Lục Du Kỳ kinh ngạc nhìn Tô Ngữ:
"Vậy mà chỉ cần hai canh giờ!"
Tô Ngữ gật đầu:
"Có lẽ là hai canh giờ, chỉ là hai canh giờ của ta là thời gian cần thiết để hoàn toàn trưởng thành. Những thứ đó đều là loại rau xanh, không cần lớn lắm là có thể ăn được, nói như vậy hẳn là không dùng đến hai canh giờ."
Khương Kỳ đồng tình gật đầu:
"Sau khi ăn được, Nhược Tà ngươi hãy nếm thử từng loại một. Chúng ta không cần linh sơ phải xuất sắc hơn người khác quá nhiều, chỉ cần phẩm chất tốt hơn một chút so với hàng trên thị trường là đủ rồi."
"Điều này ta hiểu, chỉ cần phẩm chất tốt hơn một chút so với hàng trên thị trường thì chúng ta mới có thể nhanh hơn bán hết số hàng trong tay."
Lục Du Kỳ nói tiếp.
Tô Ngữ gật đầu:
"Đúng, chúng ta bây giờ thiếu tiền và thời gian, chỉ cần có người nguyện ý mua chúng ta là có thể trồng với số lượng lớn. Cứ tiếp tục như vậy tin rằng không bao lâu nữa, chúng ta là có thể gom đủ tinh tiền."
Hai canh giờ, nói dài cũng không quá dài nói ngắn cũng không tính ngắn.
Tô Ngữ chỉ cảm thấy mình vừa cùng ba đứa trẻ chơi đùa một lúc, thời gian vậy mà đã đến.
Dẫn mọi người lần nữa đi vào không gian, vừa rồi còn là một mảnh đất đen kịt hiện tại đã tràn đầy màu xanh tươi.
Vừa đến gần Tô Ngữ đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt.
Mùi này không khác gì mùi rau củ trồng trước đâychỉ là nồng đậm hơn.
Nhẹ nhàng hít một hơi hương khí liền theo lỗ mũi đi vào tâm phổi.
Gần như ngay lập tức khiến người ta cảm thấy tinh lực dồi dào tràn đầy mãn nguyện.
"Không hổ là linh sơ, thật sự là đồ tốt."
Lục Du Kỳ tán thán một tiếng, bước chân nhanh hơn nhanh ch.óng đi đến bên cạnh linh sơ ngồi xổm xuống.
Chỉ thấy hắn ta đưa tay theo mặt trên rau xà lách hái xuống một mảnh lá cây, lá cây hiện ra màu xanh biếc, mặt trên còn phiếm ánh sáng lấp lánh tạo cảm giác giống như phỉ thúy tốt nhất vậy.
Lục Du Kỳ cũng không rửa, xé xuống một miếng trực tiếp liền ném vào trong miệng.
Gần như ngay lập tức khi rau xà lách đi vào miệng Lục Du Kỳ, Tô Ngữ và những người khác liền thấy trên mặt hắn ta lộ ra thần sắc thỏa mãn.
Đó là một loại thỏa mãn chưa từng có, dường như chỉ một miếng lá rau xà lách như vậy đã khiến hắn ta cảm nhận được điều hạnh phúc nhất thế gian.
Không cần thiết chốc lát, Lục Du Kỳ lại mở mắt ra.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào miếng lá rau xà lách trong tay, trong mắt lóe lên tia sáng khiến người ta nhìn càng thêm tò mò, rau xà lách này rốt cuộc ngon đến mức nào vậy mà lại khiến hắn ta lộ ra vẻ mặt như thế.
Tô Ngữ cảm thấy, lúc này Lục Du Kỳ quả thực hóa thân thành một con sói mà những miếng lá rau xà lách trong tay hắn ta, thì lại là những chú cừu con tỏa ra sức hấp dẫn khiến hắn muốn dừng mà không được.
Quả nhiên Lục Du Kỳ thuần thục cầm miếng lá rau xà lách trong tay nhét vào miệng, lại đưa tay đi hái lá cây khác.
Tốc độ của hắn rất nhanh, chỉ chốc lát sau một cây xà lách không nhỏ cũng chỉ còn lại một chút thân rễ lộ ra đầu.
Mặc dù biết là linh sơ vị chắc chắn không phải rau bình thường có thể sánh bằng nhưng phản ứng của Lục Du Kỳ cũng quá khoa trương một chút.
Tô Ngữ và Khương Kỳ liếc mắt nhìn nhau, hai người cũng đi về phía rau xà lách.
Bỗng nhiên con ngươi Tô Ngữ co rút lại, bước chân nhanh hơn, hướng về phía một hướng khác mà đi.
Khương Kỳ ngay từ đầu còn cảm thấy có chút kỳ quái thế nhưng khi hắn quay đầu, thấy Kiều Kiều ba đứa trẻ mỗi người cầm một mảnh lá cây nhét vào miệng cũng là giật mình.
Mặc dù đây là rau được tưới bằng linh tuyền mà mọc ra, dù không rửa cũng sẽ không bẩn thế nhưng dù sao cũng là ăn sống.
