“Nhược Tà, ngươi thật sự quá làm càn, sao có thể nói chuyện với tông chủ như vậy?”
Hồng Nhạn lời lẽ chính nghĩa hận không thể nhân cơ hội này mà lập tức xử t.ử Nhược Tà.
Nhược Tà cười lạnh nói:
“Tông chủ còn chưa mở miệng, có chỗ cho ngươi nói chuyện sao?”
Viêm Như Liệt ngồi ở phía trên, ánh mắt d.a.o động không ngừng giữa Nhược Tà và Hồng Nhạn. Hồi lâu sau mới nói:
“Tà nhi đi đã lâu trở về đến mức ta có chút không nhận ra. Hài hước như vậy, còn giống với vị quân t.ử nhẹ nhàng ngày trước sao?”
Tô Ngữ: !!!
Mọi người: !!!
Nhìn nụ cười giả dối của Viêm Như Liệt, Tô Ngữ trong lòng lại càng thêm nghi hoặc.
Theo lý mà nói Viêm Như Liệt này là tông chủ của Thiên Viêm Tông, ở Thiên Viêm Tông ông ta chính là lớn nhất, muốn làm chuyện gì, nói lời gì căn bản không cần phải e dè người khác.
Nhược Tà trước mặt bao nhiêu người làm ông ta mất mặt thế nhưng sau một hồi trầm mặc, ông ta lại dùng một câu hài hước để muốn cho qua chuyện.
Nàng nên nói Viêm Như Liệt đã già nên hồ đồ hay là nên nói ý nghĩ của ông ta kỳ lạ quá ngây thơ?
Thật sự cho rằng những người trong phòng này đều là kẻ ngốc, căn bản không nhìn ra Nhược Tà chính là đang trào phúng ông ta sao? Hay là ông ta cảm thấy với thân phận của mình, dù cho họ có hiểu ra chỉ cần ông ta nói là đùa giỡn thì cũng không ai dám nói gì.
Tuy không thể không thừa nhận, sự thật chính là như vậy nhưng Tô Ngữ vẫn không nhịn được muốn phàn nàn. Mà điều nàng càng tò mò hơn là tại sao Viêm Như Liệt lại phải đối xử tốt với Nhược Tà như vậy, hay nói cách khác tại sao lại phải nhường nhịn y đến thế?
Quay đầu nhìn về phía gương mặt Nhược Tà liền thấy trong mắt y lóe lên một vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền cười nói:
“Xem kìa, tông chủ đại nhân đều biết đây chỉ là nói đùa thôi. Có kẻ lại cố tình cứ thường xuyên muốn ra ngoài rêu rao, thật đúng là cho rằng mình là cái thá gì?”
Hồng Nhạn tức đến đỏ bừng cả mặt nhưng cũng không thể nói được gì. Hắn ta đâu có ngốc, tông chủ đều đã nói như vậy, hắn ta mà còn nói gì nữa chẳng phải là đang đối đầu với tông chủ sao?
Nhìn bộ dạng ẩn nhẫn của Hồng Nhạn, ngay cả Tô Ngữ cũng cảm thấy một trận vui sướng.
Những lời vô nghĩa cũng đã nói rất nhiều, đến bây giờ vẫn chưa biết Viêm Như Liệt gọi họ tới rốt cuộc là vì chuyện gì. Tô Ngữ vừa định ra hiệu cho Nhược Tà để y hỏi một chút liền nghe thấy Nhược Tà đã mở miệng.
“Không biết tông chủ cho gọi chúng ta đến là có chuyện gì? Tông chủ cũng biết, mẫu thân của ta còn đang nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, ta còn muốn trở về hầu hạ.”
Viêm Như Liệt theo bản năng liền định nói, trước đây khi Nhược Tà chưa trở về Nguyễn Lan không phải cũng nằm yên đó sao, sao bây giờ lại cần y phải hầu hạ?
Cũng may ông ta cũng đã làm tông chủ một thời gian dài, sai lầm thô thiển như vậy vẫn sẽ không phạm phải.
Lời nói đến bên miệng liền quay một vòng rồi lại nuốt trở vào bụng.
“Sao thế, Tà nhi không muốn nói chuyện với ta à?”
Trên mặt Viêm Như Liệt tuy có nụ cười nhàn nhạt nhưng trong mắt lại dần hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Tô Ngữ không hề nghi ngờ, nếu Nhược Tà trả lời là không muốn thì Viêm Như Liệt sẽ lập tức hạ lệnh bắt y lại.
Cũng may Nhược Tà cũng không phải người xúc động. Y mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm Viêm Như Liệt một lúc lâu đột nhiên cười nói:
“Sao có thể được. Chỉ là ta sợ người trong tông môn sẽ nói ta chỉ biết a dua nịnh hót lấy lòng tông chủ mà bỏ mặc mẫu thân ruột thịt của mình.”
Ngụ ý chính là, Viêm Như Liệt không màng đến sinh t.ử của trưởng lão trong tông môn chỉ muốn người khác tâng bốc mình.
Cái nồi đen như vậy Viêm Như Liệt tự nhiên là không muốn gánh.
