Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 597: ĐỘT ĐẾN HUYỀN MINH ĐẠI LỤC



 

"Tình huống gì đây?"

Lòng Tô Ngữ ngạc nhiên, liền tức khắc mở mắt. Đập vào mắt nàng là một vùng núi non xanh biếc, mũi tràn ngập hương hoa ngào ngạt, tai nghe tiếng chim hót lảnh lót.

Đây là đâu?

Tô Ngữ nghi hoặc nhìn quanh, nàng sao lại có cảm giác như xuyên việt lần nữa vậy?

Khương Kỳ cùng mọi người lúc này cũng đang đ.á.n.h giá hoàn cảnh xung quanh. Nhìn cảnh chim hót hoa thơm trước mắt, ai nấy đều không dám tin.

Vừa phút trước còn là băng tuyết ngập trời, giờ đã thành ra thế này thực sự khiến người ta khó lòng tiếp nhận.

Bỗng nhiên Nhược Tà linh quang chợt lóe, dường như nghĩ ra điều gì.

Tô Ngữ chú ý thấy thần sắc Nhược Tà biến đổi, vội hỏi:

"Ngươi sao vậy?"

Nhược Tà do dự một chút rồi vẫn nói ra suy đoán của mình.

"Ta nhớ, trên Huyền Minh đại lục có một loại người, gọi là Ảo Thuật Sư. Mỗi một Ảo Thuật Sư cường đại đều có thể sáng tạo vạn vật, đương nhiên chỉ là khiến người ta cảm giác được vạn vật."

Lục Du Kỳ và Khương Kỳ nghe có chút mơ hồ nhưng Tô Ngữ lại lập tức hiểu rõ.

Nói trắng ra chính là tạo ra ảo giác chân thực đến mức người ta tưởng thật.

Thế nhưng Nhược Tà bỗng nhiên nói chuyện này làm gì?

Nhìn ánh mắt nghi ngờ của Tô Ngữ, Nhược Tà tiếp tục nói:

"Ta đang nghĩ, những gì chúng ta đang thấy bây giờ, có phải đều là ảo giác không, hay là tất cả những gì chúng ta vừa trải qua cũng là ảo giác."

Chỉ mấy câu nói nhẹ nhàng nhưng trong tai Tô Ngữ lại như sét đ.á.n.h ngang trời.

Bất kể là hiện tại hay vừa nãy, nếu thật sự có một là ảo giác vậy chẳng phải họ vẫn bị người ta đùa bỡn trong lòng bàn tay sao?

Cảm giác này khiến Tô Ngữ vô cùng khó chịu.

Thế nhưng ngay sau đó nàng lại nghe thấy có người đang nói chuyện.

"Ôi, các ngươi có nghe thấy không, ta vừa nghe thấy có người đang nói về Ảo Thuật Sư kìa. Đó là truyền thuyết của bao nhiêu năm về trước rồi, giờ vẫn có người đem ra nói, người này chẳng phải là đồ ngốc sao?"

"Ta xem, không chỉ kẻ nói chuyện là đồ ngốc mà ai tin vào thì càng là đồ ngốc hơn."

"Có gì đâu, nơi đây dù sao cũng là quầy tiếp tân, có người từ khắp các tiểu thế giới đến. Chắc là một kẻ nhà quê nào đó nghe được vài câu chuyện truyền kỳ ở đây khoe khoang lừa gạt người mới thôi."

Theo tiếng nói dần xa, Tô Ngữ và mọi người mới từ sau cây cổ thụ bước ra.

Tô Ngữ, Khương Kỳ, Lục Du Kỳ đều vô thức nhìn về phía Nhược Tà.

Nhìn Nhược Tà từ trên xuống dưới một lượt, Tô Ngữ cười nói:

"Khoe khoang chuyện truyền kỳ nhà quê à?"

"Ha ha ha ha ha!"

Lời Tô Ngữ chưa dứt, bên cạnh Lục Du Kỳ đã không nhịn được ôm bụng cười vang.

Mà sắc mặt Nhược Tà lúc này cũng trở nên vô cùng đặc sắc, ythực sự không ngờ.

Cách trăm năm y cuối cùng cũng trở về Huyền Minh đại lục nhưng lại bị người khác xem là kẻ nhà quê.

Y vừa mới định giải thích với Tô Ngữ và mọi người rằng Ảo Thuật Sư là từ sách mà y đọc được, thế nhưng lại chậm mất một bước.

Dù có giải thích thế nào đi nữa, chuyện này cũng đã thành trò cười rồi, Nhược Tà thẳng thắn cũng im miệng không nói thêm nữa.

Đợi Lục Du Kỳ cuối cùng cũng cười đủ rồi, Khương Kỳ lúc này mới lên tiếng:

"Chiếu theo lời đó, chúng ta bây giờ là ở Huyền Minh đại lục sao?"

Nhược Tà gật gật đầu.

Vừa nãy không để ý, giờ cẩn thận cảm nhận một phen mới phát hiện nơi đây quả nhiên là Huyền Minh đại lục.

