Không thể phủ nhận, hắn ta đã thật sự thích Khanh Yên, bằng không lúc đó cũng sẽ không quyết tuyệt làm như vậy.
Lúc ấy chẳng phải cũng đã nghĩ, nếu có thể nâng cao địa vị của mình nói không chừng người Khanh Yên thích sẽ không còn là Nhược Tà mà là hắn ta. Chỉ tiếc tưởng tượng thì rất tốt đẹp mà sự thật lại không phải như vậy.
Mãi cho đến thời khắc cuối cùng, rõ ràng biết Nhược Tà đã bị trọng thương còn phải đến tiểu thế giới sống qua ngày nhưng Khanh Yên vẫn không từ bỏ Nhược Tà để lựa chọn hắn ta.
Sau khi Nhược Tà và Khanh Yên đến tiểu thế giới, hắn ta cũng đã phái người đến thế giới của họ muốn nhổ cỏ tận gốc. Chỉ là có lẽ vì hắn ta đã bị chuyện khác trì hoãn quá lâu, lúc phái người đi thì nhóm người Nhược Tà đã tìm được chỗ dựa. Không ngờ tới chính là nữ nhân Tây Môn Tiên Nhi kia thế mà cũng ở đó. Đám người Vệ Nhất Lãng chật vật trở về, hắn ta cũng chỉ có thể cảm thán thời vận không đãi ta.
Có điều lúc đó hắn ta cũng chỉ cảm thấy Nhược Tà chẳng qua là vận khí tốt, gặp được Tây Môn Tiên Nhi đi hái linh d.ư.ợ.c mà thôi. Thế nhưng ai có thể biết, chỉ mới hơn nửa năm trôi qua Nhược Tà thế mà lại xuất hiện ngay trước mặt hắn ta.
Hơn nữa nhìn thần thái trên mặt y là có thể suy đoán ra, Nhược Tà bây giờ hẳn là đã hoàn toàn bình phục.
Từng chuyện từng chuyện này, tất cả đều ngoài dự đoán của Hồng Nhạn khiến hắn ta trở tay không kịp.
Những người phía sau Hồng Nhạn vốn đang chờ hắn lên tiếng nhưng khi nhìn thấy bóng lưng cứng đờ của hắn ta, họ cũng đoán ra được rằng hắn ta đang suy tư chuyện gì đó.
Vốn đã quen thần phục Hồng Nhạn, thói quen khiến họ không dám lên tiếng quấy rầy hắn ta suy nghĩ chỉ lẳng lặng đứng đó chờ đợi.
Họ như vậy không có nghĩa là nhóm người Tô Ngữ cũng sẽ như vậy.
Nhược Tà ngẩng đầu nhìn sắc trời.
Thái dương đã lặn về phía tây, nửa bầu trời phía tây đều bị rọi thành một màu đỏ rực.
Một mảng ánh chiều tà hoa mỹ này giống như những đóa pháo hoa rực rỡ nhất thế gian, đang hoan nghênh y trở về.
Mãi cho đến giờ khắc này Nhược Tà mới thực sự cảm nhận được một cảm giác như được tái sinh.
Đúng vậy, y đã trở về.
Nhược Tà y đã trở về.
Thiên Viêm Tông, nơi đã sinh ra y, nuôi dưỡng y, cho y sự che chở rồi lại làm y tổn thương sâu sắc nhất.
Vòng đi vòng lại hơn trăm năm cuối cùng y vẫn là đã trở về.
Nếu đã trở về, y còn có thể sống một đời tầm thường nữa sao?
Khóe miệng Nhược Tà treo lên một nụ cười nhạt, đáp án đã hiện rõ đó đương nhiên là không thể nào.
Nghĩ thông suốt con đường mình phải đi sau này, nụ cười trên mặt Nhược Tà càng sâu hơn.
Sau khi cười xong y lại khôi phục vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Hồng Nhạn còn đang trong trạng thái ngây người, vẻ tàn nhẫn trong mắt không hề che giấu.
“Con người quả thật sẽ thay đổi, chỉ là không ngờ tới có người lại càng già càng biết giả ngây giả dại. Lẽ nào cho rằng như vậy là có thể coi như những chuyện trước đây chưa từng xảy ra sao?”
Hồng Nhạn nghe tiếng liền nhìn về phía Nhược Tà. Nhìn thấy ý trào phúng trên mặt y, cả người Hồng Nhạn tỏa ra sát khí lạnh lẽo.
Hai người họ sớm đã là không c.h.ế.t không ngừng.
Trước đây cách xa nhau lại không hề gặp mặt, chuyện đó thì cũng thôi đi. Bây giờ họ lại cùng ở dưới một mái hiên, căn bản không thể nào chung sống hòa bình. Những ngày tháng sau này thật đúng là sẽ có náo nhiệt.
Có suy nghĩ như vậy không chỉ có Nhược Tà và Hồng Nhạn.
Bọn họ cũng không biết đối phương đã thay đổi, vẫn còn dùng cái nhìn của trước đây để đ.á.n.h giá người trước mắt.
Mãi cho đến khi Nhược Tà cất bước đi đến trước mặt Hồng Nhạn, giơ tay phải lên vừa tàn nhẫn lại vừa chuẩn xác mà giáng xuống mặt hắn ta.
