Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 443: TIỂU HÀ HÀ



 

Khi hiểu hết mọi việc, Tô Ngữ chuẩn bị c.h.ặ.t mọi âm thanh bên ngoài, tập trung tối đa để tiến hành đại lễ thu nhận truyền thừa của Nguyệt Hoa.

Chỉ là lúc này, nàng hình như mơ hồ nghe thấy một tiếng khóc truyền vào.

Tô Ngữ đầu tiên trố mắt, bối rối không hiểu ai đang khóc, nhưng nghe kỹ một lúc thì phát hiện ra tiếng khóc đó chính là của Kiều Kiều.

Biết là Kiều Kiều, cả người Tô Ngữ lập tức tê dại.

Tại sao Kiều Kiều lại khóc nửa đêm như vậy?

Vì sao khóc thương tâm đến thế?

Khương Kỳ đâu?

Vì sao lại để Kiều Kiều khóc một mình như vậy?

Trong đầu Tô Ngữ loé lên vô số nghi vấn trong chớp mắt.

Nhưng lúc này, nàng hoàn toàn bất lực; ngoài những nghi ngờ trong đầu nàng chẳng thể làm gì khác.

Nhưng càng không làm gì được, nỗi bực bội trong lòng Tô Ngữ càng dâng cao khiến nàng gần như sụp đổ.

Điều Tô Ngữ muốn biết nhất lúc này, chính là Khương Kỳ ở đâu, Kiều Kiều đang khóc, và vì sao Khương Kỳ không dỗ dành. Liệu có phải xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn?

Càng nghĩ, đầu óc nàng càng rối bời.

Dù có chút sợ hãi, Tô Ngữ cũng không thể kìm được dòng suy nghĩ của mình.

Nàng hiểu rằng vì không nhìn thấy nên mới lo lắng, mới nghĩ lung tung; thực tế có thể không giống như nàng tưởng.

Nhưng dù vậy, nàng vẫn không kìm được vẫn không thể tự chủ.

Không biết trôi qua bao lâu, tiếng khóc của Kiều Kiều vẫn văng vẳng bên tai, khiến Tô Ngữ gần như muốn gục ngã.

Khi nàng sắp mất bình tĩnh, đột nhiên từ đâu đó tỏa ra một làn hơi lạnh, tràn khắp cơ thể, khiến Tô Ngữ trong nháy mắt cảm thấy tâm trí trở nên minh mẫn, thanh tỉnh đến lạ thường.

Nhưng trạng thái này không kéo dài lâu, chỉ một lát sau tiếng khóc của Kiều Kiều lại vang lên, ảnh hưởng tới nàng một lần nữa.

Lần này, tình hình nghiêm trọng hơn rất nhiều so với trước.

Tô Ngữ không biết nên phản ứng thế nào, chỉ biết rằng cách duy nhất là rời khỏi không gian này.

“Ngươi nếu muốn rời đi, trước tiên nhất định phải chữa trị hoàn tất linh hồn chính mình trước đã.”

Tô Ngữ sững sờ kinh ngạc.

Ai đang nói chuyện?

“Ngươi chỉ có thể rời khỏi không gian này sau khi linh hồn được chữa trị hoàn toàn.”

Tiếng nói vang lên lần nữa, lần này Tô Ngữ chú ý: đó là giọng nói trẻ con, non nớt đến mức không phân biệt được nam nữ.

Nhưng ai đang nói? Vì sao nàng có thể nghe thấy? Và “chữa trị linh hồn” là ý gì?

“Ngươi là ai? Lời của ngươi có ý gì?”

Tô Ngữ nghiêm nghị hỏi.

Nàng lúc này nóng như lửa đốt, không muốn nghe bất cứ lời vô ích nào, cũng không muốn đoán già đoán non trò chơi gì cả.

Không gian yên tĩnh một hồi, giọng nói non nớt lại vang lên:

“Ta là Tiểu Hà Hà của Nguyệt Hoa.”

Tô Ngữ: …

Cái tên quỷ quái gì đây?

Cười ha hả?

Sao không gọi là cười hì hì đi?

Có lẽ vì lâu không được Tô Ngữ đáp lại, Tiểu Hà Hà lại nói tiếp:

“Ngươi sao không nói gì? Chẳng lẽ không thích ta? Nhưng Nguyệt Hoa nói, ngươi sẽ đối tốt với ta.”

Tô Ngữ ngạc nhiên, Nguyệt Hoa đã nói điều này với nàng ta sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng Nguyệt Hoa sao có thể chắc chắn rằng nàng sẽ đối tốt với Cười Ha Hả?

Tô Ngữ suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

“Vậy rốt cuộc ngươi là cái thứ gì?”

