“Đã như vậy, vậy ngươi cứ uống chén rượu này, xem như ta thay hắn bồi thường.”
Tô Ngữ nói xong, rót một chén rượu mới, đưa cho Khương Nhuận.
Khương Nhuận nhìn chén rượu trong tay Tô Ngữ, có chút ngạc nhiên.
Sao nàng lại muốn thay lão Hồ Đồ bồi thường?
Nhưng rượu này thực sự thơm ngon, hương vị làm hắn nghiện ngây ngất.
“Đã vậy, ta cũng không tiện từ chối.”
Khương Nhuận cầm chén rượu, đặt gần mũi hít thử, lập tức trên mặt lộ vẻ thích thú tươi cười say mê.
Lão Hồ Đồ nhìn cảnh tượng ấy, trên mặt hiện vẻ đau lòng.
Rượu ngon như vậy sao lại tùy tiện cho người khác uống?
Hơn nữa, trước đó lão bị đ.á.n.h giờ lại còn phải bồi rượu?
Nhưng lão không nói gì, dù sao đây là rượu của Tô Ngữ, quyết định cũng là của nàng.
Dù sao, đây là tiểu đồ đệ của lão, vì lão làm chuyện này nên cũng không tiện làm khó nàng.
Khương Nhuận hít hương rượu xong, chưa uống ngay mà quay sang đưa cho Khương Niết:
“Phụ vương…”
Khương Niết hừ lạnh một tiếng:
“Đã là cho ngươi nhận lỗi, cứ uống đi.”
Khương Nhuận vui vẻ gật đầu, rồi uống cạn chén rượu trong một hơi, không còn một giọt dư thừa.
Hắn cảm thấy vui sướng, vui hơn cả lúc trước lão Hồ Đồ trộm uống hai chén rượu của mình.
Nếu không, làm sao bây giờ hắn có cơ hội thưởng thức rượu ngon như vậy?
Rượu này, nói là quỳnh tương ngọc dịch cũng không quá đáng.
“Được rồi, rượu ngươi đã uống xong, bây giờ chúng ta nên nói chuyện khác một chút.”
Đột nhiên Tô Ngữ lên tiếng, Khương Nhuận mở mắt, còn đang mê man nhìn nàng.
Vậy, còn điều gì muốn nói nữa sao?
“Ta đã uống rượu của ngươi, tất nhiên là chấp nhận nhận lỗi. Chuyện trước kia ta sẽ không so đo. Chỉ c.ầ.n s.au này lão đừng dây dưa với ta là được.”
Khương Nhuận cau mày nói xong, bộ dáng như một vị đại nhân có đại lượng, không tính toán với ai.
Tô Ngữ nghe xong lại lắc đầu,
“Ta muốn nói, không phải ý này.”
“Không phải ý này là ý gì?”
Khương Nhuận hơi bối rối.
Khương Kỳ vốn ngồi trên ghế, giờ khẽ cười đứng lên tiến tới:
“Lão trộm uống rượu của ngươi, cũng đã theo yêu cầu bồi thường cho ngươi. Nhưng ngươi đ.á.n.h hắn một trận, tự nhiên cũng phải trả lại.”
“Cái gì?”
Khương Nhuận kinh ngạc mở to mắt.
Hắn không thể nào nghe lầm được chứ?
“Ngươi không hiểu sao?”
Khương Kỳ tiếc nuối liếc mắt nhìn Khương Nhuận,
“Người lớn như vậy, mà ngay cả câu này cũng không hiểu, thật sự… Chẳng trách An Tần vương muốn tùy tiện nhận một người trên đường cái làm nhi t.ử, hóa ra là có lý do như vậy.”
Khương Nhuận bị lời Khương Kỳ làm sửng sốt. Đây là ý gì?
Tại sao từng chữ hắn nghe đều hiểu, nhưng ghép lại thành câu thì lại cảm thấy hơi mơ hồ?
Người này, phải chăng đang ám chỉ đầu óc hắn có vấn đề?
“Khương công t.ử nghe không hiểu, vậy ta liền giải thích rõ ràng một chút.”
Tô Ngữ cười nói,
“Sư phó của ta trộm uống ngươi hai chén rượu, ngươi cũng rượu kia chưa bằng một chén này của ta, vậy ta bồi cho ngươi một chén, theo lý mà nói ngươi còn được lời.”
Khương Nhuận nghe vậy gật đầu, lời này cũng đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngữ tiếp tục:
“Nhưng rượu đã bồi. Ngươi trước đây đ.á.n.h sư phó của ta, sự kiện đó nên tính sao? Người khác đã muốn đ.á.n.h lại, vậy ngươi cũng nên trả lại trận đ.á.n.h này chứ?”
Khương Nhuận mặt thoáng đen:
“Ngươi muốn đ.á.n.h lại sao?”