Biết trước mắt không phải là lúc xé rách mặt cho nên Nhược Tà rất biết điểm dừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thoải mái tát cho Hồng Nhạn một cái, tâm trạng Nhược Tà tốt đến không thể tốt hơn. Lại nhìn vào gương mặt in hằn một dấu tay của hắn ta cũng không cảm thấy khó coi như vậy nữa.
Nhìn vẻ vui mừng len lén trong mắt Nhược Tà, Tô Ngữ cũng thấy trong lòng sung sướng.
“Này, lẽ nào ngươi không biết đạo lý ch.ó ngoan không cản đường sao? Các ngươi cứ mãi đứng ở đây, là muốn nói cho chúng ta biết các ngươi là một đám ch.ó dữ à?”
Giọng của Tô Ngữ rất vang dội, những người đứng xem náo nhiệt ở xa một chút cũng đều nghe rõ từng lời.
Tuy lời của Tô Ngữ có hơi khó nghe nhưng nếu thật sự ngẫm lại, rồi nhìn lại tình cảnh trước mắt thật sự cảm thấy nàng nói rất đúng.
Trong mắt Hồng Nhạn lóe lên lửa giận, muốn cùng Tô Ngữ cãi lại vài câu nhưng khi thấy chiếc cằm hơi hất lên của nàng cùng ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn, một thân váy áo đỏ như lửa, cộng thêm mái tóc dài đen như mực quả thực khiến trái tim Hồng Nhạn đập thình thịch không ngừng.
Hắn ta thật không thể không thừa nhận, điều này quả thực còn khiến hắn kinh diễm hơn cả lần đầu tiên nhìn thấy Khanh Yên.
Nhìn chằm chằm Tô Ngữ một hồi lâu, Hồng Nhạn mới lưu luyến thu lại ánh mắt.
“Không biết vị tiểu thư này tên họ là gì, từ đâu tới? Cùng Nhược Tà có quan hệ gì?”
Tô Ngữ nghe vậy sắc mặt lạnh đi:
“Ta là ai, từ đâu tới, những chuyện đó đều không có bất kỳ quan hệ gì với ngươi. Nhược Tà, một đám ch.ó điên đứng ở đó tru tréo ngươi không nghĩ ra cách gì sao?”
Nhược Tà nghe vậy cũng không thèm liếc nhìn Hồng Nhạn thêm một cái nào nữa, chỉ vào một hướng khác nói:
“Đã có ch.ó điên, chúng ta vẫn nên tránh đi một chút thì tốt hơn. Chúng ta đi lối này đi cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi nên nghỉ ngơi cho tốt.”
Ánh mắt Hồng Nhạn nhìn Nhược Tà tràn đầy thù hận. Hít sâu một hơi, hắn ta mới cảm thấy mình như sống lại.
“Nếu ngươi đã trở về, vẫn là nên đến chỗ tông chủ một chuyến đi.”
Hồng Nhạn hô lên từ phía sau.
Nhược Tà nghe vậy trong lòng khẽ động nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ ra chỉ vững vàng bước tiếp về phía trước.
Nhìn bóng dáng Tô Ngữ ngày một xa, Hồng Nhạn có chút mất mát.
Một kẻ có mỏ nhọn đứng sau lưng hắn ta tiến lên một bước, khom lưng nịnh nọt nói:
“Hồng nhạn sư huynh trước nay đều là tu luyện tối thượng, vẫn luôn không chú ý đến những chuyện vặt vãnh này, số nữ đệ t.ử được diện kiến lại càng ít tự nhiên không rõ bây giờ nữ nhân thích cái gì, hắc hắc…”
Hồng Nhạn tuy vẫn không mở miệng nhưng thực chất vẫn luôn lắng nghe kẻ này nói.
Nào ngờ kẻ này nói rồi lại cười thế mà không tiếp tục nói nữa.
Hồng Nhạn biết kẻ này đang chờ mình cho một ít chỗ tốt, chỉ là hôm nay tâm trạng hắn ta không tốt đột nhiên liền không muốn cho nữa. Hắn ta lăn lộn đến ngày hôm nay, lẽ nào muốn làm gì còn cần phải trả giá bằng lợi ích sao?
Nếu là như vậy, hắn ta còn phải cực cực khổ khổ nhiều năm như vậy để làm gì? Càng nghĩ như vậy khí áp quanh thân Hồng Nhạn lại càng ngày càng thấp.
Nam t.ử mỏ nhọn cảm nhận được Hồng Nhạn đã ở bên bờ tức giận, sợ đến tim gan run rẩy. Thật là xui xẻo hết sức. Vốn tưởng rằng tiến lên có thể nịnh bợ một chút nào ngờ lại đụng phải tấm sắt?
“Cái đó, Hồng nhạn sư huynh, vừa rồi ta không có ý đó, ta chỉ là đột nhiên đầu óc đoản mạch, ha hả ha hả.”
“Vậy bây giờ ngươi đã nghĩ ra chưa?”
Ngữ khí Hồng Nhạn hơi lạnh.
“Nghĩ ra rồi nghĩ ra rồi, ta muốn nói chính là…”
--
Hết chương 682.