Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 449: LÒNG HIẾU KỲ HẠI CHẾT MÈO



 

Một lát sau, Vương Lâm mới bước ra, trên mặt mang theo nụ cười nói với Vương thái y và Lý thái y:

"Hai vị thái y mau mời vào."

Hai người trong lòng thắc mắc Vương Lâm rốt cuộc đang làm trò quỷ gì, thế nhưng cũng không tiện nói gì thêm, đành phải theo bước nhanh vào trong.

Vừa bước vào, hai người nhanh ch.óng lướt qua tình cảnh bên trong, lúc đó mới hiểu ra Vương Lâm rốt cuộc đang làm gì.

Trên mặt đất, có ba người nằm song song, phân biệt là một nam và hai nữ.

Người nam tuy sắc mặt có chút tái nhợt, quần áo tóc cũng có chút hỗn độn thế nhưng vẫn có thể nhận ra ngay đó là hoàng thượng.

Thế nhưng hai người phụ nữ kia thì không biết là ai.

Chẳng lẽ là cung nữ trong cung?

Thế nhưng nhìn dáng vẻ này cũng không giống lắm.

Hai người trong lòng nghi hoặc, thế nhưng cũng không dám nhìn nhiều cũng không dám hỏi.

Sau khi lướt qua, liền cúi thấp đầu không dám liếc mắt thêm lần nào nữa.

Khi Vương Lâm quay người, thấy chính là dáng vẻ đó của hai người.

Mặc dù biết hai vị thái y là lão nhân trong cung cũng đã chăm sóc hoàng thượng nhiều năm, thế nhưng hai người có thể thức thời như vậy, biết có thể làm gì, không thể làm gì, điều này vẫn khiến hắn ta cảm thấy rất không tệ.

Dù sao, con người ai cũng hiếu kỳ.

Điều quan trọng nhất của con người chính là kiểm soát sự hiếu kỳ của mình.

Sự hiếu kỳ g.i.ế.c c.h.ế.t mèo, điều này không phải chỉ nói chơi.

"Hai vị đại nhân mau ch.óng xem bệnh cho hoàng thượng đi, người đã nằm trên đất lâu như vậy rồi, nếu hàn khí nhập vào người, đây cũng không phải là chuyện tốt lành gì."

Vương Lâm cười thúc giục hai người.

Hai người nghe xong, không dám chần chừ một khoảnh khắc nào, vội vàng đi tới bên cạnh Thủy Tường, ngồi xổm xuống và bắt đầu kiểm tra cho Thủy Tường.

Vương Lâm nhìn hai người mặt nặng mày nhẹ kiểm tra, trong lòng liền cảm thấy có chút thấp thỏm.

Mặc dù bên cạnh còn nằm hai người, trên người lại phủ loạn xạ y phục, có lẽ còn lạnh hơn.

Thế nhưng điều này chẳng liên quan gì đến hắn.

Trước mặt hoàng thượng ai cũng không quan trọng.

Vương thái y và Lý thái y cũng trong lòng lo lắng sợ hãi, cho nên kiểm tra vô cùng cẩn thận.

Sau một hồi kiểm tra, hai người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, may mắn là vấn đề không lớn.

Vương Lâm nhìn hai vị thái y đứng dậy, vội vàng hỏi:

"Hoàng thượng đây là thế nào? Vừa rồi lão gia đã gọi rất nhiều tiếng thế nhưng hoàng thượng lại không có phản ứng chút nào."

Hai vị thái y trên mặt lộ ra một nụ cười quỷ dị nhưng lại muốn thu hồi ngay lập tức.

Thế nhưng làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, nói thu hồi là thu hồi được.

Thế là biểu cảm trên mặt hai người liền trở nên có chút quái dị.

Cái sự quái dị này, trong mắt Vương Lâm chính là hai người có lời muốn nói nhưng không dám nói.

Gần như ngay lập tức, sắc mặt Vương Lâm liền trở nên khó coi vô cùng, trên đầu cũng toát ra mồ hôi lạnh.

Đợi đến khi Vương thái y và Lý thái y cuối cùng cũng điều chỉnh được biểu cảm trên mặt, định báo cáo tình hình của hoàng thượng cho Vương Lâm, thấy chính là dáng vẻ mặt xám như tro tàn của Vương Lâm.

"Vương công công, người làm sao vậy?"

Vương thái y kinh ngạc hỏi.

Chẳng lẽ là mắc phải bệnh gì?

Nếu không sao chỉ một lát sau, lại biến thành ra nông nỗi này?

Vương Lâm trong lòng đang suy nghĩ đủ loại tình huống xấu nhất, sợ đến cả người đều có chút vô lực, đột nhiên nghe thấy Vương thái y hỏi, bỗng nhiên giật mình rùng mình một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"A? Vương thái y ngươi vừa nói gì, có phải hoàng thượng..."

"Hoàng thượng không có việc gì, ta vừa rồi là hỏi ngươi rốt cuộc là thế nào. Thân thể có gì không thoải mái sao, nếu không sao một hồi thời gian thôi mà đã biến thành ra nông nỗi này, ngươi xem sắc mặt khó coi của ngươi, thế này thì..."

