"Vậy ngươi liền đi nghĩ cách giải quyết đi."
Qua một lúc lâu, Khương Kỳ mới nhàn nhạt buông ra lời đó.
Nói xong, hắn quay người đi hướng về thượng phòng.
Mọi người nhìn theo, đều thấy Khương Kỳ đang cố nén phẫn nộ, không khỏi liếc về lão Hồ Đồ - rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?
Lão Hồ Đồ thấy ánh mắt mọi người đều đổ dồn về mình, trong lòng bối rối, nhất thời không biết phải nói gì. Căn phòng rơi vào im lặng.
Tây Môn Tiên Nhi đứng một bên, từ trên xuống dưới quan sát lão Hồ Đồ thật kỹ, rồi mới mấp máy môi hỏi:
"Hồ tiền bối?"
Lão Hồ Đồ dường như vô thức đáp lại, hỏi ngược:
"Ai gọi ta?"
Nói xong, ông lộ vẻ hối hận, vội che miệng không nói thêm, muốn tiến tới nhìn rõ mặt Tây Môn Tiên Nhi, nhưng lại bị chính cảm giác sôi sục trong lòng ngăn lại.
Động tác của ông vô tình lọt vào mắt Tây Môn Tiên Nhi, khiến nàng bỗng nhiên chắc chắn rằng lão Hồ Đồ đã nhận ra mình.
"Hồ tiền bối, ngươi không nhớ ta sao? Ta là Tiên Nhi."
Tây Môn Tiên Nhi bước lên vài bước lễ phép chào hỏi.
Lão Hồ Đồ nhìn vào khuôn mặt dịu dàng, tươi cười của nàng, suy nghĩ rất lâu, trong trí nhớ dò tìm dần ra hình ảnh quen thuộc, rồi từ từ nhận ra nàng - Tiên Nhi trước mắt mình.
Thấy lão Hồ Đồ trên mặt lộ ra vẻ tỉnh ngộ, Tây Môn Tiên Nhi vô cùng vui mừng, reo lên:
"Hồ tiền bối, không ngờ ngươi còn nhớ ta!"
Nhưng lão Hồ Đồ lập tức lắc đầu, gương mặt vẫn đầy nghi ngờ:
"Ngươi là ai?"
Tây Môn Tiên Nhi thấy vậy, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.
Rõ ràng là ông lão nhận ra dáng vẻ của nàng, nhưng trong miệng lại vẫn không thừa nhận.
Hai hàng lông mày của Tây Môn Tiên Nhi nhíu lại, ánh mắt có chút khó hiểu.
Nhược Tà tiến tới, đứng giữa hai người nghiêm giọng nói:
"Người có nhận ra hay không cũng không quan trọng. Lão nhân này tuổi đã cao, một lúc nghĩ không ra ai cũng bình thường. Nhưng ông già, nhớ kỹ cho ta, việc ngươi phải làm bây giờ là nghĩ cách để Tô Ngữ sớm tỉnh lại."
Lão Hồ Đồ nghe Nhược Tà cắt ngang lời mình, đầu tiên thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nghe rõ lời tiếp theo của y, biểu tình trên mặt lại trở nên dở khóc dở cười.
Lão cũng muốn Tô Ngữ nhanh tỉnh, dù sao tiểu đồ đệ này không tệ: không chỉ cho lão uống rượu ngon, mà còn giúp lão phát tiết ác khí.
Ông ấy thật sự thích tiểu đồ đệ này.
Thế nhưng trong tình huống hiện tại, lão cũng không còn cách nào khác.
Nhìn quanh mấy người trước mắt, đôi mắt họ đều trông mong vào mình, lão Hồ Đồ lời muốn nói lại nuốt trở vào, hơi mang chút bất đắc dĩ thốt ra:
"Yên tâm đi, ta sẽ làm."
Mọi người nghe xong, đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Dù không biết lão Hồ Đồ có thật sự làm được hay chỉ đang khoác lác nhưng ít nhất hắn là chủ nhân thực sự của vòng tay kia, hẳn sẽ có cách giải quyết.
Để tiện cho lão Hồ Đồ kiểm tra tình hình Tô Ngữ, Nhược Tà thẳng thắn bố trí cho hắn ở lại một tiểu viện cách Thế An Viện không đến trăm mét, gọi là trúc xá.
Nói là một ngôi nhà nhưng thực ra chỉ là một phòng trúc ba gian ở trong mảnh rừng trúc nhỏ, bên ngoài bao quanh hàng rào đơn giản.
Lần này, lão Hồ Đồ hoàn toàn không ghét bỏ trái lại rất hứng thú, tỏ ra thích thú khôn xiết với nơi ở này. Lão thích ở chốn yên tĩnh, giản dị như vậy.
