Giấc ngủ này của Tô Ngữ thật sự rất sâu, bởi vì khi nàng tỉnh dậy phát hiện trong lều chỉ còn lại mình nàng.
Nàng vội vàng mặc y phục ra khỏi lều vải thì thấy Khanh Yên đang đứng cạnh bếp lò, tay cầm cái thìa nhẹ nhàng khuấy trong nồi.
"Yên nhi, đang làm gì thế?"
Tô Ngữ vừa hỏi, bước chân cũng không chậm.
"Bọn họ đâu rồi?"
Đến bên Khanh Yên, Tô Ngữ mới nhớ ra sao không thấy ba người Khương Kỳ?
Lúc này Tô Ngữ cũng đã nhìn rõ Khanh Yên rốt cuộc đang làm gì. Trong nồi không phải gì khác mà là một nồi tuyết.
"Ngươi nấu tuyết làm gì? Khát nước à?"
Tô Ngữ nói muốn bảo Phì Phì lấy cháo trong không gian ra.
Tối hôm qua trước khi ngủ, nàng đã chuẩn bị bữa sáng cho hôm nay. Để tránh xảy ra sự cố bất ngờ, nàng dứt khoát đặt vào không gian để Phì Phì trông coi. Như vậy sau khi thức dậy, bọn họ có thể trực tiếp lấy ra ăn.
Bây giờ nhìn thấy Khanh Yên đang nấu tuyết, Tô Ngữ cứ tưởng nàng khát nước muốn nấu để uống.
Khanh Yên nghe Tô Ngữ nói vậy, "phì" một tiếng cười:
"Ta là loại người đói bụng ăn quàng như vậy ư? Nếu ta thật sự khát, ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi ngủ ngon giấc sao."
Tô Ngữ nghe vậy cũng cười:
"Vậy ngươi đây là muốn làm gì?"
"Nhổ lông lột da."
Tô Ngữ: !!!
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tô Ngữ, Khanh Yên tiếp tục giải thích:
"Bên ngoài bắt được một thứ rất lớn, ba người bọn họ nói dù sao cũng không thể thuần phục, chi bằng lột da ăn đi. Cho nên bảo ta nấu một ít nước trước lát nữa tiện sử dụng."
Tô Ngữ nghe xong nghi ngờ liếc nhìn Khanh Yên. Mặc dù cái nồi này rất lớn thế nhưng nếu ba người Khương Kỳ đều không thuần phục được một thứ to lớn như vậy, một nồi nước như thế này liệu có nấu được không?
Thấy Tô Ngữ há miệng muốn nói gì đó, Khanh Yên vội vàng khoát tay rồi chỉ ra ngoài. Tô Ngữ thấy vậy càng thêm kỳ quái, thần bí như vậy lúc này làm gì?
Trong lòng thắc mắc Tô Ngữ dứt khoát đi về phía cửa động.
Vừa bước ra khỏi động nàng thấy ba người Khương Kỳ đang quay lưng về phía cửa động đứng ở đó.
Nhìn tư thế đứng uể oải của ba người, Tô Ngữ sâu sắc nghi ngờ lời Khanh Yên vừa nói. Nói là bắt được thứ gì lớn đâu?
Nói là thuần phục sao?
Đứng như vậy, một con thỏ có lẽ cũng đã chạy mất rồi.
Thế nhưng chờ Tô Ngữ đi ra ngoài, mới phát hiện mình đã lầm.
Bởi vì trước mặt ba người, thậm chí có một con vật to lớn màu trắng như tuyết.
Sở dĩ nàng vừa nãy không thấy, một là vì không chú ý nhìn, hai là vì màu sắc của sinh vật không rõ này giống hệt màu tuyết, nó lại đang nằm rạp dưới lớp tuyết, không nhìn kỹ thật sự chẳng nhìn ra được gì.
"Đây là cái thứ gì?"
Tô Ngữ chỉ vào con vật to lớn kia, hỏi Khương Kỳ.
Khương Kỳ nghe tiếng quay đầu nhìn Tô Ngữ, mặt tràn đầy ý cười.
"Chúng ta cũng không biết đây là cái thứ gì nhưng cái sơn động này của chúng ta, hẳn là động của nó. Nửa đêm hôm qua nó về vừa vặn bị ta bắt được."
Tô Ngữ nghe vậy thì giật mình, một thứ to lớn như vậy sức chiến đấu khẳng định cực kỳ mạnh mẽ, Khương Kỳ có bị thương không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dường như hiểu được nàng đang lo lắng điều gì, Khương Kỳ đáp lời:
"Hoan Hoan không cần lo lắng, ta cũng không bị thương. Nàng đừng nhìn nó to lớn như vậy, thế nhưng không biết vì sao nó căn bản không tấn công ta. Quan trọng nhất là tối qua số canh sườn dê còn lại ta cho nó uống thì nó lại không chịu đi."
Tô Ngữ nghe xong thì cạn lời, nói như vậy đó là một kẻ háu ăn ư?
"Vậy vừa nãy Khanh Yên nói..."
Khanh Yên chẳng phải nói không thuần phục được nên chuẩn bị nấu ăn sao?
