Nhìn đám người phía sau Long Huyên đang lao nhanh về phía mình, gương mặt Nhược Tà không hề biến sắc cũng không có vẻ gì là muốn phản kháng.
Long Huyên thấy vậy còn tưởng rằng Nhược Tà đã sợ hãi nên mới đứng yên không nhúc nhích. Nào ngờ Nhược Tà lại đột nhiên lên tiếng:
“Long Huyên, chẳng lẽ cha ngươi không nói cho ngươi biết, ở Thiên Viêm Tông kẻ dưới phạm thượng sẽ phải chịu trừng phạt hay sao?”
Long Huyên nghe vậy thoáng sững người, sau đó theo bản năng gọi những đệ t.ử đang xông lên kia dừng lại. Chuyện này sao nàng ta có thể không biết.
Nghĩ lại năm xưa nàng ta…
Ánh mắt Long Huyên khẽ lóe lên rồi lại cười một cách châm chọc:
“Tuy không biết ngươi nghe được quy củ của Thiên Viêm Tông từ đâu nhưng ngươi đừng cho rằng chỉ bằng một câu này mà có thể khiến ta tha cho ngươi. Ngươi đâu phải người của Thiên Viêm Tông.”
“Huống hồ, trông ngươi thế này rõ ràng còn chưa lớn bằng bản tiểu thư, sao ngươi có thể…”
Nhược Tà nghe vậy đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn:
“Tiểu muội muội, ngươi thật đúng là đơn thuần a! Ai nói với ngươi ta không lớn bằng ngươi? Ngươi không thể chỉ nhìn bề ngoài được.”
Tuy thừa nhận lời Nhược Tà nói rất đúng nhưng Long Huyên vẫn không muốn tin rằng Nhược Tà lớn hơn nàng ta. Dù cho Nhược Tà có lớn hơn nàng ta thì cũng chẳng có bất kỳ quan hệ gì với Thiên Viêm Tông.
“Ngươi lớn hơn ta thì đã sao, chuyện này chẳng có chút quan hệ nào với quy củ của Thiên Viêm Tông cả!”
Nhược Tà lại phá lên cười một tràng khiến Long Huyên cau mày, vẻ tức giận hiện rõ trên mặt.
“Ngươi cười cái gì!”
Nhược Tà lập tức thu lại nụ cười, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Long Huyên:
“Ta cười ngươi ngu xuẩn!”
“Ngươi!!! Xông lên cho ta!”
Bị người khác hết lần này đến lần khác nghi ngờ chỉ số thông minh của mình, Long Huyên đã không thể nhịn được nữa.
Bởi vậy nàng ta cũng không còn bận tâm đến hàm ý trong lời nói vừa rồi của Nhược Tà mà ra lệnh cho người của mình tiếp tục xông lên.
Cánh tay Nhược Tà khẽ động, một vật đen như mực trong tay đột nhiên được ném về phía Long Huyên. Trông thì có vẻ như y chỉ nhẹ nhàng ném ra một cách tùy ý. Thế nhưng vật thể màu đen đó lại bay thẳng tắp về phía Long Huyên.
Vật thể đó bay với tốc độ cực nhanh, khi Long Huyên còn chưa kịp phản ứng thì nó đã ở ngay trước mắt nàng ta.
Thấy không thể tránh né, nếu không đưa tay ra đỡ sẽ bị ném thẳng vào mặt, dù trong lòng không cam tâm thì Long Huyên vẫn phải đưa tay ra bắt lấy vật thể màu đen.
Nàng ta vốn tưởng Nhược Tà đang giở trò ác ý với mình nhưng sau khi nhìn rõ đồ án và chữ viết trên đó thì nàng lại một lần nữa gọi các đệ t.ử đang tấn công Nhược Tà dừng lại.
Hơn nữa tất cả những người có mặt ở đây đều cảm nhận được, giọng nói của Long Huyên đã mang theo một tia run rẩy.
“Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai?”
Lúc Long Huyên hỏi câu này, gương mặt nàng đầy vẻ nghi hoặc và dò xét.
Tuy nàng chắc chắn lệnh bài trong tay chính là trưởng lão lệnh của Thiên Viêm Tông nhưng nàng không muốn tin rằng Nhược Tà cũng là một trưởng lão của Thiên Viêm Tông.
Lý do thực sự là vì Nhược Tà trông quá trẻ.
Mặc dù người tu luyện khi đạt đến một trình độ nhất định thì có thể giữ mãi dung mạo thanh xuân.
Thế nhưng gương mặt này của Nhược Tà trông mới bao nhiêu tuổi chứ?
Nhiều nhất cũng chỉ mười lăm mười sáu tuổi, y phải yêu nghiệt đến mức nào mới có thể ở độ tuổi như vậy mà đã tu luyện đến cảnh giới rất cao.
Nếu thật sự là như vậy thì hắn quả là một yêu nghiệt.
Nếu y thật sự là người của Thiên Viêm Tông, tại sao nàng ta chưa bao giờ gặp qua y ở trong tông môn?
Tuy nàng ta cũng biết tuổi của mình ở Thiên Viêm Tông thật sự là quá nhỏ. Các đệ t.ử lớn nhỏ trong tông môn chỉ cần có chút thực lực thì tuổi đều lớn hơn nàng ta. Nhưng thế thì đã sao, thân phận nàng cao quý, thiên phú lại tốt mới mười lăm tuổi đã đạt tới Nạp Linh cảnh.
