Nhược Tà xoay người, nhìn Thái thượng hoàng Thủy Hạo và Hoàng thượng Thủy Tường, ánh mắt thoáng lộ tia giọng mỉa mai, lạnh lùng nói:
“Ta thấy Hoàng thượng và Thái thượng hoàng bận rộn trăm việc, bổn quốc sư cũng không dám quấy rầy.”
Thủy Hạo sửng sốt nhưng nhanh ch.óng bình tĩnh trở lại.
Dù sao, ông ta và Nhược Tà quen biết nhiều năm, tất nhiên hiểu rõ tính tình của Nhược Tà, biết y nói chuyện luôn thẳng thắn, không vòng vo.
Nếu ai dám soi sắc mặt y, cũng chỉ có thể chịu cái nhìn thẳng thừng ấy mà thôi.
Còn Thủy Tường, cơ hội gặp Nhược Tà cũng không nhiều.
Hắn ta giờ là vua một nước, sao chịu nổi ai đó dùng thái độ lạnh lùng như vậy với mình?
Thủy Tường nhìn Nhược Tà chằm chằm, một lúc lâu, cho đến khi sát ý trong mắt hắn ta được giấu kín, mới cười ha hả, mở miệng nói:
“Quốc sư đừng giận, trẫm cùng phụ hoàng, tối hôm nay còn muốn làm yến tiệc đón gió cho quốc sư. Nhiều năm không gặp, cũng nên tâm sự một phen.”
Nhược Tà nhíu mày, khẽ đáp:
“À? Phải vậy sao? Ta nhìn chẳng ra Hoàng thượng hoan nghênh ta lắm đâu.”
Nói xong, hắn lại nhìn về phía Thủy Hạo:
“Nhiều năm không gặp, Thái thượng hoàng cũng đã già. Nhưng chẳng lẽ lại già đến mức ánh mắt còn tệ? Một đại nhân sống trước mặt mà không nhìn ra gì sao?”
Lời Nhược Tà vừa thẳng vừa chẳng khách khí nhưng hiện tại Thái thượng hoàng muốn cầu cạnh y, nên không dám nổi giận.
Tô Ngữ nhìn Thái thượng hoàng hít thở gấp vài cái, liền cười nhỏ và nói:
“Quốc sư nói đúng, chính vì vậy mới vội vàng thỉnh quốc sư về. Dù sao, không phải ai cũng có thể so với quốc sư và phu nhân, nhiều năm như vậy vẫn không hề thay đổi.”
Nhược Tà nghe xong, ha ha cười to:
“Đó là lẽ tất nhiên. Nếu không, ta còn trở thành quốc sư sao?”
Tô Ngữ nhìn Nhược Tà trong lòng kinh ngạc vô cùng.
Hóa ra Nhược Tà không phải là chưa từng gặp qua, chỉ là… y lại dám hành sự kiêu ngạo trước mặt Thủy Hạo và Thủy Tường như vậy sao?
“Hứa Nguy, ban ngồi.”
Thái thượng hoàng dặn, rồi cùng Thủy Tường trở lại tháp thượng, phân định chỗ ngồi.
Tô Ngữ và Khương Kỳ ngồi xuống, liền nghe Nhược Tà nói với Thủy Hạo ngươi tới ta đi ôn chuyện.
Thủy Minh, người theo sau bước vào, lại bị Thủy Hạo lờ đi hoặc cũng có thể là cố ý không để ý.
Qua nửa canh giờ trôi hai người mới dừng lại.
Thủy Hạo nhìn Nhược tà bưng chén trà chậm rãi thưởng thức, mới dời tầm mắt đi.
Bỗng như tỉnh ngộ, ông ta khẽ vỗ trán một cái, thốt:
“Người già rồi, vậy mà còn quên, Minh nhi đã về rồi sao?”
Thủy Minh nghe thấy gọi, liền đứng dậy đi về phía Thái thượng hoàng, cung kính quỳ xuống hành lễ với Thủy Hạo và Thủy Tường.
“Thủy Minh đã về, Thủy Minh bất hiếu, làm Thái thượng hoàng phải lo lắng.”
Thủy Hạo nhìn Thủy Minh quỳ trên đất, so với mấy năm trước trông đã trưởng thành rất nhiều, không còn dáng vẻ yếu ớt lúng túng.
Thủy Tường đứng bên quan sát Thủy Minh, ánh mắt lóe lên tinh quang, thốt:
“Ngũ đệ đi nhiều năm, lại càng thêm chín chắn. Nhìn bộ dáng này quả thật không tệ. Chỉ tiếc, Phụ hoàng luôn nhớ ngươi, nhưng lại không biết tin tức, giờ thì đã già đi nhiều rồi.”
Thủy Hạo dáng vẻ rõ ràng là đã già đi nhiều, tóc mai điểm bạc. Dù ngồi tại chỗ, chân mày vẫn cau lại chăm chú.
Thủy Minh rũ mắt xuống, cúi đầu dập đầu, tâu:
“Thủy Minh bất hiếu, làm Thái thượng hoàng phải lo lắng.”
Thủy Hạo thở dài một hơi, ánh mắt đầy thương cảm, nói:
“Minh nhi, ngươi thế nhưng oán hận Phụ hoàng không cho gọi khi ngươi vừa trở về?”
Thủy Minh cúi đầu, đáp khẽ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thủy Minh không dám.”