Vương thái y luyên thuyên một tràng, Vương Lâm hoàn toàn không nghe lọt.

Điều duy nhất hắn nghe lọt, chính là câu nói kia: hoàng thượng không có việc gì.

"Ngươi nói thật sao, hoàng thượng hắn không có việc gì?"

Vương Lâm nói xong, liền chăm chú nhìn chằm chằm vào mắt Vương thái y, rất sợ Vương thái y sẽ nói dối.

Vương thái y lắc đầu,

"Hoàng thượng không có việc gì cả, ta và Lý đại nhân vừa rồi đã cẩn thận xem xét rồi, hoàng thượng chẳng qua là quá mệt mỏi, cho nên mới mê man bất tỉnh, chờ hắn ngủ đủ giấc tỉnh dậy rồi thì chẳng có chuyện gì cả."

Vương Lâm nghe lời này, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng hắn vẫn có chút không dám tin, thế là liền lại nhìn về phía Lý thái y:

"Lý thái y, lời thái y vừa nói là sự thật sao?"

Lý thái y nghiêm túc gật đầu,

"Đương nhiên là thật, công công có thể yên tâm, hiện tại chỉ cần đưa hoàng thượng về nghỉ ngơi thật tốt, sớm nhất sáng mai, chậm nhất là đêm mai, hoàng thượng sẽ tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại, trừ toàn thân có chút bủn rủn vô lực ra cũng sẽ không có khó chịu khác."

Nghe thấy Lý thái y lần nữa bảo đảm, lần này Vương Lâm coi như đã hoàn toàn yên tâm.

Cũng may, hoàng thượng thật sự không có việc gì.

Thế nhưng chưa kịp đợi Vương Lâm hoàn toàn buông lỏng tâm trạng, lại đột nhiên nghe thấy Lý thái y mở miệng.

"Chỉ là..."

Lý thái y nói hai chữ "Chỉ là" rồi im bặt, dường như có điều gì khó nói.

Vương Lâm lần này, vừa mới buông tâm xuống, trong nháy mắt lại bị treo lên.

"Lý thái y, có chuyện gì ngươi cứ nói thẳng, chuyện liên quan đến long thể, vạn lần không thể qua loa đại ý."

Lý thái y nghe xong liền liếc nhìn Vương thái y, hai người suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn do Lý thái y mở lời.

"Kỳ thực nói ra, cũng không phải chuyện gì lớn, đối với long thể tuy sẽ có một chút tổn hại, thế nhưng chỉ cần tu dưỡng thật tốt mấy ngày là có thể bù đắp lại, chỉ là chuyện này, trong thâm cung này là không được phép xảy ra, cho nên ta vẫn muốn nhắc nhở."

Nghe Lý thái y nói như vậy, không phải là vấn đề sức khỏe của hoàng thượng, tâm Vương Lâm trong nháy mắt liền buông xuống.

Còn về ý tứ trong lời nói của Lý thái y vừa rồi, hắn nghĩ, hắn đại khái đã hiểu một chút.

"Chúng ta trong quá trình kiểm tra vừa rồi phát hiện, hoàng thượng đã trúng một loại mê d.ư.ợ.c, cho nên mới bất tỉnh... Loại mê d.ư.ợ.c này chỉ có ở một số nơi đặc biệt mới có thể sử dụng, chắc hẳn công công cũng hiểu ta nói là có ý gì."

Lý thái y cũng không nói quá rõ ràng nhưng Vương Lâm đã hiểu thấu đáo.

Ngay từ lúc nãy, trong lòng hắn đã lờ mờ có suy đoán.

Cho tới bây giờ, nghe thấy Lý thái y nói đã nói đến mức này thì còn gì không rõ nữa.

Không cần nghĩ nhiều, nhất định là đêm nay có người muốn tính kế hoàng thượng.

Hiện tại không biết chính là, không biết kẻ muốn tính kế hoàng thượng này, rốt cuộc có phải là một trong hai người phụ nữ trong đình hay không.

Hay là, là Thái Thượng Hoàng bên ngoài.

Chỉ là nghĩ lại, đối tượng mà Vương Lâm nghi ngờ càng có xu hướng là Thái Thượng Hoàng bên ngoài.

Thật sự là phản ứng của Thái Thượng Hoàng đêm nay quá mức khác thường.

Tục ngữ nói, sự bất thường tất có yêu.

Bất kể sự thật thế nào, Thái Thượng Hoàng đêm nay tuyệt đối có vấn đề.

Còn Vương Lâm vì sao không nghi ngờ là một trong hai người phụ nữ trong phòng muốn tính kế hoàng thượng, để cầu chim sẻ bay lên đầu cành biến thành phượng hoàng.

Đó là bởi vì, một trong hai người phụ nữ này chính là Tư Đồ Nguyệt, nữ nhi duy nhất của Công chúa An Khánh.

Còn người kia, xem ra hẳn là nha hoàn bên cạnh Tư Đồ Nguyệt.

Năm sau chính là tuyển tú, Tư Đồ Nguyệt vốn đã được nội bộ chọn làm hoàng hậu, nàng ta thật sự không cần phải làm như vậy.

--

Hết chương 449.