Tô Ngữ khẽ cười, vừa chuẩn bị trả lời thì bị Khương Kỳ ngăn lại:
“Nương t.ử của ta là nữ nhi, sao có thể động thủ với một đại nam nhân? Như vậy chẳng phải để người nói Khương công t.ử bắt nạt nữ t.ử yếu đuối sao? Nếu muốn đ.á.n.h, thì hẳn là ta này làm tướng công chứ không phải nàng ấy.”
Khương Nhuận mặt hắc như mực, lạnh lùng:
“Nói vậy, các ngươi là cố tình ép ta đ.á.n.h lại sao?”
Nói chuyện lúc này, Khương Nhuận còn lén liếc Khương Niết. Thấy Khương Niết chỉ trầm mặt không nói gì, trong lòng hắn cũng sốt ruột.
Mình bị người khi dễ đến thế này, phụ vương sao không phản ứng gì? Chẳng lẽ là vì lấy lòng Khương Kỳ nên với hắn tất cả đều không để ý sao?
Nghĩ đến chỗ này, ánh mắt Khương Nhuận trở nên sâu thẳm hơn:
“Đã vậy, thì vừa đúng, chúng ta cũng có thể bàn luận một chút.”
Khương Kỳ lại lắc đầu, mỉm cười:
“Không phải bàn luận. Bàn với ta sao được, ngươi còn chưa đủ tư cách.”
Nghe Khương Kỳ khinh thường, Khương Nhuận chỉ cảm giác như n.g.ự.c mình bị một tảng đá lớn đè nặng.
Khinh người quá đáng!
“Có tư cách hay không, thử sẽ biết.”
Khương Nhuận nói xong, xoay người rời đi. Đi được vài bước dừng lại, thanh âm u u truyền tới:
“Đi thôi, hậu viện có một sân luận võ.”
Tô Ngữ cùng mọi người nghe xong liếc nhau, không ngờ ở đây vẫn còn có sân luận võ.
Lão Hồ Đồ nhìn Tô Ngữ cùng mọi người lần lượt đi ra ngoài, hai mắt lóe lên quang mang mờ mịt khó đoán.
Dừng lại một hồi, ông già mới nhấc chân theo ra ngoài.
Đoàn người đi tới sân luận võ, thấy đây là một khoảng đất trống khoảng một hai trăm thước vuông, từ trên lầu đi xuống, đi qua hoa viên là có thể tới.
Bốn phía của sân luận võ vẫn còn một ít bàn đá và ghế đá, rõ ràng là chuẩn bị cho người vây xem.
Tô Ngữ chờ mọi người chọn một bàn tròn ngồi xuống, nhìn lên trên sân chỗ Khương Kỳ và Khương Nhuận đứng.
Khương Niết từ đầu tới cuối vẫn không hé răng, ngồi cách không xa bên cạnh bàn đá, không biết đang nghĩ gì.
Khương Tĩnh Vân và Thi Quân ngồi bên cạnh Khương Niết, biểu tình của hai người khác nhau rõ rệt.
Khương Tĩnh Vân trên mặt ẩn ẩn có chút chờ mong nhưng không dám biểu hiện quá lộ liễu.
Ngược lại, Thi Quân thì cực kỳ dửng dưng.
Nàng ta cùng Khương Nhuận chưa từng gặp nhau nhiều lần, chưa nói tới có những điểm khác thường.
Còn với Khương Kỳ, càng là lần đầu tiên gặp mặt.
Cho nên, đối với việc hai người muốn luận bàn một phen, nàng ta chỉ xem như cảnh náo nhiệt; dù kết quả thế nào, cũng không ảnh hưởng nhiều tới nàng ta.
Trên sàn luyện võ trung tâm, Khương Kỳ và Khương Nhuận đứng đối diện nhau.
“Ta sẽ không giơ cao đ.á.n.h khẽ, ngươi cẩn thận một chút,”
Khương Nhuận cười nói với Khương Kỳ.
Thanh âm rất khách khí nhưng rõ ràng hắn ta phi thường tự tin.
Khương Kỳ chỉ chau mày không nói gì, giữ một tư thế thỉnh thủ.
Khương Nhuận thấy vậy cũng không khách khí nữa.
Đã nhường Khương Kỳ chiêu đầu tiên, hắn ta cũng sẽ không giữ lễ.
Dù không biết người phụ vương ưng ý trước mặt rốt cuộc là ai, hắn vẫn muốn cho phụ vương thấy rõ ràng rằng, dù chỉ nhìn qua một mặt, hắn cũng là ưu tú nhất.
Khương Nhuận ra chiêu thứ nhất với Khương Kỳ, rồi liên tiếp ra chiêu sau, một chiêu nối tiếp chiêu, tốc độ cực nhanh.
Khương Kỳ không đ.á.n.h trả, cũng không chống đỡ, chỉ tiếp tục né tránh.
Nửa khắc sau, trên sân luận võ vẫn là cảnh tượng như vậy.
---
Hết chương 395.