Thấy đám hạ nhân lại lần lượt chạy thoát, Long Huyên tức đến đỏ bừng cả mặt. Chuyện vốn đã nắm chắc trong tay vậy mà lại hết lần này đến lần khác bị vả mặt.
Long Huyên trong lòng nổi lên ác ý, miệng cũng ra lệnh:
“Tất cả dùng hết toàn lực cho ta, tốc chiến tốc thắng! Nếu không giải quyết được bọn chúng, bản tiểu thư quay về sẽ xử lý các ngươi.”
Nếu như trước đó, đám đệ t.ử này còn có tâm tư đối phó cho có lệ, chỉ mong kéo dài thời gian cho đến khi vị quản gia mặc đồ đen quay lại là có thể về nghỉ ngơi thì bây giờ bọn chúng không dám như vậy nữa. Suy cho cùng, Long Huyên là một người nói được làm được.
Đối mặt với đối thủ cường đại có lẽ Long Huyên chỉ có thể la hét suông chứ thực chất cũng bó tay không có cách nào. Thế nhưng để đối phó với bọn chúng nàng ta lại có rất nhiều biện pháp.
Trừ phi bọn chúng thật sự không muốn sống nữa hoặc có đủ tự tin để đào tẩu mà không bị Long Huyên bắt lại, bằng không lúc này chúng chỉ có thể dốc hết toàn lực mong có thể giữ được tính mạng của mình.
Cảm nhận được lực công kích của những kẻ này tăng mạnh, sắc mặt nhóm người Tô Ngữ và Khương Kỳ cũng trở nên cẩn trọng.
Ngũ Suất thấy vậy cũng không còn đứng một bên xem náo nhiệt nữa. Dù sao trải qua chuyện vừa rồi Long Huyên đã sớm liệt hắn vào sổ đen. Chỉ cần không liên lụy đến bá tánh vô tội của Nghênh Thành, hắn tình nguyện liều c.h.ế.t một phen.
Khi Ngũ Nghị Hào và vị quản gia mặc đồ đen đuổi tới nơi đây đã loạn thành một mớ hỗn độn.
Nhóm người Tô Ngữ ra tay tàn nhẫn, Long Huyên cùng đám đệ t.ử cũng không hề nương tay, trận đại chiến giữa hai bên khiến người xem phải nín thở.
Tuy nhóm người Tô Ngữ ít nhiều đều bị thương nhưng hơn một nửa số đệ t.ử dưới trướng Long Huyên đã ngã xuống đất bỏ mình.
Trước đó Nhược Tà vốn không muốn g.i.ế.c người của Thiên Viêm Tông. Thế nhưng y cũng không phải kẻ ngốc quên mình vì người khác. Khi tính mạng của bản thân bị uy h.i.ế.p thì y chỉ có thể đặt tính mạng của mình và bằng hữu lên hàng đầu.
Đối với những đệ t.ử Thiên Viêm Tông đã ngã xuống không dậy nổi kia, y chỉ có thể thầm nói một tiếng xin lỗi trong lòng.
Long Huyên nhìn người của mình hết người này đến người khác ngã xuống, cuối cùng không thể đứng dậy nổi, trong lòng tựa như có một ngọn lửa đang thiêu đốt điều này khiến nàng ta vô cùng phẫn hận.
“Tất cả xông lên cho ta, g.i.ế.c hết bọn chúng!”
“Ta xem ai dám!”
Bốn chữ này vừa truyền vào tai mọi người, liền thấy tất cả đều dừng tay cùng hướng về phía người vừa phát ra âm thanh. Người nói lời này không ai khác chính là vị quản gia mặc đồ đen.
Bên cạnh hắn chính là thành chủ Nghênh Thành, Ngũ Nghị Hào.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy vị quản gia mặc đồ đen, gương mặt vốn đang đỏ bừng vì tức giận của Long Huyên bỗng trở nên trắng bệch như một nữ quỷ.
Vị quản gia mặc đồ đen lạnh lùng cười một tiếng, đôi môi đỏ khẽ mấp máy tất cả những đệ t.ử của Thiên Viêm Tông kia đều không tự chủ được mà đứng dậy sau đó từng người một đều nấp vào giữa những cỗ xe.
“Chỉ cần các ngươi không muốn c.h.ế.t, thì mau ngoan ngoãn ra đây cho ta.”
Những lời nói đầy khí phách này thật sự khiến Tô Ngữ vừa rồi còn đang lo lắng trong lòng phải thầm thán phục.
Rốt cuộc phải huấn luyện như thế nào mới có thể khiến thuộc hạ của mình, người nào người nấy đều răm rắp tuân lệnh như vậy.
Thực ra điều quan trọng nhất ở đây là vì thân phận bề ngoài của vị quản gia mặc đồ đen này chẳng qua chỉ là một quản gia mà thôi.
Một người như vậy lại chỉ dùng một câu nói đã khiến mọi người phải nghe theo, không hề có bất kỳ động tác thừa nào sao có thể không khiến người khác tò mò được chứ?