“Tà nhi nói gì vậy. Ngươi từ khi sinh ra đã lớn lên ở Thiên Viêm Tông, đối với tông môn hẳn là có lòng tin. Tông môn của chúng ta tuyệt đối sẽ không có kẻ trắng đen không phân biệt như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi thề thốt hứa hẹn Viêm Như Liệt trực tiếp thay đổi chủ đề không cho Nhược Tà cơ hội tiếp tục dây dưa.
“Thực ra gọi ngươi đến đây cũng thật sự có một chuyện, bằng không mẫu thân ngươi hiện tại đang như vậy, sao ta có thể vô tình đến mức bắt buộc ngươi phải đến đây?”
Nhược Tà nghe vậy hỏi:
“Không biết là chuyện gì, xin tông chủ cho biết.”
Lời còn chưa nói, Viêm Như Liệt đã thở dài một hơi trước:
“Thực ra cũng không phải chuyện gì lớn. Chỉ là lúc trước đày ngươi đến tiểu thế giới là quyết định của tông môn. Ngươi bây giờ tự ý trở về ít nhất cũng phải cho tông môn một lời giải thích, ngươi nói có phải không?”
Tô Ngữ nghe vậy ánh mắt biến đổi. Quả nhiên vẫn là vì chuyện này.
Trách không được vừa rồi khi Hồng Nhạn nói chuyện lại chắc chắn và kiêu ngạo như vậy, hóa ra là vì có Viêm Như Liệt ở sau lưng chống đỡ.
Chỉ là nếu là vì chuyện này, tại sao vừa rồi lại còn lãng phí thời gian lâu như vậy để nói những lời không đâu?
Lẽ nào Viêm Như Liệt cho rằng, kéo gần quan hệ với Nhược Tà thì y sẽ ngoan ngoãn nghe lời, từ đó quay trở lại Đại Tần sao?
Có điều trải qua lần này e rằng đám người Viêm Như Liệt cũng sẽ không để Nhược Tà quay lại Đại Tần nữa. Suy cho cùng Nhược Tà có thể trở về lần đầu tiên thì cũng có thể trở về lần thứ hai. Lần này là vừa trở về đã đụng phải Long Huyên, lúc này mới trở lại Thiên Viêm Tông. Lần sau nếu trực tiếp trốn đi, Huyền Minh đại lục rộng lớn như vậy muốn tìm được thật không dễ dàng.
Nếu không muốn để Nhược Tà quay lại Đại Tần vậy Viêm Như Liệt đang có ý đồ gì?
Trong lòng Tô Ngữ đang thầm lấy làm lạ thì nghe thấy Viêm Như Liệt nói:
“Ngươi từ nhỏ đã hiếu thuận với mẫu thân. Bây giờ thấy bà ấy như vậy chắc hẳn trong lòng khó chịu vô cùng. Trong tông môn của chúng ta không ai có thể giải được độc cho mẫu thân ngươi. Hay là ngươi đến Dược Vương Cốc một chuyến?”
Dược Vương Cốc?
Đó là nơi nào?
Nghe tên thì có vẻ rất cao sang, lẽ nào ở đó có người có thể cứu tỉnh Nguyễn Lan?
Nếu là như vậy đi một chuyến cũng không sao. Nói cho cùng thì cổ trùng trên người Nguyễn Lan, Phì Phì đã nói nó không có cách nào.
Thế nhưng khi Tô Ngữ nhìn về phía Nhược Tà lại thấy biểu cảm thản nhiên của y đã biến mất, trên mặt lại hiện lên vẻ tức giận.
Thấy hai mắt Nhược Tà đỏ ngầu sắp há miệng nói gì đó, Tô Ngữ trong lòng lo lắng lại thấy Khương Kỳ đã tiến lên một bước gắt gao bịt miệng Nhược Tà.
Nhược Tà còn định vùng vẫy, Khanh Yên bên cạnh hắn cũng đã phản ứng lại kéo tay y rồi nhẹ giọng nói hai câu, y lúc này mới bình tĩnh trở lại.
Thấy Nhược Tà không còn vùng vẫy nữa, sắc mặt Khanh Yên dịu đi một chút quay đầu cung kính nhìn về phía Viêm Như Liệt.
“Tông chủ xin đừng trách, Nhược Tà từ khi trở về thấy mẫu thân nằm trên giường sinh t.ử chưa biết, tinh thần có chút hoảng hốt vừa rồi e rằng lại rối loạn.”
Viêm Như Liệt vừa định nổi giận vì những lời này của Khanh Yên mà đành phải nén giận xuống.
Có điều ông ta vẫn cười mà như không cười nói:
“Khanh Yên đi đã lâu, lần này trở về cũng biết nói chuyện hơn. Không ngờ tới Đại Tần, một nơi nhỏ bé như vậy lại là nơi địa linh nhân kiệt, nuôi dưỡng các ngươi không tồi.”
Tuy rõ ràng là lời khen nhưng Tô Ngữ nghe xong lại cảm thấy da gà của mình đều nổi lên.
Sau lưng lập tức trở nên ướt đẫm, nàng đã toát mồ hôi lạnh.
Nàng vẫn luôn tin tưởng vào trực giác của mình. Viêm Như Liệt lại một lần nữa nhắc đến Đại Tần tuyệt đối không có ý tốt.
Lẽ nào Viêm Như Liệt là muốn giận cá c.h.é.m thớt với Đại Tần, định làm gì đó với Đại Tần sao?
--
Hết chương 688.