Nghe thấy lời Tô Ngữ, Khương Kỳ liền cảm thấy trong lòng chột dạ, liệu mình đến đây an ủi Tô Ngữ có phải là sai lầm không?
Nhìn nàng nét mặt tươi cười như hoa, thật sự cần an ủi sao?
Hắn mới là người bị hành hạ ngược kia chứ?
Tô Ngữ nhìn Khương Kỳ với vẻ mặt bị kìm nén, nhưng nụ cười trên mặt nàng lại càng tươi vui không dằn được.
“Được rồi, làm việc thôi.”
Nói xong, Tô Ngữ vỗ vai Khương Kỳ một cái rồi tự mình vòng qua hắn, đi đến bên cạnh làm việc.
Dù không có dị năng trợ giúp nhưng may mắn bọn họ đông người, đại bộ phận đều là những người từng quen tay nghề.
Hơn nữa, Tô Ngữ cùng mọi người dù là tốc độ hay sức lực, đều đồng đều, nên đến khi gần chạng vạng bọn họ đã thu dọn sạch sẽ khu đất.
Nói “thu dọn sạch sẽ” là họ đã nhổ hết cỏ dại, quét sạch đá vụn và san phẳng đất.
Nhìn thành quả lao động của buổi trưa, Tô Ngữ thở dài một hơi.
Thật sự không dễ dàng.
Chỉ nhổ cỏ thôi thì không sao, nhưng đất này toàn là đất nền, mỗi bước đi đều khó khăn, vừa tốn thời gian lại khiến người ta phiền lòng.
Nhược Tà ném xẻng xuống, vỗ tay khen:
“Mọi người vất vả nhưng nếu tiếp tục mọi ngườisẽ rõ, công sức của tất cả chúng ta sẽ không bị uổng phí.”
Nói xong, hắn không đợi mọi người phản ứng mà nhìn về phía Khanh Yên.
Khanh Yên ôn nhu cười, tay phải cuộn một chút, trên tay liền xuất hiện một sân vườn mini.
Tô Ngữ nhìn thấy sân vườn trong nháy mắt, trong đầu lóe lên hai chữ: Quả nhiên.
Sân này tuy chỉ bằng bàn tay Khanh Yên, nhưng tinh xảo cực độ, từng chi tiết đều được làm cẩn thận.
Ngay cả cửa sổ nhỏ cũng rõ ràng, trong vườn có hoa cỏ, núi giả , hồ nước…đều giống như thật.
Các hạ nhân nhìn thấy sân vườn nhỏ trên tay Khanh Yên cũng trố mắt kinh ngạc.
“Chỗ ở sao?”
“Chẳng lẽ… là vật nhỏ này?”
Khanh Yên chậm rãi nhìn mọi người, thấy họ vừa kinh ngạc vừa hoài nghi, khóe miệng lộ nụ cười đắc ý:
“Tới đi.”
Theo lời nàng, sân vườn trên tay dần dần hiện hình, thoát khỏi tay Khanh Yên bay đến khu đất trống vừa thu dọn xong, xoay quanh trên mặt đất.
Nhược Tà không nói gì chỉ nhìn sân, trong mắt thoáng qua nhiều cảm xúc phức tạp nhưng cuối cùng đều kìm xuống.
Hắn nâng tay lên, bàn tay hướng sân giữa không trung lẩm bẩm điều gì đó.
Mọi người không nghe rõ hắn nói gì nhưng rõ ràng thấy sân vườn biến hóa.
Theo thời gian, sân nhỏ từ bàn tay Khanh Yên dần dần lớn lên.
Ban đầu như một chậu rửa mặt, sau như vại nước rồi như một gian phòng.
Sân vườn càng lúc càng lớn, bên trong từng chi tiết dần hiện ra rõ ràng.
Tô Ngữ đã có chuẩn bị trong lòng, Thủy Minh và mọi người tiếp nhận năng lực cũng khá mạnh, nên họ không cảm thấy lạ lùng.
Nhưng hạ nhân khác thì không nghĩ vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn gian nhà lớn dần, bọn họ kinh hãi run rẩy quỳ xuống, đầu chạm đất.
Ban đầu, Tô Ngữ chưa hiểu nhưng nhanh ch.óng nàng nhận ra: đây là cổ đại, bọn họ mê tín xem Nhược Tà như thần linh.
Khi sân cách mặt đất một thước, hình dạng giống hệt nhau mới ngưng lớn thêm.
Dưới khống chế của Nhược Tà sân hạ dần xuống, cuối cùng đứng vững trên mặt đất.
Tô Ngữ đi đến tường sân, sờ sờ và nói:
“Nếu không tận mắt chứng kiến, ta thật sẽ nghĩ phòng này vốn có ở đây.”
Khương Kỳ và mọi người cũng tán đồng.
Khương Kỳ xem sân kỹ một lúc, rồi hỏi Nhược Tà:
“Sở dĩ gọi là bốn biển phòng, phải chăng vì nó có thể di động ở đâu cũng có thể thành phòng nghỉ?”
Nhược Tà mỉm cười gật đầu:
“Ngươi nói đúng, chính vì lý do đó.”
Tô Ngữ quay nhìn mọi người đang quỳ, nói:
“Ngươi khỏi quỳ, tất cả đứng lên đi, vào sắp xếp một chút rồi nghỉ ngơi thôi.”
Mọi người nghe theo nhưng vẫn sợ hãi nhìn Nhược Tà.
Nhược Tà từng làm quốc sư, không thích hạ nhân kính nể quá mức.
Hắn nói:
“Các ngươi không cần nhìn ta như vậy, sau này vẫn như trước.”
Mọi người lại quỳ xuống run rẩy.
Nhược Tà mặt lạnh, nói:
“Nếu các ngươi vẫn như vậy, ta chỉ còn cách đi thôi.”
Nghe vậy bọn họ liền sợ hãi vội vàng ngồi dậy, bình tĩnh lại.
Nhìn họ yên ổn Nhược Tà cũng mỉm cười.
“Đứng lên đi, ta không phải yêu ma sẽ không ăn ai đâu.”
Mọi người nghe lời cười khẽ đứng dậy.
Tô Ngữ chờ họ xong mới đi về phía cửa lớn sân.
Khi tòa nhà rơi xuống, Nhược Tà chỉnh hướng sân và cửa lớn thống nhất với cửa chính của sân.
Điều này quan trọng vì cửa lớn nằm hướng Bắc - Nam, nếu đặt sai ánh sáng sẽ không tốt.
Tô Ngữ và mọi người đi trước, hạ nhân vội theo sau. Chẳng mấy chốc họ vào được trong đình viện.
Cửa lớn lát đá xanh, Tô Ngữ còn cúi nhìn đôi giày lấm bùn phân vân có đổi hay không.
Nhược Tà nói:
“Đường này vốn để giẫm chân, sạch sẽ hay không không ảnh hưởng gì cả.”
Tô Ngữ cười khẽ, tự thấy mình là người hiện đại mà còn không rõ ràng bằng Nhược Tà.
Thực ra, nàng đâu có nhìn không ra, chỉ là hơi cầu toàn, thích mọi thứ gọn gàng sạch sẽ.
---
Hết chương 371.