Hơn nữa Kiều Kiều ba đứa trẻ tuổi còn quá nhỏ một chút, ăn lá cây sống nếu như bị tiêu chảy thì làm sao bây giờ?
Trong tình huống như vậy, cũng khó trách Tô Ngữ và Khương Kỳ thất thố.
Chờ Tô Ngữ đi đến bên cạnh Kiều Kiều ba đứa trẻ, ba đứa trẻ đã lại lần nữa cho một miếng cải thìa vào miệng.
"Mau nhổ ra, ăn sống nếu như bị bệnh thì làm sao bây giờ?"
Tô Ngữ vừa nói, liền muốn đưa tay đi kéo miệng nhỏ của Kiều Kiều.
Kiều Kiều lập tức lùi về phía sau hai bước, đồng thời dùng bàn tay nhỏ che miệng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù vậy Tô Ngữ vẫn có thể thấy, quai hàm của bé đang không ngừng cử động, rõ ràng cô bé này vẫn đang không ngừng nhai thức ăn trong miệng.
"Kiều Kiều..."
"Mẫu thân, cái này thật sự rất ngon."
Chưa đợi Tô Ngữ nói gì, Kiều Kiều đã nuốt miếng lá cải thìa trong miệng xuống hơn nữa nói giòn tan.
Tô Ngữ nghe lời bé nói liền nghẹn lời.
Nàng đương nhiên biết cái này rất ngon, nhìn biểu hiện của Lục Du Kỳ vừa rồi là có thể biết.
"Mẫu thân biết, thế nhưng..."
Lần này Tô Ngữ vẫn không thể nói hết lời, bởi vì Khương Dục không biết từ lúc nào đi đến bên cạnh Tô Ngữ, hơn nữa bỏ miếng cải thìa trong tay mình vào miệng Tô Ngữ.
Cũng là bởi vì Tô Ngữ lúc này đang ngồi xổm trên mặt đất, nếu không Khương Dục tuyệt đối không làm được điều này.
Nhìn thấy hành động của mình thành công, Khương Dục trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ:
"Mẫu thân, người tự mình nếm thử đi, mùi vị này thật sự rất ngon, là món lá cây ngon nhất Dục Nhi từng ăn."
Khương Dục cũng không biết tên cải thìa cho nên bé thẳng thắn nói là lá cây.
Lúc này Tô Ngữ đã đang nếm miếng cải thìa trong miệng.
Nhẹ nhàng nhai động hai cái không gian liền tràn đầy chất lỏng thơm ngát.
Loại chất lỏng này tràn ngập toàn bộ lưỡi nàng, khiến Tô Ngữ thỏa mãn nheo lại hai mắt.
Mùi vị này, cảm giác này thật sự là ngoài dự liệu của Tô Ngữ rất nhiều.
Theo nàng lưu luyến nuốt miếng cải thìa trong miệng xuống, gần như ngay lập tức nàng liền cảm thấy một luồng nhiệt lượng khó hiểu, trong nháy mắt tràn ngập ngũ tạng lục phủ của nàng.
Cảm giác này giống như là bay lên trong mây vui chơi thỏa thích trong biển mây.
Cái cảm giác nhẹ nhàng sảng khoái đó là nàng chưa từng có.
Quan trọng nhất là sau khi cảm giác này chậm rãi biến mất thậm chí có một luồng linh khí trực tiếp đi vào đan điền của nàng.
Mặc dù luồng linh khí này có thể nói là ít lại càng ít, so với sợi tóc còn muốn nhỏ hơn một chút.
Thế nhưng điều này lại khiến Tô Ngữ kinh hỉ.
Thỏa mãn vị giác của mình đồng thời lại vẫn có thể tăng tu vi của mình.
Điều này thật sự là quá hạnh phúc rồi.
Tô Ngữ còn lưu luyến thưởng thức một phen lúc này mới miễn cưỡng mở mắt ra.
Sau khi mở mắt ra, nàng lúc này mới phát hiện Khương Kỳ ngay đối diện với nàng, lúc này cũng vừa mới mở mắt ra.
Tương tự trên mặt Khương Kỳ cũng có thần tình thỏa mãn.
Xem ra hẳn là giống nàng vừa ăn linh sơ.
Khương Dục thấy Tô Ngữ mở mắt, trên mặt có ý cười chen vào nói:
"Mẫu thân, Dục Nhi không lừa người phải không, có phải rất ngon không?"
Nghe nói Tô Ngữ gật đầu mạnh mẽ:
"Dục Nhi thật giỏi, quả nhiên không lừa mẫu thân thật sự rất ngon."
Được Tô Ngữ khẳng định, Khương Dục có vẻ càng thêm vui vẻ.
Vui vẻ sau khi bé cầm lên cải thìa lại chuẩn bị nhét vào miệng.
Tô Ngữ thấy vậy vội vàng ngăn lại:
"Lát nữa liền muốn ăn bữa trưa rồi, mẫu thân đi làm món ngon cho con ăn, được không? Cứ dùng mấy thứ rau này làm. Được không?"
Khương Dục suy tư một hồi, lúc này mới gật gật đầu:
"Vậy được rồi, thế nhưng mẫu thân người phải dùng mấy thứ này nha."
--
Hết chương 615.