“Không dám, hay không thể?”
Thủy Hạo ngược hỏi.
Thấy Thủy Minh im lặng, Thủy Hạo lại tiếp lời:
“Ngươi bây giờ nhìn Phụ hoàng, cũng không gọi một tiếng, chẳng phải quái lạ sao? Đó là vì sao?”
Thủy Minh nghe mà rụt rè, đôi môi khẽ mím c.h.ặ.t, nhắm mắt lại tạm gác mọi tâm tư, tâu:
“Phụ hoàng, Minh nhi không dám, càng sẽ không oán hận Phụ hoàng. Chuyện trước kia là do Minh nhi chưa hiểu chuyện, mấy năm nay ra ngoài học hỏi đã trưởng thành hơn, cũng hiểu rõ tấm lòng Thái thượng hoàng bảo vệ nhi t.ử.”
Nghe vậy, Thủy Hạo gật đầu lia lịa, nét mặt hiện rõ niềm vui.
“Tốt tốt, Minh nhi quả nhiên đã lớn, mau đứng lên đi.”
Thủy Minh theo lời đứng dậy, tiến về phía Thủy Hạo, cúi đầu trả lời vài câu lễ phép, rồi mới được phép trở lại chỗ ngồi.
Thủy Tường lúc này liếc mắt, tầm nhìn rơi vào Lạc Tâm, gọi:
“Ngũ hoàng t.ử phi”.
Lạc Tâm vội vàng đứng dậy, tiến về phía trước hành lễ:
“Tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Phụ hoàng.”
Thủy Tường miễn lễ cho nàng, nói:
“Nhìn bộ dáng Minh nhi, liền biết mấy năm qua, ngươi chăm sóc không tệ. Trẫm nghe nói, ngươi còn sinh con cho Minh nhi, con sắp được một tuổi, có chuyện này sao?.”
“Hồi Hoàng thượng, đúng là vậy.”
Thủy Hạo nghe xong ánh mắt sáng rực:
“Đây là lão đại trong bối phận tôn t.ử của ta, ngày mai mang vào cung cho trẫm nhìn tận mắt.”
Thủy Tường nghe xong, sắc mặt cũng biến đổi.
Thật đúng là không bỏ qua một cơ hội nào, luôn muốn chen vào để đổi lấy lợi ích của hắn ta.
Nhưng nghĩ tới hậu cung của hắn ta có không ít phi tần, lại chẳng có ai mang thai. Không nói chuyện sinh hoàng t.ử, ngay cả m.a.n.g t.h.a.i cũng chưa từng xảy ra.
Tự nhiên, hắn tachắc chắn không hoài nghi bản thân có vấn đề. Nếu có vấn đề, cũng chỉ có thể là những nữ nhân kia có vấn đề, một người chưa thể mang thai, tất nhiên đến đứa nhỏ cũng chẳng thể sinh ra.
May mắn là sắp tới thời gian tuyển tú, chọn được người giỏi hơn, cũng không tin là không có ai có thể mang thai.
Bất quá khi nghĩ tới chuyện tuyển tú, Thủy Tường ánh mắt liền dừng lại trên Lạc Tâm.
Sau đó, Thủy Tường cười ha hả nhìn về phía Thủy Minh, nói:
“Ngũ đệ trở về đúng lúc, năm sau sẽ tuyển tú. Mấy năm qua ngươi không ở Thịnh kinh, những chuyện tuyển thêm cơ thiếp, mặc dù nghĩ đến cũng là lực bất tòng tâm. Cũng may bây giờ đệ đã trở về, lại vừa đúng lúc, đến thời tuyển tú sẽ cho ngươi chọn vài tri kỷ ưu tú, cũng tránh cho Ngũ hoàng t.ử phi vừa muốn chăm sóc ngươi, lại muốn chăm sóc đứa nhỏ, phân thân bất lực.”
Lời Thủy Tường đường hoàng như là muốn tốt cho thủy minh, khiến người khác không tìm được lý do để từ chối.
Nhưng Thủy Minh giờ đã không còn là kẻ để người định đoạt như trước.
Mọi người chỉ thấy Thủy Minh đứng lên, tiến về bên Lạc Tâm, nói:
“Không dối Hoàng thượng, mấy năm qua Thủy Minh tuy cũng đạt được chút thành tựu nhưng chưa vừa ý. Một lần ngoài ý muốn, Thủy Minh bị thương, nhờ Quốc sư đại nhân cứu mới giữ được mạng. Dù được bảo vệ, nhưng Quốc sư đại nhân còn dặn, Thủy Minh không nên trầm mê nữ sắc, nếu không chỉ sợ sống không được lâu.”
Nghe vậy, mặt Thủy Tường liền tối sầm.
Chẳng lẽ, đây là cách Thủy Minh từ chối hắn ta?
Thủy Hạo lại ân cần hỏi:
“Bị thương? Thương ở đâu? Đợi lát, để thái y đến xem kỹ cho ngươi.”
Thủy Minh cảm kích liếc mắt nhìn Thủy Tường, nhưng lắc đầu:
“Bản lĩnh của Quốc sư đại nhân Phụ hoàng hẳn hiểu rõ, hắn đã nói vậy, cho thái y khám thêm nữa cũng chẳng có tác dụng gì.”
Nghe vậy, Thủy Tường cũng chỉ biết sững sờ.
---
Hết chương 399.