Có lẽ thấy Tô Ngữ không đáp, Tiểu Hà Hà lại nói, giọng đầy ủy khuất:

“Ta đây không phải là thứ gì… nọ kia… ô ô…”

Nghe giọng nói của Tiểu Hà Hà, Tô Ngữ cảm giác thật lạ lùng, vừa buồn cười vừa thương.

Lần đầu tiên nghe ai đó nói “ta không phải thứ gì này nọ”, thật sự khiến người ta vừa thấy lạ vừa khó nhịn cười.

Nhưng trải qua sự việc vừa qua, Tô Ngữ cũng hiểu: Tiểu Hà Hà tính tình có chút trẻ con, nếu bật cười bây giờ, chắc chắn sẽ tổn thương lòng tự trọng của nàng ta.

Vì vậy, Tô Ngữ nhịn cười, nghiêm túc hỏi:

“Ngươi không phải món đồ, vậy rốt cuộc là cái gì?”

Tiểu Hà Hà nghe thấy Tô Ngữ nghiêm túc hỏi, lại cảm thấy hơi kỳ quái.

Thế nhưng, nàng ta vẫn nghiêm túc trả lời, không hề có thái độ lạ lùng hay đùa cợt.

“Ta là Tiểu Hà Hà, thuộc cây sủng của Nguyệt Hoa, trước kia ngươi từng lá sen lớn không, ta chính là nó - Tiểu Hà Hà.”

Nghe Tiểu Hà Hà giải thích, Tô Ngữ cuối cùng cũng hiểu ra.

Hóa ra tất cả vừa rồi nàng hiểu lầm, nàng cứ nghĩ Cười Ha Hả là một tên quái quỷ nào đó, nhưng thực tế không phải.

“Khụ khụ…”

Để che giấu bối rối của mình, Tô Ngữ khẽ ho hai tiếng.

Sau khi suy nghĩ kỹ, nàng nhận ra mình không cần phải lúng túng và Tiểu Hà Hà cũng chắc chắn biết rõ điều này.

Nghĩ đến đây, Tô Ngữ thở phào nhẹ nhõm; thật may mắn, mọi việc không tệ hơn được nữa.

“Nguyệt Hoa đâu? Ngươi sao lại ở đây?”

Bỗng nhớ mình còn phải đi ra ngoài và tìm Nguyệt Hoa, Tô Ngữ vội hỏi.

“Nguyệt Hoa đi rồi.”

Giọng Tiểu Hà Hà trầm buồn, nghe là biết nàng ấy rất không vui.

Tô Ngữ cảm thấy kỳ quái. Vừa rồi, khi Tiểu Hà Hà nhắc đến Nguyệt Hoa giọng nói còn đầy tự hào, sao bây giờ lại rầu rĩ như vậy?

Trong lòng thắc mắc, Tô Ngữ lại hỏi tiếp:

“Nguyệt Hoa đi đâu? Nàng chưa nói với ta, ta phải làm sao để theo ra ngoài không gian?”

Nói xong, Tô Ngữ bỗng nhớ ra điều quan trọng khác, liền tiếp tục:

“Ta hiện giờ không phải trong không gian sao? Tại sao cái gì cũng không thấy? Do ta, hay là do không gian?”

Nàng liên tiếp đặt câu hỏi, nhưng không nhận được câu trả lời nào.

Tiểu Hà Hà dường như biến mất, không gian trở lại im lặng như trước.

Tô Ngữ chờ lâu vẫn không nghe thấy gì, cảm giác hơi hoảng loạn.

Không phải vì sợ hãi, mà bởi tình cảnh lúc này khiến người ta không khỏi bất an.

“Tiểu Hà Hà, ngươi còn ở không?”

Tô Ngữ dò hỏi.

“Ta còn ở. Ngươi cứ theo lời ta nói mà chữa trị linh hồn. Khi linh hồn ngươi chữa trị hoàn chỉnh, mới có thể rời đi. Lúc đó, cảnh tượng bên ngoài ngươi sẽ hiểu ngay. Hiện giờ hỏi thêm gì cũng vô ích.”

Tô Ngữ nhíu mày. Nàng ghét bị lừa dối hay mê hoặc nhưng lúc này không còn lựa chọn nào khác, đành chấp nhận đề nghị của Tiểu Hà Hà.

Bởi vì, cho dù nàng có dò hỏi đến đâu, cũng không có ai trả lời.

Thậm chí, tiếng khóc của Kiều Kiều vừa nghe trước đó, giờ cũng đã im bặt.

Mọi thứ dường như chỉ là ảo giác, bỗng nhiên biến mất không dấu vết.

---

Hết chương 443.