Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 665: ĐÂY LÀ ĐỆ ĐỆ CỦA TA, TÔ NGÔN



 

“Ngươi muốn làm gì?”

Nghe Nhược Tà hỏi vậy, vị quản gia mặc đồ đen khẽ mỉm cười:

“Ta không muốn làm gì cả.”

Nhược Tà thấy vậy cũng dứt khoát không nói nữa nhất thời mọi người đều im lặng.

Long Huyên và Ngũ Suất hai người cứ như đang nằm mơ, từng cảnh tượng trước mắt, từng lời đối thoại giữa hai người Nhược Tà đều khiến người ta trợn mắt há hốc mồm không thể tin được.

Long Huyên lại càng không muốn tin, sao chỉ trong chớp mắt Nhược Tà lại trở thành thiên tài của Thiên Viêm Tông.

Nàng ta vẫn luôn tự xưng là thiên chi kiêu nữ của Thiên Viêm Tông thế nhưng chỉ trong chớp mắt lại xuất hiện một thiên chi kiêu t.ử còn lợi hại hơn, sự tương phản này thật sự khiến nàng ta không thể chấp nhận.

Còn nữa vừa rồi nghe cuộc đối thoại giữa Nhược Tà và quản gia, Nhược Tà hẳn là đã bị đày đến một đại lục cấp thấp không biết vì sao lại có thể quay về.

“Quản gia…”

Giọng Long Huyên rất nhỏ bởi vì chính nàng ta cũng không biết mình muốn nói gì.

Vị quản gia mặc đồ đen khẽ quay đầu, ánh mắt rơi xuống người Long Huyên trong mắt ẩn chứa suy nghĩ sâu xa.

“Tiểu thư, chúng ta đi thôi.”

Vị quản gia nói xong xoay người định rời đi.

Long Huyên thấy vậy không cam lòng liếc nhìn Nhược Tà một cái:

“Nhưng mà, bán nhân kia…”

“Tiểu thư, ngươi nghĩ nếu trưởng lão biết ngươi vì một bán nhân mà làm gà bay ch.ó sủa, gây chuyện thị phi khắp nơi thì sẽ thế nào?”

Miệng nhỏ của Long Huyên khẽ hé mở nhưng lại không thể thốt ra bất cứ lời nào.

Cha nàng ta tuy cưng chiều nàng nhưng trong một số chuyện vẫn rất có nguyên tắc, căn bản không cho phép nàng ta tùy hứng hồ đồ.

Chỉ là rõ ràng biết tin tức về bán nhân đang ở chỗ Nhược Tà mà lại không hỏi ra được, điều này thật sự khiến nàng ta rất không cam lòng.

“Quản gia…”

Nghĩ ngợi một lúc, Long Huyên vẫn dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía vị quản gia mặc đồ đen. Trong ấn tượng của nàng ta thì quản gia luôn rất cưng chiều và nghe lời nàng ta. Nhưng ai ngờ lần này nàng ta đã hạ mình đến vậy mà quản gia vẫn không hề d.a.o động.

Nhược Tà quan sát một màn này, nhìn vị quản gia mặc đồ đen dẫn theo Long Huyên và một đám đệ t.ử Thiên Viêm Tông ngày một đi xa, nỗi khó hiểu trong lòng lại càng thêm chồng chất.

Mãi cho đến khi bóng dáng của Long Huyên và đám người kia biến mất, Ngũ Suất lúc này mới thở phào một hơi thật dài. Ngũ Suất lau đi mồ hôi trên trán, chạy đến bên cạnh Nhược Tà dùng một ánh mắt không thể tin nổi để đ.á.n.h giá y. Một lúc lâu sau, hắn mới không chắc chắn hỏi:

“Ngươi thật sự là Nhược Tà đó sao?”

Tuy trước đó đã biết tên của Nhược Tà và Khanh Yên nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến hai người đó của Thiên Viêm Tông. Suy cho cùng thì sự kiện năm đó ồn ào quá lớn, ngay cả nơi xa xôi hẻo lánh như bọn họ cũng đều biết rành mạch.

Dĩ nhiên điều này cũng là do Hồng Nhạn cho người đi rêu rao khắp nơi. Mục đích chính là để hoàn toàn hủy hoại thanh danh của Nhược Tà khiến cho Nhược Tà dù có khả năng quay về cũng sẽ bị người đời chỉ trỏ.

Cho nên khi nhìn thấy Nhược Tà và Khanh Yên, hắn thật sự không hề nghĩ đến phương diện đó. Trong suy nghĩ của hắn khả năng Nhược Tà quay về thật sự không lớn. Dù có quay về, hẳn cũng sẽ phải kẹp c.h.ặ.t đuôi làm người sẽ không gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Thế nhưng ai ngờ lại kiêu ngạo đến thế.

Có điều cũng chính vì vậy mà mọi người mới không nghĩ đến phương diện này.

Nhược Tà cúi đầu nhìn Ngũ Suất, thấy vẻ mặt hắn đầy suy tư, bèn nói:

“Bây giờ đã biết ta là ai rồi, sau này vẫn nên giữ khoảng cách một chút đi bằng không bị Thiên Viêm Tông để ý tới, đối với ngươi không có bất kỳ lợi ích nào.”

Lời này không phải là nói giận dỗi mà là y thật sự nghĩ như vậy.