Khương Kỳ tự nhiên nghe thấy cuộc đối thoại của Tô Ngữ và Khanh Yên vừa rồi tiếp tục giải thích:
"Nó uống số canh sườn dê đó lại không đi, sáng nay còn chắn cửa động không cho vào ra. Ba người chúng ta tốn rất nhiều sức lực, mới khiến nó lùi lại một chút. Nếu không chúng ta bây giờ còn đang trong động không ra được đâu."
Bên cạnh Lục Du Kỳ cũng vội vàng tiếp lời:
"Tình huống bây giờ là, nó muốn theo chúng ta."
Nói xong còn bất đắc dĩ than vãn buông tay.
Tô Ngữ nghe xong kỹ lưỡng nhìn con quái vật lớn này, tuy lớn một chút thế nhưng nhìn có vẻ mềm mại đáng yêu, lại không có gì nguy hiểm vậy giữ lại chẳng phải tốt sao?
Nghe Tô Ngữ trả lời, Lục Du Kỳ kinh ngạc mở to hai mắt rồi kinh hô:
"Tẩu t.ử, không ngờ ngươi cũng có lúc nghĩ không thấu đáo."
Tô Ngữ khó hiểu:
"Không thấu đáo cái gì?"
Lục Du Kỳ đưa tay chỉ vào con vật to lớn kia:
"Ngươi xem nó lớn như vậy, vậy thì cần ăn bao nhiêu thứ? Chúng ta nuôi nổi sao? Đến cuối cùng nếu không có đồ ăn cho nó, chúng ta chẳng phải sẽ trở thành khẩu phần lương thực của nó sao?"
Tô Ngữ đầu tiên là sững sờ, lập tức bật cười, thì ra là đang lo lắng vấn đề này.
"Cái này ngươi ngược lại không cần lo lắng, thứ khác thì không có nhưng ăn uống thì đủ. Chúng ta nuôi nó, chẳng lẽ các ngươi không cảm thấy nó là một công cụ di chuyển rất tốt sao?"
Tô Ngữ nói, trên mặt đã nở nụ cười.
Lục Du Kỳ nghe vậy vỗ đùi:
"Tẩu t.ử, ngươi nghĩ giống ta. Con vật to lớn này ta vừa nhìn thấy nó đã cảm thấy nó là một công cụ di chuyển rất tốt. Có nó chúng ta hôm nay không cần vất vả đi bộ nữa rồi. Trước kia ta lo lắng không có gì cho nó ăn, giờ thì được rồi..."
Lục Du Kỳ một mình lẩm bẩm nói một lúc, lại thấy Tô Ngữ và mấy người kia đã đi tới bên con vật lông trắng, đành phải ngượng ngùng ngậm miệng cũng theo đi tới.
Tô Ngữ vòng quanh con vật lông trắng đi một vòng vẫn không phân biệt rõ đầu và m.ô.n.g của nó. Bất đắc dĩ đành phải cầu cứu nhìn Khương Kỳ. Khương Kỳ đã từng cho nó ăn, chắc hẳn phải phân biệt được chứ? Thế nhưng ai ngờ, Khương Kỳ cũng bất đắc dĩ lắc đầu ra hiệu hắn cũng không phân biệt rõ.
Tô Ngữ cảm thấy có chút cạn lời nhưng cũng cảm thấy rất thú vị. Nghĩ rồi nàng từ trong không gian lấy ra một nồi canh thịt thơm lừng giao cho Khương Kỳ. Nồi canh vừa đến tay Khương Kỳ, Tô Ngữ thấy thân thể con vật lông trắng khẽ động đậy. Lúc đầu động tác rất nhẹ chỉ là lớp lông dài của nó đang run lên, sau đó nó trực tiếp lảo đảo đứng dậy.
Tô Ngữ lúc này cuối cùng cũng nhìn thấy đầu của nó. Một đôi mắt to tròn đen láy tinh anh, một cái mũi đen tròn có chút ẩm ướt.
Nhìn thế nào cũng cảm thấy là một con ch.ó. Ngoại trừ thân hình quá mức khổng lồ những thứ khác thực sự giống hệt một con ch.ó.
Sở dĩ Tô Ngữ có cảm giác như vậy là vì con vật lông trắng nhìn ánh mắt của nàng, rõ ràng như một chú ch.ó cưng đang chờ được cho ăn. Chẳng biết vì sao Tô Ngữ mềm lòng một chút.
Một "vật nhỏ" như vậy, vừa nãy chắc chắn bị mấy người Khương Kỳ làm cho hoảng sợ rồi. Nếu Lục Du Kỳ biết suy nghĩ trong lòng Tô Ngữ lúc này, nhất định sẽ nhịn không được khóc ra nước mắt. Rốt cuộc là ai làm ai hoảng sợ.
Tô Ngữ nhìn mặt con vật lông trắng, một lát sau cười nói:
"Ngươi toàn thân trắng như tuyết, lại có bộ lông dài như vậy chi bằng gọi là Lông Trắng đi."
Con vật lông trắng đối với điều này không có bất kỳ ý kiến gì, nó hiện tại chỉ muốn uống canh thịt.
Đừng nói là gọi Lông Trắng gọi Lông Đen cũng được.
--
Hết chương 593.