Thiên phú như vậy đặt trong toàn bộ Thiên Viêm Tông cũng không có mấy người. Hơn nữa vì thân phận đặc thù, đại bộ phận người trong tông môn đều nịnh bợ nàng. Ngay cả các trưởng lão cũng đối với nàng vô cùng sủng ái.
Người trong tông môn, nàng ta không nói là quen biết tất cả nhưng những người có uy tín danh dự, đặc biệt là cấp bậc trưởng lão, nàng ta có thể nói là đều biết là ai và đều đã từng gặp qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vì vậy nàng dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía Nhược Tà:
“Ngươi là ai, ngươi có biết trộm trưởng lão lệnh của Thiên Viêm Tông là tội gì không?”
“Tội gì ta đương nhiên biết, vấn đề là lệnh bài trưởng lão này là của ta.”
Long Huyên cười ha hả:
“Ngươi cho rằng bản tiểu thư tuổi nhỏ dễ lừa hay là cho rằng ngươi có thể chỉ hươu bảo ngựa? Ngươi mà cũng có thể là trưởng lão của Thiên Viêm Tông ư, ngươi nằm mơ à?”
Nhược Tà khẽ mỉm cười:
“Nếu ngươi không tin vậy thì cứ tới đây đi.”
Dứt lời Nhược Tà cũng không nói nhảm nữa, mũi chân khẽ điểm cả người hóa thành hư ảnh lao về phía Long Huyên.
Những đệ t.ử vừa rồi đã chạy đến bên cạnh Long Huyên, lúc này thấy vậy cũng không chờ Long Huyên phân phó từng người hét lớn rồi xông lên ra tay.
Trên mặt Nhược Tà nở một nụ cười đầy ẩn ý nhưng ra tay lại vô cùng tàn nhẫn, không chút chậm trễ. Chỉ một loáng sau, đã là tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, tiếng rên đau vang lên từng hồi.
Tình huống này thật sự khiến người ta không kịp trở tay.
Đặc biệt là Long Huyên, nàng ta đã hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Ở đây ngoài nàng ra có tổng cộng mười đệ t.ử, hơn nữa tất cả đều có tu vi Địa Linh cảnh. Tuy cấp bậc không cao lắm nhưng cứ thế dễ dàng bị đ.á.n.h bại vẫn khiến nàng không thể tin được.
Hơn nữa khi Nhược Tà ra tay lực khống chế vô cùng tốt, đã đ.á.n.h ngã những người này khiến bọn họ không còn khả năng hành động nhưng lại không gây ra thương thế không thể chữa lành.
Suy cho cùng những người này là đệ t.ử của Thiên Viêm Tông, y cũng là người của Thiên Viêm Tông, không đến mức vạn bất đắc dĩ thì y thật sự không muốn hạ sát thủ.
Nhược Tà nhẹ nhàng phủi tay nhìn về phía Long Huyên.
“Thế nào tiểu muội muội, bây giờ ngươi còn có gì để nói không?”
“Cái gì… có ý gì?”
Long Huyên có chút mờ mịt nhìn Nhược Tà, sao nàng lại nghe không hiểu.
Nhược Tà bất đắc dĩ đành phải nói:
“Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra, vừa rồi ta sử dụng chính là công pháp của Thiên Viêm Tông sao?”
“A?”
Nhược Tà nhìn phản ứng của Long Huyên chỉ muốn ôm trán. Đây có phải là điều mà Tô Ngữ thường nói là khoảng cách thế hệ không? Làm sao y có thể giao tiếp với một người nhỏ hơn mình đến 800 tuổi đây.
“Mẫu thân của ngươi là ai?”
Nhược Tà đột nhiên hỏi.
Câu hỏi này làm Long Huyên hoàn hồn lại:
“Mẫu thân của ta là ai mà ngươi cũng có thể hỏi sao?”
Trong lúc nói chuyện, còn có thể nhìn thấy vẻ khinh thường lóe lên trong mắt Long Huyên.
Nhược Tà lại có chút tán thưởng, tiểu cô nương này, người mình mang theo đều bị y đ.á.n.h ngã mà bản thân vẫn có thể trấn tĩnh tự nhiên như vậy. Chẳng lẽ nàng ta chắc chắn rằng mình không dám ra tay với nàng ta? Hay là nói, nàng ta thật ra còn có chỗ dựa khác?
Đột nhiên Nhược Tà cảm nhận được một luồng kình phong ập đến từ sau lưng. Ánh mắt y lóe lên cả người liền né sang một bên.
Nhanh ch.óng quay đầu lại xem, thì thấy một nam t.ử mặc đồ đen đang dùng chiêu thức hiểm độc tấn công về phía mình.
Người đó là ai?
Một bên chống đỡ đòn tấn công của nam nhân mặc đồ đen, Nhược Tà còn liếc nhìn Long Huyên một cái, thấy vẻ mặt đắc ý của nàng ta liền hiểu ra người này chắc chắn là kẻ giúp đỡ của nàng ta.
Chỉ là cảnh giới của người này không thấp, có quan hệ gì với Long Huyên?
Trước kia khi y còn ở Thiên Viêm Tông hình như không có người này.
--
Hết chương 663.