Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng

Chương 678: PHÌ PHÌ ẤU TRĨ



 

Trước đây có thể chữa trị cho Nhược Tà, đó cũng là vì đã nhìn thấy trong sách vở ở không gian mà trong tay lại vừa vặn có đủ mọi thứ cần dùng.

Thế nhưng khi nhìn Nguyễn Lan nằm trên giường, Tô Ngữ trong lòng phiền muộn.

Nếu nàng nói mình không biết y thuật, Nhược Tà hẳn sẽ tin tưởng nhưng Nhược Văn Uyên e rằng sẽ cho rằng nàng đang ra điều kiện với ông ấy và đây không phải là kết quả mà nàng muốn.

Suy đi tính lại Tô Ngữ vẫn không chọn nói thật ngay lập tức. Nàng trầm ngâm một lát, ngẩng đầu nhìn về phía Nhược Tà:

“Nhược Tà, các huynh ra ngoài trước đi, ta cần một hoàn cảnh tuyệt đối yên tĩnh.”

Nhược Văn Uyên nghe vậy mặt mang vẻ căng thẳng. Giao Nguyễn Lan cho một mình Tô Ngữ, ông ấy thật sự có chút không yên tâm. Chỉ là khi nhìn thấy Nhược Tà lập tức gật đầu, không có một chút dáng vẻ phản đối nào làm Nhược Văn Uyên lại thở phào nhẹ nhõm.

Ông ấy nên tin tưởng nhi t.ử của mình. Bất kể người khác thế nào, Nhược Tà không thể nào để Nguyễn Lan lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm. Nhược Văn Uyên nghĩ thông suốt những điều đó cũng không còn day dứt nữa:

“Nếu đã vậy thì tất cả xin nhờ cậy Tô cô nương.”

Xưng hô Tô Ngữ là Tô cô nương không phải vì giữa họ quá xa lạ mà là một sự tôn kính của Nhược Văn Uyên dành cho nàng.

Suy cho cùng, Tô Ngữ trong mắt ông ấy bây giờ không chỉ là bằng hữu tốt của Nhược Tà mà còn là một thần y có thể cứu chữa cho Nguyễn Lan.

Đã là thần y đương nhiên cần phải kính trọng, không thể vì quan hệ giữa Tô Ngữ với Nhược Tà và Khanh Yên mà không cho nàng sự tôn trọng đủ đầy.

Trước khi rời đi, Khương Kỳ liếc nhìn Tô Ngữ một cái. Nàng khẽ gật đầu một cách kín đáo, hắn lúc này mới thoáng yên tâm hơn một chút.

Khương Kỳ quen biết Tô Ngữ đã lâu như vậy, tự nhiên là hiểu rõ nàng. Tô Ngữ tuyệt đối sẽ không làm những việc mà mình không nắm chắc, cũng sẽ không vì bất kỳ nguyên nhân ngoại tại nào mà miễn cưỡng làm những việc mình không thể. Nếu nàng dám đáp ứng, chứng tỏ nàng vẫn có nắm chắc, dù rằng quá trình có thể sẽ tương đối gian khổ.

Mãi cho đến khi cửa phòng được đóng lại, Tô Ngữ mới thở phào một cái. Nàng tiện tay bố trí một tầng kết giới cho cả căn phòng để người bên ngoài không thể nhìn trộm hay nghe lén bất kỳ động tĩnh nào, lúc này mới lấy cuốn sách cổ trong không gian ra xem.

Phương pháp cứu chữa Nhược Tà trước đây chính là được tìm thấy trong một trong những cuốn sách cổ này. Vốn dĩ nàng không có hứng thú với y học, sau khi cứu chữa cho Nhược Tà, hứng thú của nàng lại càng không lớn cho nên phần lớn những cuốn sách này nàng đều chưa từng xem qua.

Nhưng cũng may, đây cũng không xem như là nước đến chân mới nhảy. Dù sao thì Nhược Tà không thể nào đặt ra cho nàng một kỳ hạn.

Tô Ngữ cũng có thể chắc chắn, dù cho cuối cùng nàng không thể cứu chữa được cho Nguyễn Lan thì Nhược Tà và Khanh Yên cũng sẽ không đổ trách nhiệm lên người nàng. Còn về Nhược Văn Uyên sẽ nghĩ thế nào cũng không liên quan đến chuyện của nàng.

Tô Ngữ tuy nghĩ vậy nhưng đôi mắt lại đồng thời đang lướt qua nội dung trong sách.

Bây giờ trong phòng này ngoài nàng và Nguyễn Lan đang nằm trên giường ra không có bất kỳ ai khác, dáng vẻ này của nàng cũng sẽ không lọt vào mắt bất kỳ ai.

Trong lúc Tô Ngữ còn đang nghiêm túc lật xem từng trang sách cổ trong tay, đột nhiên phát giác trên sách có một bóng đen. Nhìn bóng đen này, Tô Ngữ có chút kỳ lạ, đây là cái gì?

Nhưng khi nhìn rõ bóng đen này chính là Phì Phì, trên mặt Tô Ngữ hiện lên một vẻ bất đắc dĩ.

“Phì Phì, ta đang bận đây, không rảnh chơi đùa với ngươi đâu.”

Tô Ngữ nói như để an ủi nhưng thực chất ý là bảo Phì Phì tự đi đến chỗ nào mát mẻ mà chơi, đừng ở đây làm phiền nàng.

