Lạc Lăng Phong nhíu mày:
"Chỉ bằng ngươi cũng đòi đấu với ta?"
Nhưng lời vừa thốt ra, Lạc Lăng Phong lại có chút không chắc chắn.
Lúc trước chẳng phải Tô Ngữ cũng trông như một người bình thường hay sao?
Thế nhưng ai mà ngờ, đến khi ra tay lại là một người hung hãn đến thế.
"Chẳng lẽ, ngươi cũng che giấu thực lực?"
Lạc Lăng Phong vừa hỏi vừa đ.á.n.h giá Khương Kỳ từ trên xuống dưới dường như muốn nhìn ra điều gì đó từ trên người hắn.
Khương Kỳ mỉm cười:
"Có che giấu hay không, đ.á.n.h một trận là biết."
Lạc Lăng Phong nghe vậy cười ha hả, như thể vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất trên đời.
"Ngươi dù có che giấu thực lực thì đã sao, chẳng lẽ ngươi cho rằng chỉ bằng ngươi mà có thể là đối thủ của ta? Người trẻ tuổi, tự tin là tốt nhưng quá tự tin thì lại là cuồng vọng không biết trời cao đất rộng."
Đối với lời này, Khương Kỳ gật đầu tán đồng:
"Lời này nói không sai nhưng kẻ cuồng vọng là ai, vẫn phải xem thực lực mới biết."
Lạc Lăng Phong sa sầm mặt lại:
"Ngươi nhất quyết muốn động thủ?"
"Phải."
Lạc Lăng Phong nhìn chằm chằm vào mắt Khương Kỳ một lúc lâu mới nói:
"Được, vậy để lão phu lĩnh giáo vài chiêu. Lạc Nhị, đỡ tiểu thư."
Lạc Nhị bước lên phía trước nhận lấy Lạc Mỹ Quân từ tay Lạc Lăng Phong rồi cả ba cùng lùi về phía ghế ngồi, để Lạc Mỹ Quân ngồi xuống nghỉ ngơi.
Lúc này Lạc Mỹ Quân cũng không còn bận tâm đến bộ dạng t.h.ả.m hại của mình nữa.
Khi Khương Kỳ bước ra nói muốn thách đấu Lạc Lăng Phong, trong mắt Lạc Mỹ Quân lại ánh lên một tia sáng.
Trước đây nàng ta chỉ cảm thấy Khương Kỳ có vẻ ngoài ưa nhìn, tính cách lại đặc biệt thu hút nên mới nảy sinh hứng thú.
Nhưng ai mà ngờ Khương Kỳ lại có gan thách đấu cả cha nàng ta.
Bất kể kết quả thế nào, nàng ta cũng cảm thấy mình sẽ càng thêm yêu thích nam nhân này.
Và nhất định phải có được nam nhân này.
Một nam nhân như vậy mới xứng đáng đứng bên cạnh Lạc Mỹ Quân nàng.
Nghĩ vậy, ánh mắt Lạc Mỹ Quân nhìn về phía Khương Kỳ càng thêm nóng rực.
Lạc Lăng Phong và Khương Kỳ đứng đối diện nhau, cả hai đều không lên tiếng không khí trở nên vô cùng căng thẳng và nặng nề.
Không lâu sau thân hình Lạc Lăng Phong đột nhiên nhoáng lên một cái, đã đến ngay trước mặt Khương Kỳ.
Khương Kỳ không né không tránh, chỉ vươn tay ra miệng quát lớn:
"Phá!"
Cùng với tiếng quát đó, một tia sét màu lam cực lớn nổ vang ngay trước người Lạc Lăng Phong.
Nếu không phải Lạc Lăng Phong né kịp, tia sét đó đã bổ thẳng vào người hắn ta.
Nếu thật sự như vậy, cho dù tu vi của hắn ta cao thâm thì một đòn này cũng đủ khiến hắn bị thương nặng.
Lạc Lăng Phong nhanh ch.óng lùi lại hơn mười mét mới đứng vững.
"Không ngờ tới, ngươi lại là Lôi linh căn hiếm thấy, thảo nào lại không hề sợ hãi."
Khương Kỳ chỉ nhàn nhạt nhìn Lạc Lăng Phong, không hề mở miệng.
Chỉ nghe Lạc Lăng Phong nói tiếp:
"Nhưng ngươi cho rằng, chỉ cần là Lôi linh căn thì có thể đ.á.n.h bại ta sao? Ta cho ngươi biết, đó chính là mơ mộng hão huyền."
Khương Kỳ mỉm cười:
"Nói nhảm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, hắn không thèm nghe Lạc Lăng Phong nói thêm gì nữa đã nhanh ch.óng lao về phía hắn.
Hai người chẳng mấy chốc đã lao vào nhau, quyền qua cước lại, ngươi tới ta đi.
Không biết vì lý do gì, cả hai lại không hề sử dụng linh lực mà chỉ đơn thuần so đấu cận chiến.
Tô Ngữ mỉm cười đứng một bên quan sát.
Nếu chỉ đơn thuần so đấu về độ cứng rắn của cơ thể, nàng không hề lo lắng chút nào.
Dù sao Khương Kỳ không chỉ trải qua tẩy kinh phạt tủy, mà còn được tôi luyện qua lễ rửa tội của sấm sét.
Quả nhiên chưa đầy nửa giờ sau, Lạc Lăng Phong đã dần rơi vào thế hạ phong.