Ngũ Suất và Ngũ Nghị Hào phụ t.ử theo lý mà nói vẫn rất tốt. Trước kia thì thôi. Bây giờ sẽ không còn thái bình nữa, tốt hơn hết là không nên qua lại gần gũi với họ.

Suy cho cùng nếu Hồng Nhạn biết tin y thì chắc chắn sẽ phái người đến g.i.ế.c y, khả năng cao hơn là Hồng Nhạn sẽ tự mình đến. Trong tình huống như vậy có thể tránh được vẫn là nên tránh.

Nào ngờ Ngũ Suất nghe vậy lại nhăn mặt:

“Ngươi nói gì vậy, ngươi cho rằng Ngũ Suất ta là loại người tham sống sợ c.h.ế.t sao?”

Nhược Tà cẩn thận nhìn chằm chằm vào mặt Ngũ Suất, thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc cùng với sự kiên định trong đáy mắt liền biết hắn không phải giả vờ. Điều này khiến Nhược Tà rất kinh ngạc. Y cảm thấy quan hệ giữa họ hình như cũng không tốt đến mức đó. Nhưng Ngũ Suất thế mà lại nói như vậy thật sự ngoài dự liệu của y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngũ huynh, đa tạ.”

Nhược Tà nói rồi hung hăng vỗ một cái lên vai Ngũ Suất.

Ngũ Suất không phòng bị thế mà bị y vỗ cho lảo đảo một chút. Hai người nhìn nhau rồi cùng phá lên cười ha hả.

“Vậy Khương huynh và mọi người đang ở đâu?”

Ngũ Suất lại hỏi.

Nhược Tà nhìn trái nhìn phải, lúc này mới ghé sát vào tai Ngũ Suất nhỏ giọng nói:

“Bọn họ lát nữa sẽ đến.”

Ngũ Suất nghe vậy liền gật đầu lia lịa:

“Cần phải giữ bí mật đúng không? Ta hiểu ta hiểu!”

Ngũ Suất vừa nói vừa gật đầu giọng cũng rất nhỏ, dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí khiến Nhược Tà xem mà dở khóc dở cười.

“Ngũ huynh, ngươi về đi, chúng ta ngày mai gặp lại, lúc về nhớ cẩn thận một chút.”

Nhược Tà đột nhiên nói.

Ngũ Suất nghe vậy lại lắc đầu nguầy nguậy:

“Sao ta có thể bỏ ngươi lại một mình ở đây được, nếu Khương huynh và mọi người một lát nữa là tới thì ta sẽ ở đây cùng ngươi chờ.”

Nhược Tà nghe vậy dở khóc dở cười, y thật sự muốn nói nếu ngươi còn ở đây thì có chờ đến bao giờ cũng không đợi được họ đâu.

Chỉ là lời này lại không thể nói ra, bởi vậy trong phút chốc Nhược Tà thế mà lại không biết nên nói thế nào.

Đúng lúc này phía bên kia khu rừng đột nhiên có động tĩnh. Nhược Tà và Ngũ Suất theo bản năng làm ra tư thế phòng bị cùng nhau nhìn về phía trong rừng.

Thật sự là Long Huyên và vị quản gia mặc đồ đen vừa mới đi, ai cũng không biết liệu bọn họ có quay lại hay không. Nếu bọn họ dẫn theo nhiều người hơn quay lại, đó thật sự không phải là một chuyện tốt.

Trong lòng hai người đang có đủ loại suy đoán thì tiếng bước chân ở phía bên kia khu rừng cũng đã ngày một gần.

Khi nhìn thấy bóng người đi ra, Nhược Tà và Ngũ Suất mới thả lỏng.

“Ha ha ha, ngươi vừa mới còn bảo ta đi, ngươi xem không phải bọn họ tới rồi sao?”

Người tới không ai khác, chính là Khương Kỳ, Tô Ngữ và mọi người đang chậm rãi đi tới.

“Nhược Tà, chàngđi nhanh như vậy thế mà không đợi chúng ta.”

Khanh Yên vừa đi vừa khẽ oán trách.

Nhược Tà nghe vậy ha hả cười:

“Ai bảo chân ta dài chứ, nàng nói có phải không, đi tự nhiên nhanh hơn một chút.”

Lời này của Nhược Tà vừa nói ra mọi người đều bật cười.

Ngũ Suất vừa cười vừa nhìn chằm chằm Tô Ngôn đ.á.n.h giá.

Tô Ngữ, Khương Kỳ và cả Tô Ngôn, mỗi người đều đang ôm một đứa trẻ trong lòng, chính là ba đứa con sinh ba. Còn Tô Ngôn là người mà hắn chưa từng thấy qua trước đây.

Quan hệ giữa nhóm người Tô Ngữ hắn đã rõ như ban ngày, không phải ai cũng có thể tùy tiện hòa nhập vào cùng họ. Cho nên sự xuất hiện của Tô Ngôn thật sự khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

Hơn nữa hắn luôn cảm thấy Tô Ngôn dường như cho hắn một cảm giác quen thuộc.

Lại cẩn thận nhìn thêm một lúc hắn bỗng nhiên bừng tỉnh:

“Người này…”

“Đây là đệ đệ của ta, Tô Ngôn.”

Tô Ngữ mỉm cười mở miệng cắt ngang lời của Ngũ Suất.

--

Hết chương 665.