Phì Phì lại liếc nhìn cuốn sách mà Tô Ngữ đang đọc, trong mắt lóe lên một tia khinh thường sau đó bước chân nhẹ nhàng nhảy từ trên bàn lên giường.

“Ta thật sự có cách, lẽ nào ngươi cứ định để ta rời đi như vậy sao?”

Lúc Phì Phì nói những lời này, bốn chiếc móng vuốt của nó đang ở ngay bên cạnh Nguyễn Lan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Ngữ căng thẳng nhìn móng vuốt của Phì Phì, không khỏi có chút lo lắng.

Không phải lo lắng Nguyễn Lan sẽ đột nhiên tỉnh lại cào cho Phì Phì một phát, cũng không phải lo lắng Phì Phì không biết nặng nhẹ sẽ làm bị thương Nguyễn Lan. Chỉ là, khi đột nhiên đến một nơi xa lạ nàng thật sự không muốn bại lộ tất cả át chủ bài của mình.

Bởi vậy, nếu Phì Phì không cẩn thận để lại lông tóc gì đó, chắc chắn sẽ bị Nhược Văn Uyên, người hết mực yêu thương thê t.ử của mình phát hiện.

Nhược Văn Uyên có lẽ là người đáng tin, nhưng bí mật chỉ được gọi là bí mật là vì có ít người biết. Một khi người biết đã nhiều thì không thể tuyệt đối bảo vệ được bí mật đó nữa.

Tô Ngữ thở dài một tiếng vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.

“Phì Phì, ngươi có cách gì?”

Sau một hồi đối mặt, Tô Ngữ đành phải tạm thời nhượng bộ.

Sủng vật của nàng, nàng biết, tính cách rất giống nàng.

Nếu nàng cứ mãi không chịu nhượng bộ e rằng Phì Phì dứt khoát sẽ nằm lì trên giường hoặc là dứt khoát không trở về không gian nữa.

Tình hình ở Thiên Viêm Tông bây giờ còn chưa sáng tỏ, nàng không thể để ba đứa trẻ ra khỏi không gian mà ở cùng với họ được. Mà trong không gian tuy an toàn nhưng dù là một người trưởng thành nếu ở bên trong quá lâu, e rằng cũng sẽ nảy sinh đủ loại cảm xúc.

Ba đứa trẻ dù có trưởng thành đến đâu thì cũng vẫn là hài t.ử. Nếu để chúng cảm thấy cô độc hay có vấn đề gì trong không gian hoặc là sẽ để lại bóng ma tâm lý nhất định.

Mặc dù nàng tin tưởng hài t.ử của mình sẽ không yếu ớt như vậy nhưng chuyện như thế này, nàng vẫn muốn đề phòng vạn nhất không để nó xảy ra.

Để làm tốt mọi việc, Phì Phì tự nhiên là phải ở trong không gian bầu bạn với ba đứa trẻ. Bằng không, mặc cho kế hoạch của nàng có hoàn mỹ đến đâu thì nàng cũng không thể hoàn toàn yên tâm.

Cho nên Phì Phì phải trở lại không gian trong thời gian ngắn nhất, nàng thật sự không thể cứ mãi giằng co với nó.

Thấy Tô Ngữ đã chịu thua nên Phì Phì rất cao hứng.

Bởi vì Tô Ngữ trưởng thành, nhóm người Khương Kỳ trưởng thành nên nàng đã rất lâu rồi không còn cần đến nó nữa.

Tuy lúc đến Huyền Minh đại lục và lúc trốn chạy ở Nghênh Thành nó đều đã ra sức nhưng nó cũng biết, dù không có nó thì nhóm người Tô Ngữ vẫn có thể trốn thoát, chẳng qua là sẽ phiền phức hơn một chút mà thôi.

Nó nhất định phải để Tô Ngữ hiểu rõ tầm quan trọng của mình. Tuy hai người tuyệt đối là gắn bó với nhau nhưng vị trí của nó trong lòng Tô Ngữ cần phải được củng cố hơn. Phì Phì có dự cảm, theo thời gian ở Huyền Minh đại lục càng ngày càng dài, Tô Ngữ sẽ ngày càng ưu tú.

Sự ưu tú này là chỉ bản thân Tô Ngữ ưu tú, không cần dựa vào bất kỳ ngoại lực nào. Điều này tuy làm nó hưng phấn nhưng cũng khiến nó lo sợ bất an. Bởi vậy, mặc dù biết bây giờ mình có chút tùy hứng, nó vẫn không có ý định thay đổi.

Suy cho cùng trải qua bao nhiêu chuyện, tâm tư Tô Ngữ khẽ động, đại khái đã hiểu ra Phì Phì rốt cuộc muốn làm gì.

Tuy trong lòng có chút buồn cười nhưng nàng cũng biết đây là do nàng đã làm cho Phì Phì không có cảm giác an toàn.

Tô Ngữ đi đến bên giường khom lưng ôm Phì Phì vào lòng.

Thân mình Phì Phì chỉ cứng đờ trong chốc lát liền lại trở nên mềm mại.

“Phì Phì à, tuy lần này ngươi có hơi ấu trĩ một chút nhưng ta sẽ không ghét bỏ ngươi đâu.”

--

Hết chương 678.