Nhược Tà sai người mang mấy bộ quần áo mới đến cho lão Hồ Đồ, lại chuẩn bị nước nóng để lão tắm rửa.
Dù tuổi tác đã cao, lão nhân này vẫn giữ vóc dáng cao lớn, khoảng 1m8, thân hình cân đối tạo cảm giác càng già càng dẻo dai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi lão Hồ Đồ rửa sạch, khoác bộ đồ mới chỉnh tề, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên. Nhìn dáng vẻ của lão, khí thế phóng khoáng toát ra ngay lập tức; thời trẻ chắc chắn ông ấy là một mỹ nam t.ử tuyệt trần.
Buổi trưa, lão Hồ Đồ ăn no nê một trận. Mấy ngày qua, vì chuyện Tô Ngữ mọi người đều không còn khẩu vị; Hứa thị và Chu thị dù đã dốc tâm chuẩn bị món ngon, cuối cùng cũng chỉ ăn được hơn nửa.
Nhưng hôm nay, bàn cơm tràn đầy vẫn không làm giảm đi sự hứng khởi của lão Hồ Đồ, ngón trỏ của lão không ngừng động đậy. Cuộc đời ông có hai sở thích lớn: một là uống rượu, hai là thưởng thức mỹ thực.
Chỉ tiếc, rượu ngon khó gặp mỹ thực khó tìm.
Hơn nữa, hắn chẳng có đồng nào, có thể lấp đầy bụng đã là chuyện tốt, đâu còn dám mơ đến những món ăn tinh tế khác.
Ăn uống no đủ xong, dĩ nhiên muốn lo việc chính sự.
Lão Hồ Đồ lập tức tự thu mình, một người quay vào trúc xá.
Nhìn cánh cửa trúc xá bị đóng từ bên trong, mọi người đều nhíu mày. Lão nhân này, càng xem càng khó tin.
Tây Môn Tiên Nhi thấy biểu tình trên mặt mọi người, hơi không vui, liền nói:
"Ta mặc kệ trước là vì lý do gì, sau này các ngươi đối đãi Hồ tiền bối tốt nhất nên giữ lễ. Xưng hô phải đúng, gọi Hồ tiền bối, đừng tùy tiện."
Thủy Minh nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm Tây Môn Tiên Nhi lạnh lùng đáp:
"Đừng tưởng rằng ngươi là sư phó của Nhược Tà thì ở bậc cao hơn chúng ta. Ở đây, còn chưa tới phiên ngươi ra lệnh."
Tây Môn Tiên Nhi cười lạnh,
"Ngươi đây là không phục sao?"
Thủy Minh khóe miệng hơi nhếch, trong mắt vẫn không hề có nụ cười,
"Đương nhiên là không phục."
"Tốt lắm, ta muốn tỷ thí một chút. Nếu ngươi chặn được mười chiêu của ta, từ nay ta coi ngươi là người cùng thế hệ, được chứ?"
"Được."
"Ta cũng đến cùng ngươi so tài."
Thủy Minh còn chưa kịp hoàn toàn nói ra, đã bị một thanh âm lạnh lùng khác bao trùm.
Trong chớp mắt, mọi người đều quay người nhìn về hướng thanh âm phát ra.
Ở cửa Thế An viện, chính là Khương Kỳ đứng đó.
Tây Môn Tiên Nhi nhíu mày,
"Ngươi muốn cùng ta đấu?"
Khương Kỳ từng bước đi tới, thân hình cao lớn khí chất phi phàm.
Hắn dừng lại trước Tây Môn Tiên Nhi khoảng mười thước, nói:
"Ta và ngươi so tài. Chỉ cần Nếu ta thua một chiêu thì ngươi thắng."
Đối với lời này, Tây Môn Tiên Nhi nhịn không được bật cười khẽ.
Đó là một người cuồng vọng tự. Hắn mới tu luyện bao lâu?
Chưa đầy một năm mà thôi, dù thiên phú tuyệt đỉnh, lại thông minh dị thường cũng không đủ sức thắng nàng.
Đừng nói là đ.á.n.h qua, chỉ riêng việc chống đỡ chiêu thức của nàng e cũng là vấn đề lớn.
Nhưng người trẻ tuổi cần trải nghiệm một chút, để học được bài học.
Chịu thiệt một lần, mới biết sau này không thể kiêu ngạo.
Tây Môn Tiên Nhi và Khương Kỳ bước về phía một khoảng trống, đi đến một sân cỏ rồi dừng lại.
Phía sau, Thủy Minh đứng chờ sắc mặt đen như mực, nhìn hai người trước mặt trong lòng suy tư.
Mà ở đây, Nhược Tà mới là người cảm thấy lúng túng nhất.
---
Hết chương 433.