Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 622: BẢN CÔNG TỬ ĐÂY MUA HẾT



 

"Hoàng Sơn, nếu không biết nói chuyện thì câm miệng lại đi."

Lần này Ngũ Suất không nể nang mắng thẳng mặt.

Giữ một kẻ như Hoàng Sơn bên cạnh đúng là một mối họa.

Dù trong lòng đã có quyết định nhưng Ngũ Suất không hề biểu hiện ra ngoài.

Bây giờ chuyện gì cũng không quan trọng, quan trọng nhất là hắn phải mang được một ít linh rau về trước đã.

Phải biết rằng cha hắn vẫn còn đang ở nhà chờ kia mà.

Đương nhiên điều quan trọng hơn là chính hắn cũng rất muốn ăn.

Nếu không phải còn muốn giữ chút hình tượng và không muốn gặm lá cây sống như một con thỏ thì có lẽ hắn đã lao vào ăn tươi nuốt sống rồi.

Chút tự chủ vốn đã mong manh ấy hoàn toàn biến mất không còn tăm hơi khi hắn nhìn thấy một sọt cà chua đỏ mọng, một sọt dưa chuột xanh mướt cùng với những quả dưa bở trắng ngần căng mọng.

Tự chủ với hình tượng gì nữa.

Mấy thứ đó đều không quan trọng, quan trọng nhất là hắn phải được ăn một miếng ngay lập tức.

Không ăn được cả quả thì chỉ cần c.ắ.n một miếng cho đỡ thèm cũng được.

Ngũ Suất nuốt nước bọt, nói:

"Khương công t.ử, mau lên, ra giá đi."

Hắn thật sự không thể chờ được nữa rồi. Nếu không cho hắn mua, có lẽ hắn sẽ xông vào cướp mất.

Nhắc đến giá cả Khương Kỳ nghiêm mặt nói:

"Cứ bán theo giá thị trường ở thành Nghênh là được."

Đừng nghĩ rằng Khương Kỳ không biết hét giá, hay vì nể mặt Ngũ Suất mà cố tình hạ giá.

Thực tế là vì mấy người họ chẳng ai biết nên ra giá bao nhiêu cho hợp lý.

Tô Ngữ, Khương Kỳ và Lục Du Kỳ thì khỏi phải nói vừa đến Huyền Minh đại lục, hai mắt bôi đen, chẳng biết gì sất.

Còn Nhược Tà và Khanh Yên thì trước đây ở Huyền Minh đại lục toàn là những người tiêu tiền không cần nhìn giá.

Trong tình huống như vậy, họ thật sự không nghĩ ra được mức giá nào hợp lý vì vậy liền quyết định trả lời một cách mập mờ như thế.

Chỉ cần nói vậy nhóm người Ngũ Suất sẽ tự mình nói ra giá, vừa giúp họ đỡ phải suy nghĩ vừa khiến Ngũ Suất cảm thấy họ là người thật thà.

Người thật thà, dù ở đâu cũng đều rất được chào đón.

Quả nhiên sau khi nghe câu trả lời của Khương Kỳ, Ngũ Suất lộ vẻ không thể tin nổi.

"Khương công t.ử không nói đùa đấy chứ?"

Khương Kỳ nghiêm mặt lắc đầu:

"Chuyện thế này sao có thể nói đùa được."

Ngũ Suất nghe vậy thì mặt lộ vẻ nghi hoặc:

"Vậy tại sao lại định giá thấp như vậy? Ở thành Nghênh này, giá thị trường của linh rau cũng chỉ một hoàng tinh một cân nhưng với chất lượng của các vị mà bán giá này thì thật sự là quá thiệt thòi."

Nghe Ngũ Suất nói ra giá, mấy người Khương Kỳ nhìn nhau đều thấy được vẻ vui mừng trong mắt đối phương.

Một hoàng tinh một cân, giá này thật sự không hề thấp chút nào!

Nhưng nhìn bộ dạng "các người chịu thiệt lớn rồi" của Ngũ Suất, Tô Ngữ cũng cảm thấy có chút đau lòng.

Chẳng lẽ mình thực sự ra giá quá thấp rồi?

Nhưng ý nghĩ này cũng chỉ thoáng qua.

Họ mới bán linh rau lần đầu tiên, nếu hét giá quá cao dọa khách chạy hết thì sau này phải làm sao?

Đừng thấy Ngũ Suất cứ luôn miệng kêu quá rẻ nhưng Tô Ngữ lại nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt những người khác trong sân.

Tình huống này không cần hỏi cũng biết, họ đều cảm thấy giá quá đắt.

Dù sao không phải ai cũng may mắn như Ngũ Suất, có một người cha vừa có tiền vừa có quyền.

Hiển nhiên chẳng bao lâu sau Ngũ Suất cũng nhận ra điều này.

"Ha ha ha, Khương công t.ử quả nhiên là người thật thà, giá này đúng là quá hời."

Tô Ngữ thấy hắn cười vui vẻ, cũng cười đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nếu đã vậy, Ngũ công t.ử phải mua nhiều một chút mới được."