May mà Lạc Lăng Phong cũng biết nếu cứ đ.á.n.h tiếp sẽ mất mặt, bèn dứt khoát lùi lại hơn mười mét tuyên bố trận đấu kết thúc.
Khương Kỳ nhìn chằm chằm Lạc Lăng Phong, trong lòng thầm thấy may mắn.
Mặc dù thân thể hắn cứng rắn hơn Lạc Lăng Phong không ít nhưng kinh nghiệm chiến đấu rõ ràng không bằng.
Nếu không phải Lạc Lăng Phong sợ thua mất mặt mà sớm kết thúc trận đấu thì kết cục chắc chắn sẽ là anh thất bại.
Nhưng dù sao đi nữa lần này Lạc Lăng Phong cũng không chiếm được chút lợi thế nào.
Ngũ Nghị Hào vẫn luôn theo dõi trận đấu, biểu hiện của Khương Kỳ khiến ông vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Mặc dù vẫn luôn đoán rằng thân phận của nhóm người Tô Ngữ không đơn giản nhưng lại không ngờ rằng không chỉ Mộc hệ linh căn của Tô Ngữ vô cùng xuất sắc, mà ngay cả Khương Kỳ cũng là Lôi linh căn hiếm có.
Không chỉ vậy, hắn còn có thể giao đấu với Lạc Lăng Phong gần nửa canh giờ.
Điều này trong thế hệ trẻ của Nghênh Thành, có thể nói là người đứng đầu.
Trải qua chuyện này, Ngũ Nghị Hào càng thêm chắc chắn rằng sau lưng nhóm người Tô Ngữ nhất định có một thế lực lớn, nếu không làm sao họ có thể mang theo trọng bảo lại có thực lực như vậy?
Nghĩ thông rồi, Ngũ Nghị Hào bước lên một bước cao giọng nói:
"Lạc huynh, giao lưu với hậu bối một chút thì thôi, nếu nghiêm túc quá thì thật sự sẽ khiến người khác chê cười đấy. Đây dù sao cũng là chuyện của bọn trẻ vẫn nên để chúng tự mình giải quyết thì hơn, ngài nói có đúng không?"
Lạc Lăng Phong cũng biết, đây là Ngũ Nghị Hào đang cho mình một lối thoát.
Nhưng đây là con gái của hắn ta, hắn ta làm sao có thể nhìn con gái mình quỳ xuống trước mặt người khác?
Ngũ Nghị Hào cũng biết Lạc Lăng Phong thương yêu Lạc Mỹ Quân đến mức nào, bèn quay sang nói với Tô Ngữ:
"Nha đầu, không phải ta nói giúp cho người khác nhưng thật sự là Lạc cô nương dù gì cũng là một cô nương, hôm nay nếu thật sự quỳ xuống, sau này biết làm người thế nào nữa. Hay là ngươi cũng nhường một bước, để nàng ấy nói một lời xin lỗi là được rồi? Đương nhiên, điều kiện thứ hai vẫn phải thực hiện đúng hẹn, ngươi thấy thế nào?"
Tô Ngữ cũng biết, hôm nay muốn Lạc Mỹ Quân quỳ xuống là chuyện không thể nào.
Những gì vừa rồi chỉ là để cho mọi người thấy, bọn họ không phải là người dễ bị bắt nạt. Cho dù là nhà họ Lạc, muốn chiếm lợi từ tay họ cũng là chuyện không thể.
Bây giờ mục đích đã đạt được, Lạc Mỹ Quân có quỳ xuống hay không cũng không còn quan trọng nữa.
"Nếu thành chủ đã lên tiếng vậy cứ làm theo lời thành chủ đi."
Nói xong, Tô Ngữ liền nhìn về phía Lạc Mỹ Quân đang ngồi đó mím c.h.ặ.t môi.
Lạc Mỹ Quân cũng biết tình hình trước mắt, bèn dứt khoát đứng dậy mỉm cười với Tô Ngữ: "Hôm nay là Mỹ Quân lỗ mãng, mong Tô tiểu thư đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân."
Lạc Mỹ Quân cũng có chút tính toán, nàng ta chỉ gọi Tô Ngữ là "Tô tiểu thư" chứ không phải "Khương phu nhân", điều này cho thấy nàng ta đối với Khương Kỳ vẫn chưa từ bỏ ý định.
Nhưng Tô Ngữ cũng không để tâm đến điều này, chỉ cần cô ta còn dám đến, nàng nhất định sẽ cho nàng ta một bài học nhớ đời.
Xin lỗi xong, Lạc Lăng Phong liền dắt Lạc Mỹ Quân rời đi.
Hôm nay đã mất mặt như vậy, ở lại cũng chỉ thêm trò cười mà thôi.
Nhìn đoàn người Lạc Lăng Phong vội vã rời đi, những người trong sân xem kịch nãy giờ mới bắt đầu xì xào bàn tán.
Đương nhiên họ nói đủ thứ chuyện.
Nhưng có một điều thống nhất là họ không dám nói những lời này trước mặt nhà họ Lạc.
Nguyên nhân tự nhiên cũng rất đơn giản, sợ nhà họ Lạc trả thù.
Dù sao bộ dạng lật lọng của nhà họ Lạc đã khắc sâu vào trong tâm trí họ.
"Được rồi, tiếp theo ai muốn mua rau linh, xin mời cầm bảng số lên đây."
--
Hết chương 638.