Vị quản gia mặc đồ đen và Ngũ Nghị Hào cùng chậm rãi bước tới trên mặt cả hai đều không chút biểu cảm, khiến người khác không thể đoán được họ đang nghĩ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vị quản gia đi thẳng đến trước mặt Long Huyên, lạnh giọng hỏi:
“Những lời ta nói trước đó, tiểu thư còn nhớ không?”
Long Huyên sao có thể không nhớ!
Nếu thật sự không nhớ, nàng ta đã không vội vàng muốn người của mình nhanh ch.óng g.i.ế.c c.h.ế.t nhóm người Tô Ngữ như vậy. Chẳng phải cũng là vì sợ vị quản gia mặc đồ đen quay về sẽ không dễ ăn nói hay sao?
Chỉ tiếc ngàn tính vạn tính thế mà vẫn bị bắt quả tang tại trận, lúc này trong lòng Long Huyên thật sự bất an.
Nàng ta không hẳn là quá sợ hãi vị quản gia này mà là sợ hãi hắn sẽ răn dạy mình trước mặt mọi người.
Nếu vậy mặt mũi của nàng ta còn biết để đi đâu? Chỉ tiếc trên đời này lại cứ là lo cái gì thì cái đó tới.
Bên này Long Huyên còn đang lo lắng bị quản gia răn dạy nào ngờ hắn đã đi đến trước mặt, giơ tay lên với thế sét đ.á.n.h không kịp bưng tai giáng thẳng cho Long Huyên một cái tát vang dội.
Vì không ngờ tới cho nên Long Huyên không hề né tránh. Cứ như vậy bị hung hăng tát một cái thật mạnh, Long Huyên hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại. Mãi cho đến khi bên tai nghe thấy tiếng ong ong, cùng với mùi m.á.u tươi ngày càng nồng đậm trong miệng mới khiến Long Huyên thực sự ý thức được, nàng ta đã bị người ta đ.á.n.h.
Hơn nữa còn là trước mặt bàn dân thiên hạ bị người ta hung hăng tát một bạt tai. Long Huyên không có cách nào hả giận, cũng không có cách nào coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Long Hạo, ngươi đừng quá đáng!”
Không biết Long Huyên là bị đ.á.n.h hay là bị tức đến hoa mắt ch.óng mặt, tóm lại sau khi đứng lên nàng ta vẫn có chút choáng váng.
Cố gắng ổn định thân thể, qua một hồi lâu Long Huyên mới lại hít sâu một hơi đi tới bên người Long Hạo.
“Long Hạo, ngươi đừng tưởng rằng, ngươi cũng là con của cha thì có thể ở trước mặt chúng ta khoa tay múa chân.”
“Đừng tưởng ngươi cũng là con của cha thì có tư cách dạy dỗ ta. Ta nói cho ngươi biết, ngươi đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày.”
“Ngươi cũng chỉ xứng làm thị vệ cho ta thôi. Trước đây ta nể mặt ngươi mới nghe lời ngươi, bây giờ ngươi lại còn diễn kịch đến nghiện rồi sao? Ta nói cho ngươi biết, chờ sau khi trở về ngươi sẽ biết tay ta. Bất kể là cha hay là nương, đến lúc đó đều sẽ đứng về phía ta.”
Long Huyên chỉ trích một tràng như vậy xong thật sự không tiếp tục nữa. Trong mắt nàng ta, sau khi bị nàng nói một trận như vậy Long Hạo chắc chắn sẽ không còn dám làm gì nữa. Thế nhưng ai ngờ Long Hạo lại không nói một lời nào, người cũng đã đến trước mặt Long Huyên.
Long Huyên cảnh giác nhìn Long Hạo trước mắt, trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm không lành. Đúng lúc này, Long Hạo đột nhiên giơ tay lên lại hung hăng giáng thêm một bạt tai nữa lên mặt Long Huyên.
Một màn này thật sự khiến tất cả mọi người đều c.h.ế.t lặng.
Ngay cả Tô Ngữ cũng kinh ngạc vô cùng.
Lần đầu tiên đ.á.n.h có thể nói là vì Long Huyên vi phạm mệnh lệnh. Thế nhưng lần thứ hai đ.á.n.h vậy thật sự giống như một sự sỉ nhục.
Long Huyên hiển nhiên không phải là người cứ thế chịu đựng, nàng ta nổi giận gầm lên một tiếng định lao vào người Long Hạo liều mạng. Thế nhưng Long Hạo lại nhẹ nhàng lách sang một bên, sau đó khinh bỉ nhìn Long Huyên nói:
“Chỉ bằng ngươi, vẫn là đừng uổng phí sức lực.”
Khẩu khí nói chuyện này giống hệt như của Long Huyên lúc nãy.
Có điều hai người này rõ ràng là huynh muội, tại sao lại trở thành tiểu thư và quản gia?
--
Hết chương 669.