Ngũ Suất nghe vậy liền gật đầu lia lịa:

"Điều này không cần phu nhân nói, ta tự nhiên sẽ mua nhiều."

Giá rẻ như vậy, chủng loại lại phong phú thế này nếu hắn không mua nhiều thì chẳng phải là đồ ngốc sao?

Mặc dù trước đây bữa nào hắn cũng được ăn linh rau nhưng ăn đi ăn lại cũng chỉ có vài loại, thật sự đã ngán đến tận cổ.

Hắn vừa nói một hoàng tinh một cân, đó là chỉ những loại linh rau thông thường mà thôi.

Có những loại linh rau hiếm thấy hơn, hiệu quả và mùi vị cũng tốt hơn giá cả tự nhiên sẽ cao hơn một chút.

Nhưng nhìn bộ dạng của nhóm người Tô Ngữ hiển nhiên là họ không biết những điều này.

Vì vậy Ngũ Suất đã âm thầm tính toán một chút.

Nhưng dù sao hắn cũng thật sự muốn mua nhiều một chút.

"Nếu đã vậy, thì tất cả linh rau trong sân này, cứ mang qua đây cân hết cho ta."

Nghe Ngũ Suất nói vậy, Tô Ngữ kinh ngạc đến tròn mắt.

"Ngài không nói đùa đấy chứ?"

Ngũ Suất lắc đầu:

"Đùa gì chứ, tất cả chỗ này ta đều lấy hết, còn không mau mang đi cân đi."

Thấy hắn nói rất nghiêm túc, Tô Ngữ cũng không thắc mắc nữa.

Ai muốn mua thì bán cho người đó thôi.

Bởi vì có quá nhiều sọt, người hầu do Ngũ Suất mang đến liền tiến lên cân, còn nhóm người Tô Ngữ thì tản ra đứng ở mỗi chiếc cân để ghi lại số liệu.

Đương nhiên Ngũ Suất cũng cử người của mình ra ghi chép.

Vốn dĩ Ngũ Suất không định làm vậy nhưng không thể từ chối yêu cầu của Khương Kỳ nên đành phải đồng ý.

Nhưng hành động này trong mắt những người xung quanh lại nhận được vô số lời khen ngợi.

Bởi vì việc làm này của hắn cho thấy, tất cả các giao dịch hôm nay đều phải công bằng và minh bạch.

Trong số những người đi theo Ngũ Suất, có mấy người hôm qua cũng đã tới. Thấy Ngũ Suất định một hơi mua sạch tất cả mọi thứ trong sân, họ không khỏi có chút sốt ruột.

"Ngũ công t.ử, ngài làm vậy là quá đáng rồi! Mọi người đều đến đây để mua linh rau, ngài mua hết sạch như vậy thì chúng tôi phải làm sao? Chẳng lẽ lại tay không trở về?"

Nghe vậy nụ cười trên mặt Ngũ Suất lập tức biến mất.

"Sao nào, ngươi muốn nói lý lẽ với ta? Hay là ngươi muốn nói chuyện với thanh đao của ta?"

Nhìn thanh đao đang được Ngũ Suất tung hứng trong tay, rồi lại nhìn đám thị vệ vẫn đứng thẳng tắp sau lưng hắn người vừa lên tiếng đành phải ngậm miệng lại.

Hoàng Sơn thấy vậy trong lòng thầm mắng một tiếng ngu xuẩn rồi lại nở nụ cười tươi rói, đi đến bên cạnh Ngũ Suất.

"Ngũ công t.ử hôm nay sao lại hào phóng thế? Chẳng lẽ là vì người trồng rau này... nên tâm trạng mới tốt à?"

Vừa định nói Khương Kỳ là "kẻ trồng rau", Hoàng Sơn lại nhớ đến chuyện lúc trước lời đến bên miệng lại phải nuốt ngược vào trong.

Ngũ Suất hờ hững liếc nhìn Hoàng Sơn vẻ chán ghét trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.

Hắn, Ngũ Suất mà dễ bị lừa như vậy sao?

Rõ ràng ba chữ kia đã sắp buột ra khỏi miệng lại bị hắn ta cố gắng sửa lại vào phút ch.ót.

Đúng là đồ ngu c.h.ế.t lúc nào không hay.

"Bản công t.ử lúc nào mà chẳng hào phóng,"

Ngũ Suất lạnh lùng nói.

Hoàng Sơn nghe vậy liền biết mình đã nói sai, vội vàng chữa lời.

"Vâng, vâng, công t.ử lúc nào cũng hào phóng, ở thành Nghênh này ai mà chẳng biết. Vừa rồi là do đầu óc ta hồ đồ nói năng linh tinh mong công t.ử đừng trách phạt."

Ngũ Suất cụp mắt xuống nhìn Hoàng Sơn đang quỳ dưới đất, vẻ mặt càng thêm khinh bỉ.

"Ý của ngươi lúc nãy, là cũng muốn mua một ít linh rau?"

--

Hết chương 622.