Linh khí nồng đậm như vậy, y đã trăm năm không cảm nhận được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng y biết, sở dĩ cảm thấy linh khí nơi đây nồng đậm cũng vì hắn trăm năm chưa trở về.

Bình thường những nơi tiếp đãi người từ các tiểu thế giới đến đều nằm ở vị trí linh lực loãng.

Nhưng những điều đó đều không quan trọng, quan trọng là họ làm sao lại đột nhiên đến Huyền Minh đại lục?

Đứng chờ đợi cũng không phải là cách, Nhược Tà thẳng thắn dẫn mấy người từ trong rừng cây đi ra ngoài.

Còn hướng đi đương nhiên là theo những người vừa rời đi.

Mặc dù đã sống trên đại lục này mấy trăm năm nhưng Huyền Minh đại lục rộng vô biên, nơi y sống chẳng qua chỉ là một góc nhỏ.

Họ hiện tại đang ở phương nào cũng không biết, chỉ có thể là đi một bước nhìn một bước.

Cũng may rừng cây này cũng không quá rộng, khi ra khỏi rừng phía trước là một vùng đất trống trải hiện ra một bãi cỏ.

Giữa bãi cỏ là một con đường lát cẩm thạch rộng rãi, cuối đường là tường thành nguy nga và cổ kính, cùng với cánh cổng thành cao lớn.

Trên cổng thành có hai chữ lớn cứng cáp và mạnh mẽ: Nghênh Thành.

Tô Ngữ nhìn hai chữ này, trong lòng không khỏi nghĩ, tên này có nghĩa là "Thành chào đón" chăng?

Mấy người đi đến cổng thành, phát hiện không có người gác cửa, Tô Ngữ không khỏi có chút kỳ quái.

Ngay cả ở Đại Tần, tất cả thành trì đều có người giữ cổng.

Sao đến Huyền Minh đại lục lại không cần?

Chẳng lẽ là vì nơi này không có người thống trị?

Nghĩ đến đây Tô Ngữ mới nhận ra sự hiểu biết của họ về Huyền Minh đại lục thực sự quá ít ỏi. Ngay cả Nhược Tà trước đây rốt cuộc ở tông môn nào cũng không biết. Giờ nghĩ lại lòng thật sự quá lớn. Rõ ràng biết sẽ đến Huyền Minh đại lục vậy mà sớm không hề có chút chuẩn bị nào.

Cũng may Nhược Tà ở ngay bên cạnh, Tô Ngữ quyết định nhờ Nhược Tà phổ cập kiến thức cho mọi người ngay bây giờ.

Thế nhưng khi nói ra ý định của mình lại thấy Nhược Tà vẻ mặt lúng túng.

Cuối cùng vẫn là Khanh Yên nói, Huyền Minh đại lục có thể nói là thay đổi trong chớp mắt, một thành trì còn tồn tại hôm trước, ngày hôm sau có thể đã mai danh ẩn tích.

Vì vậy nếu ai nghĩ mình hoàn toàn nắm rõ tình hình Huyền Minh đại lục, đó là điều không thể.

Ngay cả Nghênh Thành trước mắt, họ trước đây cũng chỉ nghe nói có nơi như vậy.

Dù sao đối với những người đến từ tiểu thế giới như họ, sống mấy trăm tuổi cũng chưa từng gặp qua.

Đây không phải vì ít người, mà là vì những người đến từ tiểu thế giới muốn sống tốt trên Huyền Minh đại lục này, thực sự không dễ dàng.

Muốn sống khá giả thì càng không dễ dàng. Thử nghĩ một đám người cả ngày lo lắng vấn đề sinh kế, làm sao có thể quen biết một người như Nhược Tà?

Biết không thể trông cậy vào Nhược Tà và Khanh Yên, Tô Ngữ có chút thất vọng.

Vậy họ bây giờ chẳng phải là hai mắt tối đen sao?

Quan trọng hơn là họ mơ hồ đến Huyền Minh đại lục, vậy Tây Môn Tiên Nhi và những người khác thì sao, đã đến Huyền Minh đại lục hay là...

"Đại tỷ tỷ, các người có phải từ Đại Tần đến không?"

Đột nhiên Tô Ngữ cảm thấy ống tay áo của mình bị người khác nắm lấy. Cúi đầu nhìn xuống nàng thấy trước chân mình có một đứa bé.

Nhìn nụ cười hở lợi của nó, Tô Ngữ đoán đứa bé này khoảng bảy tám tuổi.

"Ngươi có chuyện gì không?"

Tô Ngữ kỳ lạ hỏi, đứa bé này sao có thể biết nàng từ Đại Tần đến?

Lại còn có thể chính xác không sai lầm tìm đến hỏi, trong này chắc chắn có vấn đề.

"Tiểu đệ đệ, làm sao ngươi biết tỷ tỷ từ Đại Tần đến?"

Đứa bé toe toét cười:

"Có một cô cô nói với ta, chỉ cần thấy một tỷ tỷ mặc y phục đỏ thẫm thì ta đi hỏi một câu. Ngươi đã là người thứ hai trăm ba mươi mà ta hỏi rồi."

--

Hết chương 597.