không sáng suốt.
Chỉ là, hắn cũng khó hiểu vì sao thái thượng hoàng muốn làm như vậy. Nói hắn hộ tống ngũ hoàng t.ử về, còn nói nhất định phải ra roi thúc ngựa nhanh ch.óng trở về, nhưng lại bảo khi người trở về, trước hết để cho hắn ở viện này một thời gian, không được gặp mặt.
Hứa Nguy lắc đầu, thầm nghĩ, tâm tư của chủ t.ử hắn là nô tài sao có thể hiểu hết? Hắn chỉ còn biết thành thật làm tốt bổn phận của mình.
Nhược Tà và Khanh Yên nhìn Hứa Nguy dẫn người rời đi, mới chậm rãi tiến tới, nói:
"Nhìn hình dạng này, thái thượng hoàng muốn ra oai phủ đầu cho A Minh ngươi."
Thủy Minh gật gật đầu:
"Hắn có lẽ muốn ta hiểu, dù trực tiếp đưa ta trở lại làm hoàng t.ử, ta cũng phải dựa vào hắn, nghe theo hắn. Nếu không chỉ còn cách lưu lạc đầu đường."
Nói xong, Thủy Minh tự giễu cười.
Tô Ngữ và mọi người mặt đều phá lệ nghiêm trọng. Mặc dù vốn không hy vọng thái thượng hoàng quá nhiều, nhưng vừa tớ nhìn thấy tình hình hiện tại, rõ ràng sau này ở đây muốn thoải mái, e rằng khó mà được dễ dàng.
Thủy Minh thấy mọi người nghiêm trọng, không khỏi mỉm cười:
"Đại gia không cần như vậy, hắn đã bất nhân ta liền bất nghĩa."
Tô Ngữ nghe xong kinh ngạc nhìn Thủy Minh, lời này hàm ý gì?
Chưa kịp hỏi, Thủy Minh tiếp tục nói:
"Chúng ta đi thôi. Thịnh Kinh lớn như vậy, sợ gì không có nơi dừng chân?"
Nhược Tà cười:
"Không tệ, xem ra ngươi cũng không phải người ngu dốt vậy thì đi thôi."
Nghe Nhược Tà nói, Thủy Minh cảm giác dở khóc dở cười. Cái gì gọi là không phải người ngu dốt?
Nhược Tà tiếp tục:
"Ta ở Thịnh Kinh này lâu rồi trừ quốc sư phủ, còn có tòa nhà riêng, chúng ta trực tiếp có thể ở qua đêm."
Tô Ngữ nghe xong, vốn định tìm khách điếm, nào ngờ Nhược Tà đã có sẵn chỗ ở.
"Vậy còn chờ gì nữa, mọi người lên xe đi thôi." Tô Ngữ nói.
"Đúng, càng sớm càng tốt. Hiện tại trong nhà, trừ chúng ta ra không có người khác. Nhưng chờ Hứa Nguy về hoàng cung, thấy thái thượng hoàng có thể liền phái người đến tòa nhà. Đến lúc đó, e rằng muốn chạy cũng không kịp."
Thủy Minh nhanh ch.óng nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ nhìn Thủy Minh, trong lòng thầm nghĩ: đúng là phụ t.ử, quả thật hiểu thấu đáo Thái thượng hoàng. Chỉ là thái thượng hoàng không ngờ biến hóa mấy năm nay của Thủy Minh, nếu không đã không để người ở nơi này.
Có lẽ thái thượng hoàng chỉ nghĩ, Thủy Minh từ hoàng t.ử biến thành bần dân, bây giờ lại ở nơi xa hoa trong trạch viện chắc chắn không dễ dàng rời đi.
Trong lòng nghĩ vậy nhưng Tô Ngữ và mọi người không chậm trễ. Gọi hạ nhân lên xe ngựa, vì xe không đủ nên tiểu nha hoàn và bà t.ử còn Hứa thị, Chu thị đều lên xe. Đại hán và sai vặt theo bộ đi xe, nhờ sức khỏe và thể lực, đều đi kịp không có vấn đề.
Đoàn người đi dọc đường, lại ra cửa hông. Cửa hông không đóng, dự đoán không ai dám tiến vào trộm đồ.
Chẳng bao lâu, một đội cưỡi ngựa lao tới, dẫn đầu là Hứa Nguy.
Hứa Nguy từ xa nhìn cửa mở, dự cảm xấu dấy lên. Đến cửa lớn, hắn nhảy xuống ngựa vội vàng, suýt rơi thẳng xuống đất. Hai chân vừa chạm mặt đất, hắn không kịp phản ứng, vẫy tay, hối hả chạy về phía cửa hông.
Người phía sau thấy động tác của hắn, không rõ vì sao nhưng cũng nhanh ch.óng xuống ngựa chạy theo.
Hứa Nguy dù chỉ là hạ nhân nhưng là hạ nhân có m.á.u mặt. Ngoài thân phận hầu hạ thái thượng hoàng, hắn không phải làm việc nặng nhọc, nhiều năm thể lực giảm nhưng vẫn chạy kịp.
Chạy đến sân, phát hiện… không một ai.
"Công công, sao vậy?"
Người đi sau kịp hỏi, thấy Hứa Nguy đứng lặng có chút lạ lẫm.
Hứa Nguy hít sâu, ổn định tâm thần, nói:
"Các ngươi vào xem bên trong còn có người không."
Mọi người không hiểu nhưng vẫn tuân lệnh, tiến vào sân cửa lớn. Người dẫn đầu đẩy nhẹ viện môn, chỉ cần liếc mắt bọn họ xác định bên trong… không có ai.
Nhưng Hứa Nguy đứng phía sau, bọn họ không thể quay đầu. Đoàn người đi vào một gian phòng một gian phòng kiểm tra.
Hơn mười khắc đồng hồ sau bọn họ đi ra nói với Hứa Nguy:
"Hồi công công, bên trong không có người."
Hứa Nguy trong lòng đã có dự cảm, lúc xác thực, sắc mặt trắng bệch.
"Công công, sao lại thế này?"
Mọi người thấy sắc mặt hắn, cũng có chút bỡ ngỡ, hỏi thận trọng từng li từng tí.
"Đi."
Hứa Nguy không trả lời, sắc mặt âm trầm, xoay người bước ra ngoài.
Mọi người không hiểu nhưng cũng không dám nói gì, đi theo từng bước.
Chỉ nghe tiếng bước chân trầm trọng của Hứa Nguy, tâm tình mọi người càng nặng nề.
Lúc này ai cũng cảm nhận, lần này hồi cung… rõ ràng không có chuyện gì tốt đẹp đang chờ.
Nhưng họ cũng không làm gì sai.
---
HẾT CHƯƠNG 368.